Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
9 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Cơ hội để Nhã Vân tận mắt quan sát Chu Bảo Hạnh trong vai trò điều hành thực sự của bà đến vào một buổi sáng thứ Hai, khi cô tình cờ được xếp lịch khám sức khỏe định kỳ tại khu hành chính, nơi các bệnh nhân khu B thỉnh thoảng được đưa đến để đo huyết áp, xét nghiệm máu theo chu kỳ ba tuần một lần. Khu hành chính nằm tách biệt hẳn với khu điều trị, gần văn phòng làm việc của ban giám đốc, và đây là lần đầu tiên kể từ khi nhập viện, cô có cơ hội chính đáng để lai vãng gần khu vực quyền lực nhất của Phòng khám An Tâm.

Trong lúc chờ đến lượt xét nghiệm, Nhã Vân ngồi ở dãy ghế chờ đối diện dãy văn phòng có cửa kính mờ, nơi tên các phòng ban được dán bằng chữ nổi màu bạc trang trọng. Cô nhận ra ngay cánh cửa cuối dãy, lớn hơn hẳn những cánh cửa khác, đề tên "Giám đốc điều hành — Chu Bảo Hạnh".

Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở, và Chu Bảo Hạnh bước ra, không phải với dáng vẻ ấm áp, ân cần quen thuộc mà Nhã Vân từng biết suốt hai mươi bảy năm cuộc đời mình, mà với một thái độ sắc lạnh, dứt khoát, đang nói chuyện điện thoại bằng giọng nghiêm khắc hiếm thấy.

"Tôi đã nói rồi, không được để bất kỳ ai ngoài danh sách được duyệt tiếp cận khu vực đó." Bà nói, giọng gằn từng chữ. "Kể cả người trong hội đồng quản trị cũng phải qua tôi trước. Nếu có bất kỳ sai sót nào trong việc kiểm soát, hậu quả không chỉ là trách nhiệm của riêng cô đâu."

Nhã Vân cúi đầu xuống, giả vờ chăm chú đọc một tờ tạp chí cũ đặt trên bàn, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng từng câu chữ. Bà Chu đi ngang qua hàng ghế chờ, không hề để ý đến sự hiện diện của một bệnh nhân vô danh đang ngồi lặng lẽ, tiếp tục cuộc trò chuyện điện thoại cho đến khi khuất sau góc hành lang.

Cô ngồi lặng người trong giây lát, cảm giác như vừa chứng kiến một phiên bản hoàn toàn khác của người phụ nữ mình từng gọi là cô Chu suốt bao năm qua. Giọng nói ấy, thái độ ấy, không phải của một người quản lý bệnh viện đơn thuần đang xử lý công việc hành chính thường nhật, mà của một người đang trực tiếp chỉ huy một hệ thống kiểm soát nghiêm ngặt, với ý thức rõ ràng về hậu quả nếu có sai sót.

Buổi chiều hôm đó, khi gặp lại Bách Nguyên trong giờ trị liệu nhóm, Nhã Vân tìm cách nán lại sau cùng để kể cho anh nghe về những gì mình vừa nghe được.

"Tôi nghĩ Chu Bảo Hạnh không đơn thuần chỉ là người quản lý bị lợi dụng hay bị ép buộc phải hợp tác." Cô nói, giọng trầm xuống. "Cách bà ấy nói chuyện, cách bà ấy ra lệnh — đó là giọng điệu của người đang trực tiếp điều hành, không phải của người đang bị đe dọa phải làm theo."

Bách Nguyên gật đầu, gương mặt anh lộ vẻ nặng nề. "Tôi cũng từng nghi ngờ điều đó, nhưng chưa dám khẳng định vì thiếu bằng chứng cụ thể. Tôi nhớ có lần, cách đây khoảng hai tháng, tôi tình cờ thấy bà ấy rời khỏi tầng hầm vào lúc gần nửa đêm, một mình, không có ai đi cùng, tay xách một chiếc cặp da đen mà tôi chưa từng thấy bà ấy mang theo trong giờ làm việc bình thường."

"Bác sĩ có biết bà ấy làm gì dưới đó không?"

"Không, tôi chỉ tình cờ đi ngang qua trên đường về sau ca trực muộn. Nhưng phản ứng của bà ấy khi thấy tôi — sự hoảng hốt thoáng qua trước khi lấy lại vẻ điềm tĩnh — khiến tôi tin rằng bà ấy không muốn bất kỳ ai biết mình đang ở đó vào giờ ấy."

Nhã Vân nhớ lại từng khoảnh khắc mình từng dành cho Chu Bảo Hạnh sự tin tưởng tuyệt đối — những lần bà ôm cô vào lòng an ủi sau đám tang cha, những món quà sinh nhật bà luôn nhớ tặng đúng ngày, những lời khuyên bà dành cho cô mỗi khi cô gặp khó khăn trong công việc. Tất cả những ký ức ấy giờ đây bỗng trở nên đáng ngờ, như thể mỗi cử chỉ ân cần ấy đều có thể chỉ là một phần của một vai diễn được duy trì suốt hàng chục năm trời.

"Tôi cần tìm cách xác minh điều này một cách chắc chắn hơn." Cô nói, giọng kiên quyết. "Không thể chỉ dựa vào những suy đoán và cảm giác."

"Tôi đồng ý." Bách Nguyên đáp. "Nhưng chúng ta cần cẩn trọng gấp đôi từ bây giờ. Nếu bà ấy thực sự là mắt xích quan trọng như chúng ta nghĩ, bà ấy chắc chắn có kinh nghiệm nhận ra khi có ai đó đang để ý đến mình quá mức."

Vài ngày sau, một sự việc nhỏ nhưng quan trọng đã củng cố thêm nghi ngờ của Nhã Vân. Trong lúc dọn dẹp phòng sinh hoạt chung theo lịch phân công công việc nhẹ dành cho bệnh nhân — một hoạt động trị liệu được khuyến khích để giúp bệnh nhân cảm thấy có ích — cô tình cờ nhìn thấy một tờ giấy rơi ra từ chiếc túi xách của một nhân viên hành chính đang vội vã đi ngang qua. Cô nhặt lên, định gọi để trả lại, nhưng ánh mắt cô vô tình lướt qua nội dung tờ giấy trước khi kịp đưa trả.

Đó là một bảng kê chi tiêu nội bộ, ghi rõ các khoản "chi phí quản lý đặc biệt khu D" — mà theo những gì cô biết, khu D chính là tên gọi chính thức của khu cách ly đặc biệt — với số tiền lớn đến mức bất thường so với quy mô một khu điều trị chỉ có vài giường bệnh. Ở góc dưới tờ giấy, có chữ ký phê duyệt viết tắt "C.B.H", cùng một con dấu đỏ nhỏ hình chữ nhật mà cô chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu công khai nào của tập đoàn.

Cô kịp trả lại tờ giấy trước khi người nhân viên kịp nhận ra sự mất mát, nhưng hình ảnh con dấu đỏ ấy đã in sâu vào trí nhớ cô. Tối hôm đó, cô phác họa lại hình dạng con dấu vào cuốn sổ mật mã, cố nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhất — một biểu tượng hình tròn lồng trong hình vuông, có lẽ là dấu hiệu nhận diện nội bộ của một bộ phận nào đó không được công khai trong cơ cấu tổ chức chính thức của An Tâm.

Cô mang hình vẽ ấy đến gặp Bách Nguyên vào buổi tối hôm sau, hy vọng anh có thể nhận ra ý nghĩa của nó từ những gì anh đã thu thập được suốt năm tháng điều tra ngầm.

Anh nhìn hình vẽ hồi lâu, gương mặt dần trở nên căng thẳng. "Tôi từng thấy con dấu này một lần, trên một tài liệu bị bỏ quên trong máy hủy giấy của phòng tài chính, nhưng khi đó tôi không kịp ghi lại chi tiết vì có người đến bất ngờ. Nếu đúng là con dấu này, nó chỉ xuất hiện trên những tài liệu liên quan trực tiếp đến các giao dịch của khu D và một vài công ty vệ tinh tôi đã từng nhắc đến."

"Vậy nghĩa là Chu Bảo Hạnh không chỉ biết về mạng lưới này." Nhã Vân nói, giọng lạnh đi vì phẫn nộ. "Bà ấy chính là người trực tiếp phê duyệt, trực tiếp ký tên vào những giao dịch phi pháp ấy."

Bách Nguyên gật đầu chậm rãi, ánh mắt anh lộ rõ sự nặng nề không kém gì cô. "Người phụ nữ mà cô từng tin tưởng như người thân, cô Lam à, có lẽ chưa bao giờ thực sự đứng về phía gia đình cô như cô vẫn tưởng."

Nhã Vân ngồi lặng người trong bóng tối của sân vườn, cảm nhận rõ ràng một nỗi đau khác hẳn với những gì cô từng trải qua kể từ ngày Diệu Kỳ bị bắt — không phải nỗi đau của sự lo lắng hay sợ hãi, mà là nỗi đau của một sự phản bội sâu sắc, đến từ chính người mà cô từng xem như một phần không thể thiếu của gia đình mình. Nhưng giữa nỗi đau ấy, cô cũng cảm thấy một sự quyết tâm mới mẻ đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết — quyết tâm phải vạch trần bằng được bộ mặt thật của người phụ nữ đã lợi dụng lòng tin của cả một gia đình để phục vụ cho những mục đích đen tối của riêng mình.

Cô nhớ lại buổi tối cách đây tám năm, khi cha cô vừa qua đời, chính Chu Bảo Hạnh là người ngồi bên cạnh mẹ cô suốt cả đêm dài, dịu dàng khuyên nhủ bà đừng gục ngã, rằng còn hai đứa con gái cần một người mẹ vững vàng để dựa vào. Khi ấy, Nhã Vân mới hai mươi ba tuổi, còn quá non nớt để gánh vác một tập đoàn lớn, và chính bà Chu là người đứng ra giới thiệu Mạc Vĩnh Điền như một chỗ dựa đáng tin cậy cho gia đình, ca ngợi ông ta là người bạn trung thành nhất của cha cô lúc sinh thời. Giờ đây, ngồi trong bóng tối này, Nhã Vân tự hỏi liệu lời giới thiệu ấy có phải cũng chỉ là một bước đi được tính toán từ trước, một mắt xích trong kế hoạch dài hơi nhằm đưa Mạc Vĩnh Điền vào vị trí quyền lực đủ để thâu tóm quyền kiểm soát tài chính của cả tập đoàn.

Càng nghĩ, cô càng thấy rùng mình trước sự tinh vi của toàn bộ hệ thống. Không phải một kẻ đơn độc hành động trong bóng tối, mà là một mạng lưới được xây dựng bài bản qua nhiều năm, với những con người được cài cắm vào đúng vị trí, đúng thời điểm, để không ai trong gia đình cô có thể nghi ngờ bất cứ điều gì cho đến khi mọi chuyện đã rồi. Cô tự hỏi, liệu còn bao nhiêu người khác trong vòng tròn thân cận của gia đình mình cũng đang đóng một vai diễn tương tự, chờ đợi thời cơ để lộ diện bộ mặt thật.

"Chúng ta sẽ cần tìm ra ai khác đứng trong danh sách được bà ấy nhắc đến qua điện thoại hôm nọ." Cô nói với Bách Nguyên, giọng đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Danh sách những người được duyệt tiếp cận khu D. Nếu tìm được danh sách ấy, chúng ta sẽ biết chính xác quy mô của mạng lưới này lớn đến đâu."

"Tôi sẽ tìm cách." Bách Nguyên đáp, ánh mắt anh cũng ánh lên vẻ quyết tâm không kém. "Nhưng chúng ta sẽ phải rất kiên nhẫn. Một sai lầm nhỏ lúc này cũng có thể khiến tất cả những gì chúng ta thu thập được suốt thời gian qua trở thành vô nghĩa, thậm chí đặt cả hai chúng ta vào vòng nguy hiểm."

Nhã Vân gật đầu, biết rằng anh nói đúng. Nhưng trong lòng cô, ý nghĩ về Diệu Kỳ đang nằm bất động sau cánh cửa khu cách ly, về bà Trâm đã mất ba năm cuộc đời sau những bức tường này, khiến cô không thể cho phép mình chậm lại quá lâu. Mỗi ngày trôi qua là một ngày em gái cô phải chịu đựng thêm những liều thuốc không cần thiết, một ngày mạng lưới tội ác ấy tiếp tục vận hành trót lọt dưới lớp vỏ bọc nhân đạo mà cha cô từng dốc lòng xây dựng.

Đã sao chép liên kết chương