Chương 10
Chương 10 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
Cơ hội tiếp cận kho lưu trữ hồ sơ đến một cách bất ngờ hơn cả những gì Nhã Vân và Bách Nguyên từng lên kế hoạch. Một buổi tối, bác sĩ trưởng khoa Nghiêm Đình Vũ thông báo cho toàn bộ đội ngũ y bác sĩ về việc bệnh viện sắp đón đoàn thanh tra y tế định kỳ vào cuối tháng, yêu cầu tất cả hồ sơ bệnh án — kể cả những hồ sơ cũ đã ngừng sử dụng lưu trong kho — phải được rà soát, sắp xếp gọn gàng để tiện cho việc kiểm tra.
"Đây là cơ hội của chúng ta." Bách Nguyên nói với Nhã Vân trong buổi gặp mặt ngắn ngủi tối hôm ấy, giọng anh đầy phấn khích hiếm thấy. "Tôi được phân công hỗ trợ rà soát một phần hồ sơ lưu trữ, có nghĩa là tôi sẽ có lý do chính đáng để xuống tầng hầm mà không ai nghi ngờ."
"Nhưng bác sĩ nói khu vực đó có ổ khóa điện tử canh gác nghiêm ngặt." Nhã Vân nhíu mày lo lắng. "Bác sĩ chắc chắn được cấp quyền vào không?"
"Chỉ khu lưu trữ chính thức thôi, không phải lối phụ có ổ khóa điện tử mà cô từng thấy." Bách Nguyên đáp. "Nhưng nếu hai khu vực đó thông nhau, như tôi nghi ngờ, thì đây vẫn là cơ hội tốt nhất chúng ta từng có."
Hai ngày sau, Bách Nguyên được cấp thẻ tạm thời để vào khu lưu trữ chính thức cùng hai nhân viên hành chính khác. Anh tận dụng từng khoảnh khắc họ rời khỏi tầm mắt để quan sát cấu trúc của tầng hầm, ghi nhớ từng hành lang, từng cánh cửa, đặc biệt chú ý đến bức tường ngăn cách khu lưu trữ chính thức với khu vực có ổ khóa điện tử phía sau dãy thùng rác mà Nhã Vân từng mô tả.
Tối hôm đó, khi gặp lại nhau, anh vẽ ra sơ đồ tầng hầm mà mình quan sát được, đánh dấu một cánh cửa nhỏ gần góc tường phía Tây — cánh cửa không có biển báo, không nằm trong sơ đồ chính thức mà bộ phận hành chính cung cấp cho đội ngũ rà soát.
"Tôi nghĩ đó chính là lối dẫn sang khu vực bí mật mà cô từng thấy người ta chuyển hàng vào." Anh nói, tay chỉ vào vị trí đánh dấu trên sơ đồ. "Nhưng cửa đó bị khóa bằng ổ khóa cơ, không phải điện tử như lối chính, có lẽ vì đây là lối đi nội bộ ít người biết đến hơn."
"Bác sĩ có thể lấy được chìa khóa không?"
"Tôi chưa biết chìa khóa ai giữ. Nhưng tôi để ý thấy một trong hai nhân viên hành chính đi cùng tôi hôm nay có vẻ rất quen thuộc với khu vực này, dù cô ấy không hề được phân công xuống đây thường xuyên theo những gì tôi biết." Bách Nguyên trầm ngâm. "Có thể cô ấy chính là người có quyền tiếp cận khu vực bí mật ấy."
Ba ngày tiếp theo, Bách Nguyên tìm cách quan sát người nhân viên hành chính ấy — tên trên bảng tên là Tưởng Nhã Kỳ, một phụ nữ trung niên có dáng vẻ nghiêm nghị, ít nói, luôn di chuyển với một chùm chìa khóa lớn đeo bên hông. Anh nhận ra bà thường xuất hiện ở tầng hầm vào cùng một khung giờ mỗi ngày, ngay sau giờ ăn trưa, khi phần lớn nhân viên khác đang nghỉ ngơi.
Nhã Vân, sau khi nghe anh kể lại, quyết định tự mình quan sát thêm. Cô xin phép được tham gia hoạt động "sắp xếp lại thư viện nhỏ" của khu B — một công việc trị liệu nhẹ nhàng khác được khuyến khích cho bệnh nhân — với lý do thực sự là thư viện nằm ở tầng trệt, gần lối cầu thang dẫn xuống tầng hầm, cho phép cô quan sát được một phần hành lang bên dưới qua khung cửa kính nhỏ nơi cầu thang.
Đúng như Bách Nguyên mô tả, đúng giờ trưa hôm sau, Nhã Vân nhìn thấy Tưởng Nhã Kỳ đi xuống cầu thang, chùm chìa khóa kêu leng keng bên hông, biến mất sau góc tường nơi Bách Nguyên đã đánh dấu cánh cửa bí mật. Khoảng hai mươi phút sau, bà trở lên, tay không còn xách theo bất cứ thứ gì, nhưng thái độ có vẻ vội vã hơn lúc đi xuống.
"Bà ấy không mang theo gì khi lên, nhưng chắc chắn phải làm gì đó trong hai mươi phút ở dưới đó." Nhã Vân kể lại với Bách Nguyên tối hôm ấy. "Có thể là kiểm tra sổ sách, hoặc cập nhật hồ sơ nào đó."
"Chúng ta cần tìm cách vào bên trong khi bà ấy không có mặt." Bách Nguyên nói, giọng anh trở nên nghiêm túc. "Nhưng nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."
Cơ hội đến vào một buổi chiều, khi lịch làm việc bị xáo trộn do một cuộc họp khẩn của ban giám đốc yêu cầu toàn bộ nhân viên hành chính, bao gồm cả Tưởng Nhã Kỳ, phải có mặt đầy đủ. Bách Nguyên, vốn không thuộc diện phải tham gia cuộc họp ấy, nhanh chóng tận dụng khoảng thời gian hiếm hoi này, viện cớ tiếp tục công việc rà soát hồ sơ được giao, một mình xuống tầng hầm.
Anh tìm đến cánh cửa bí mật, thử vặn ổ khóa cơ bằng một chiếc kẹp giấy uốn cong — kỹ năng anh học được từ một khóa đào tạo nghiệp vụ điều tra trước khi nhận nhiệm vụ này — và sau vài phút cố gắng, cánh cửa bật mở.
Bên trong là một căn phòng nhỏ tối tăm, ẩm thấp hơn hẳn khu lưu trữ chính thức, chứa đầy những kệ sắt cũ kỹ xếp đầy hộp hồ sơ không được đánh số theo hệ thống thông thường của bệnh viện, mà theo một mã ký hiệu riêng biệt. Anh nhanh chóng mở một vài hộp gần nhất, tim đập thình thịch khi thấy bên trong là những tập hồ sơ bệnh án mang tên những người mà tình trạng ghi nhận hoàn toàn không khớp với các chẩn đoán tâm thần thông thường — nhiều hồ sơ chỉ vỏn vẹn vài trang, ghi chú sơ sài, kèm theo những con số tài chính lớn được viết tay ở lề trang giấy.
Anh nhanh tay chụp ảnh lại một số trang bằng điện thoại giấu kín trong túi áo blouse, cẩn thận không làm xáo trộn vị trí ban đầu của các tập hồ sơ. Ở góc phòng, anh nhận thấy một tấm biển nhỏ gắn trên tường, gần như bị che khuất bởi một kệ sắt, ghi dòng chữ đơn giản: "Phòng số Bảy — Lưu trữ nội bộ".
Cái tên ấy khiến anh khựng lại một thoáng. Không phải một cái tên ngẫu nhiên, mà rõ ràng là một ký hiệu được đặt có chủ đích để phân biệt với hệ thống đánh số phòng thông thường của bệnh viện. Anh nhanh chóng chụp thêm vài bức ảnh nữa, rồi rời khỏi phòng, khóa cửa lại cẩn thận như cũ, trở về vị trí làm việc trước khi cuộc họp của ban giám đốc kết thúc.
Tối hôm đó, khi cho Nhã Vân xem những bức ảnh chụp vội, cả hai cùng ngồi lặng người trước màn hình điện thoại nhỏ, cố đọc từng dòng chữ mờ nhòe trong ánh sáng yếu của phòng chụp.
"Phòng số Bảy." Nhã Vân lặp lại, giọng cô run lên. "Đây chính là nơi cất giữ tất cả bằng chứng, đúng không?"
"Tôi tin là vậy." Bách Nguyên gật đầu. "Nhưng chúng ta cần thời gian để phân tích kỹ những gì đã chụp được, và quan trọng hơn, chúng ta cần tìm cách quay lại đó một lần nữa để lấy được nhiều bằng chứng hơn, đủ sức thuyết phục cơ quan điều tra vào cuộc."
Nhã Vân nhìn những bức ảnh mờ nhòe hiện trên màn hình, cảm nhận rõ ràng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật mà cô đã tìm kiếm suốt bao ngày qua. Nhưng cô cũng hiểu, đây chỉ mới là bước khởi đầu, và con đường phía trước, dẫn vào tận cùng Phòng số Bảy ấy, chắc chắn sẽ còn nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì cả hai đã trải qua cho đến lúc này.
Cô yêu cầu Bách Nguyên phóng to từng bức ảnh một, cố đọc rõ những dòng chữ viết tay mờ nhòe ở lề các trang hồ sơ. Một trong số đó ghi lại một chuỗi số dài kèm theo ký hiệu tiền tệ, bên cạnh là vài chữ viết tắt "K.D — chuyển khoản đợt 3", và ở góc trang, một chữ ký tắt giống hệt kiểu chữ "C.B.H" mà cô từng thấy trên tờ bảng kê chi tiêu nội bộ trước đó. Một tấm ảnh khác chụp được trang bìa của một tập hồ sơ, trên đó dán một mảnh giấy nhỏ ghi tên viết tắt của bệnh nhân cùng dòng chữ "chuyển khu D theo yêu cầu — không công khai hồ sơ y tế" mà không hề có chữ ký của bất kỳ bác sĩ điều trị nào, điều tối thiểu bắt buộc phải có trong bất kỳ quyết định chuyển khu điều trị hợp pháp nào.
"Đây rõ ràng không phải quy trình y khoa thông thường." Bách Nguyên nói, giọng anh trầm hẳn xuống khi lướt qua từng bức ảnh. "Một quyết định chuyển khu điều trị đặc biệt như vậy bắt buộc phải có đánh giá của ít nhất hai bác sĩ chuyên khoa, có hồ sơ bệnh án đầy đủ kèm theo. Ở đây chỉ có một mảnh giấy ghi tay, không một chữ ký y khoa nào cả."
"Vậy ai có quyền ra quyết định như vậy nếu không phải bác sĩ?" Nhã Vân hỏi, dù trong lòng cô đã lờ mờ đoán được câu trả lời.
"Chỉ có thể là cấp quản lý hành chính, người có quyền lực vượt trên cả chuyên môn y khoa trong hệ thống vận hành của bệnh viện này." Bách Nguyên đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô đầy ngụ ý.
Nhã Vân gật đầu, không cần anh nói rõ hơn. Tất cả những manh mối, từ con dấu đỏ trên bảng kê chi tiêu, đến giọng điệu ra lệnh của Chu Bảo Hạnh qua điện thoại, đến những mảnh giấy ghi tay không qua quy trình y khoa nằm trong Phòng số Bảy, đều đang chỉ về cùng một hướng, ngày càng rõ ràng hơn theo từng ngày trôi qua.
"Chúng ta cần lấy được toàn bộ nội dung trong những hộp hồ sơ đó, không chỉ vài bức ảnh chụp vội." Cô nói, giọng kiên quyết. "Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ có đủ bằng chứng để đưa vụ việc ra ánh sáng một cách trọn vẹn."
"Tôi biết." Bách Nguyên gật đầu, cất điện thoại vào túi áo cẩn thận. "Nhưng lần sau, chúng ta sẽ cần nhiều thời gian hơn hai mươi phút, và cần chắc chắn Tưởng Nhã Kỳ hoàn toàn không có mặt trong tòa nhà, chứ không chỉ đang bận họp ở tầng trên."
Đêm đó, khi trở về phòng, Nhã Vân nằm nhìn trần nhà rất lâu, tâm trí không ngừng quay cuồng với hình ảnh những tập hồ sơ mỏng manh nằm im lìm trong bóng tối của Phòng số Bảy — nơi lưu giữ không chỉ những con số tài chính phi pháp, mà còn là số phận của biết bao con người đã bị tước đoạt quyền được sống một cuộc đời bình thường, chỉ vì họ đã vô tình đứng chắn ngang con đường của những kẻ tham lam. Cô tự nhủ, dù phải mất bao lâu, dù phải đối mặt với bao nhiêu rủi ro, cô cũng sẽ tìm cách quay lại căn phòng ấy một lần nữa, mang theo đủ thời gian và sự chuẩn bị để lấy ra toàn bộ sự thật đang bị chôn vùi nơi đó.