Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Nửa đêm hôm ấy, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên ở cửa phòng Nhã Vân. Cô giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch, thận trọng mở hé cửa và thấy Bách Nguyên đứng đó, gương mặt anh căng thẳng dưới ánh đèn hành lang mờ nhạt.

"Chúng ta cần nói chuyện ngay bây giờ." Anh thì thầm, giọng gấp gáp. "Ở nơi không ai có thể nghe được."

Anh dẫn cô đến một phòng kho nhỏ ít người lui tới ở cuối hành lang khu B, nơi anh đã kiểm tra trước không có camera giám sát. Khi cánh cửa khép lại, anh quay sang nhìn cô, ánh mắt đầy một sự nặng nề mà cô chưa từng thấy ở anh trước đây.

"Tôi cần nói cho cô biết sự thật về tôi, trước khi mọi chuyện đi quá xa." Anh nói, giọng anh run nhẹ dù cố giữ vẻ điềm tĩnh. "Tôi không đơn thuần chỉ là một bác sĩ tình cờ phát hiện ra những bất thường ở đây như tôi đã để cô nghĩ."

Nhã Vân đứng lặng, chờ đợi anh nói tiếp, trong lòng cô đã lờ mờ đoán được một phần sự thật sắp được hé lộ.

"Năm tháng trước, tôi được một nhóm gia đình nạn nhân — những người có người thân từng vào An Tâm rồi biến mất khỏi cuộc sống của họ theo những cách không thể giải thích — tìm đến, thuê tôi điều tra ngầm về bệnh viện này." Bách Nguyên nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Tôi không phải chỉ là một bác sĩ tâm thần bình thường. Trước khi vào ngành y, tôi từng được đào tạo về điều tra tài chính và tâm lý học pháp y. Tôi xin vào làm việc tại An Tâm với vỏ bọc bác sĩ, chính là để có đủ quyền hạn hợp pháp tiếp cận hồ sơ và bệnh nhân mà một điều tra viên bên ngoài không bao giờ có được."

Nhã Vân im lặng, cố xử lý toàn bộ thông tin vừa nghe được. Dù phần nào đã đoán được anh không đơn giản như vẻ ngoài thể hiện, sự thật này vẫn khiến cô choáng váng theo một cách khác.

"Vậy từ đầu, anh đã biết về mạng lưới này rồi." Cô nói, giọng cô không giấu được một chút gì đó giống như sự tổn thương. "Anh đã biết Diệu Kỳ có thể bị oan, đã biết về Phòng số Bảy, về tất cả mọi thứ, trước cả khi tôi xuất hiện."

"Tôi biết một phần, không phải tất cả." Bách Nguyên vội giải thích, giọng anh khẩn thiết. "Tôi biết có một hệ thống bất thường đang vận hành, biết có những nạn nhân bị giam giữ trái phép, nhưng tôi không hề biết cụ thể về vụ án của em gái cô cho đến khi cô xuất hiện và bắt đầu đặt ra những câu hỏi đúng trọng tâm. Chính cô là người đã giúp tôi kết nối những mảnh ghép rời rạc mà tôi thu thập được suốt năm tháng qua thành một bức tranh hoàn chỉnh."

"Tại sao anh không nói cho tôi biết sớm hơn?" Cô hỏi, giọng cô vẫn còn chút gì đó cứng rắn.

"Vì tôi không thể chắc chắn cô là ai, cô đứng về phía nào, cho đến khi tôi thực sự tin tưởng cô." Anh đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô không né tránh. "Và vì chính công việc của tôi yêu cầu sự bí mật tuyệt đối. Nếu tôi tiết lộ thân phận thật của mình cho bất kỳ ai không đáng tin cậy, toàn bộ cuộc điều tra suốt năm tháng qua có thể sẽ đổ sông đổ bể ngay lập tức, và có thể còn gây nguy hiểm cho chính những gia đình đã thuê tôi."

Nhã Vân hít một hơi thật sâu, cố sắp xếp lại cảm xúc đang rối bời trong lòng. Cô hiểu lý do của anh, hiểu sự thận trọng cần thiết trong hoàn cảnh nguy hiểm này, nhưng vẫn không thể phủ nhận một cảm giác hụt hẫng nhỏ khi biết rằng mối quan hệ mà cô từng nghĩ là dựa trên sự tin tưởng dần được xây đắp, thực chất đã có một lớp vỏ bọc khác mà cô chưa từng hay biết.

"Vậy giờ anh nói cho tôi biết sự thật này, vì anh đã tin tưởng tôi hoàn toàn, hay vì tình huống đã buộc anh phải làm vậy?" Cô hỏi, ánh mắt cô dò xét.

Bách Nguyên im lặng một lúc, rồi bước đến gần cô hơn, giọng anh trở nên chân thành hơn bao giờ hết. "Cả hai. Tôi tin tưởng cô từ lâu rồi, cô Lam à, hay tôi nên gọi cô là cô Nhã Vân. Nhưng tình huống hôm nay, khi tôi biết rằng Chu Bảo Hạnh đang truy lùng một người phụ nữ giả danh nhập viện, tôi không thể để cô tiếp tục đối mặt với hiểm nguy này một mình mà không biết toàn bộ sự thật về người đang đứng cạnh cô."

Nghe anh gọi đúng tên thật của mình lần đầu tiên, Nhã Vân sững người trong giây lát. "Anh đã biết tôi là ai từ khi nào?"

"Tôi nghi ngờ từ khá sớm, nhưng chỉ chắc chắn hoàn toàn sau khi nghe cô kể về Chu Bảo Hạnh với một sự am hiểu quá sâu sắc về mối quan hệ gia đình mà không một bệnh nhân bình thường nào có thể biết được." Anh đáp, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi dù trong hoàn cảnh căng thẳng này. "Nhưng tôi tôn trọng việc cô muốn giữ bí mật, nên chưa bao giờ nói ra cho đến hôm nay."

Nhã Vân nhìn anh, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời anh nói, và dần dần, cảm giác hụt hẫng ban đầu chuyển thành một sự tin tưởng còn sâu sắc hơn trước. Nếu anh đã biết thân phận thật của cô từ lâu mà vẫn giữ kín, vẫn tiếp tục sát cánh cùng cô trong suốt hành trình nguy hiểm này mà không đòi hỏi bất cứ điều gì, thì đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự chân thành của anh.

"Cảm ơn anh." Cô nói, giọng cô dịu lại. "Vì đã giữ bí mật của tôi, và vì đã luôn đứng về phía tôi, dù cho anh có lý do riêng của mình để làm điều đó."

"Tôi không chỉ đứng về phía cô vì lý do công việc nữa, Nhã Vân à." Bách Nguyên nói, giọng anh trầm xuống đầy chân thành. "Từ lúc nào đó tôi không rõ chính xác, tôi bắt đầu quan tâm đến cô không chỉ như một đồng minh trong cuộc điều tra này."

Khoảnh khắc im lặng giữa hai người kéo dài, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn trong căn phòng kho nhỏ tối tăm. Nhã Vân cảm nhận trái tim mình đập nhanh hơn vì một lý do hoàn toàn khác với nỗi sợ hãi đã bao trùm lấy cô suốt những ngày qua.

Nhưng cả hai đều hiểu, đây không phải thời điểm để những cảm xúc cá nhân lấn át mục tiêu quan trọng hơn đang chờ đợi phía trước. Bách Nguyên là người phá vỡ sự im lặng trước, giọng anh trở lại vẻ nghiêm túc thường thấy.

"Chúng ta cần bàn kế hoạch cụ thể ngay bây giờ. Tôi đã liên lạc với một điều tra viên công an kinh tế tên Đỗ Bách Khiêm, người tôi đã âm thầm phối hợp từ trước, cung cấp cho anh ấy một phần thông tin ban đầu. Nhưng anh ấy nói cần bằng chứng cụ thể và đủ mạnh hơn để xin được lệnh khám xét chính thức."

"Vậy chúng ta cần đưa toàn bộ bằng chứng chúng ta có, cùng với lời khai của Diệu Kỳ, đến tay anh ấy càng sớm càng tốt." Nhã Vân nói, giọng cô đã lấy lại được sự quyết đoán quen thuộc.

"Đúng vậy." Bách Nguyên gật đầu. "Nhưng chúng ta cũng cần tính đến khả năng họ sẽ ra tay trước khi chúng ta kịp hành động. Nếu điều đó xảy ra, chúng ta phải sẵn sàng đối đầu trực tiếp, dù không mong muốn phải đi đến nước đó."

Nhã Vân gật đầu, nắm chặt tay anh một lần, như một lời khẳng định không cần nói thành lời rằng dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, họ sẽ cùng nhau đối mặt, không ai phải đơn độc bước tiếp con đường này nữa.

Trước khi rời khỏi căn phòng kho nhỏ, Bách Nguyên kể thêm cho cô nghe về những gia đình đã thuê anh điều tra — một người cha mất con gái vì cô bé bị đưa vào An Tâm sau khi phát hiện chồng sắp cưới của mình có quan hệ làm ăn mờ ám với một quan chức địa phương, một người vợ mất chồng vì ông bị chẩn đoán trầm cảm nặng ngay sau khi định tố cáo một vụ gian lận đấu thầu liên quan đến bệnh viện. Mỗi câu chuyện anh kể đều khiến Nhã Vân thêm phần phẫn nộ, nhận ra quy mô thực sự của những gì mạng lưới này đã gây ra không chỉ dừng lại ở phạm vi gia đình cô, mà đã lan rộng ra biết bao cuộc đời khác mà cô chưa từng biết đến.

"Vậy hóa ra suốt năm tháng qua, anh đã một mình gánh vác trách nhiệm nặng nề đến vậy." Cô nói, giọng cô đầy sự cảm thông. "Không có ai bên cạnh hỗ trợ, phải sống trong sự đề phòng liên tục, không biết ai có thể tin tưởng."

"Cho đến khi cô xuất hiện." Bách Nguyên đáp, ánh mắt anh dịu lại. "Cô là người đầu tiên khiến tôi cảm thấy mình không còn phải chiến đấu một mình nữa trong suốt cuộc điều tra dài đằng đẵng này."

Câu nói ấy khiến trái tim Nhã Vân ấm lại giữa những ngày tháng đầy sóng gió. Cô nhận ra, dù hành trình phía trước còn nhiều chông gai, ít nhất cô không còn phải đối mặt với nó một mình, và người đồng hành cùng cô, dù bắt đầu từ một vỏ bọc khác, cuối cùng đã trở thành người cô có thể đặt trọn niềm tin.

Hai người chia tay nhau trong đêm, mỗi người trở về vị trí của mình, nhưng lần này, bước chân của Nhã Vân vững vàng hơn hẳn, không chỉ vì cô đã có thêm đồng minh, mà vì cô hiểu rằng cuộc chiến này giờ đây không còn là gánh nặng riêng của một gia đình, mà là cuộc chiến chung của tất cả những ai đã từng là nạn nhân của lòng tham và sự tàn nhẫn núp bóng dưới danh nghĩa y đức.

Đã sao chép liên kết chương