Chương 13
Chương 13 — Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé
Tin tức về lời thú tội của Kim Yến lan đến tai Đàm Quốc Hưng chỉ vài giờ sau buổi thẩm vấn, khi luật sư Cao Nguyên Bằng buộc phải thông báo cho ông về diễn biến nghiêm trọng này. Quốc Hưng lập tức tìm đến đồn công an, gương mặt ông trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe vì choáng váng tột độ.
"Tôi muốn gặp vợ tôi," ông nói với viên cảnh sát trực ban, giọng ông run rẩy hoàn toàn khác với vẻ bệ vệ, tự tin thường ngày. Khi được cho phép gặp Kim Yến trong phòng thăm hỏi có giám sát, ông đứng lặng người nhìn vợ mình qua tấm kính ngăn cách, không nói được lời nào trong một lúc lâu.
"Em xin lỗi," Kim Yến nói trước, giọng bà nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên gương mặt tiều tụy. "Em xin lỗi vì đã giấu anh tất cả những chuyện này, vì đã hành động một mình mà không nghĩ đến hậu quả sẽ ảnh hưởng đến anh và các con như thế nào."
"Tại sao em lại làm vậy?" Quốc Hưng hỏi, giọng ông vừa đau đớn vừa giận dữ. "Tại sao em không nói với anh về những lo lắng của em, về khoản nợ, về nỗi sợ mất công ty? Chúng ta có thể cùng nhau tìm cách giải quyết, chứ không phải bằng cách này!"
"Em sợ anh sẽ ngăn cản em, hoặc tệ hơn, em sợ anh sẽ chọn cách đối mặt trực tiếp với cha, điều có thể khiến ông càng quyết tâm hơn trong việc thay đổi di chúc," Kim Yến đáp, giọng bà đầy hối hận. "Em chỉ muốn bảo vệ gia đình mình theo cách mà em nghĩ là tốt nhất lúc đó, dù giờ đây em nhận ra đó là một sai lầm khủng khiếp không thể sửa chữa được."
Cuộc gặp gỡ đầy nước mắt ấy kết thúc mà không mang lại giải pháp cụ thể nào, chỉ để lại trong lòng Quốc Hưng một sự giằng xé dữ dội giữa tình yêu dành cho vợ và trách nhiệm đạo đức trước sự thật vừa được phơi bày. Khi rời khỏi đồn công an, ông tìm đến văn phòng của Tuệ Minh, một hành động mà chính ông cũng không ngờ tới bản thân mình sẽ làm.
"Tôi không biết phải làm gì nữa," ông nói khi ngồi xuống trước mặt Tuệ Minh, giọng ông kiệt quệ hoàn toàn. "Tôi đã dành cả đời để bảo vệ danh dự và tài sản của gia đình này, nhưng giờ đây, chính hành động bảo vệ đó lại đẩy vợ tôi vào vòng lao lý, và biến tôi thành kẻ đồng lõa trong mắt mọi người, dù tôi thực sự không hề biết gì về những việc bà ấy đã làm."
"Tôi tin ông không biết trước về hành vi của bà Kim Yến liên quan đến việc đầu độc và xé di chúc," Tuệ Minh nói, giọng cô thận trọng nhưng chân thành. "Nhưng thưa ông Hưng, tôi cần hỏi ông một câu hỏi quan trọng khác — ông có biết gì về nguyên nhân thực sự đằng sau cái chết của em trai ông, Quốc Việt, hai mươi lăm năm trước không?"
Câu hỏi ấy khiến Quốc Hưng sững người, gương mặt ông thoáng qua một biểu cảm phức tạp mà Tuệ Minh không thể đọc được ngay lập tức — có thể là sự hoảng sợ, có thể là nỗi đau chôn giấu đã lâu, hoặc cả hai.
"Tại sao cô lại hỏi về chuyện đó vào lúc này?" ông hỏi, giọng ông cảnh giác trở lại.
"Vì chúng tôi đã tìm thấy nhật ký của mẹ Anh Vũ, ghi lại rằng Quốc Việt đã phát hiện ra bằng chứng về việc công ty bị biển thủ tài sản một cách có hệ thống, và anh ấy đã hẹn gặp ông để nói chuyện về việc đó chỉ một ngày trước khi xảy ra tai nạn," Tuệ Minh nói thẳng, quan sát kỹ từng phản ứng của ông. "Đội điều tra tài chính cũng đã phát hiện những dấu hiệu bất thường trong sổ sách kế toán của tập đoàn, kéo dài liên tục từ thời điểm đó cho đến gần đây."
Quốc Hưng nhắm mắt lại, hai tay ông ôm lấy đầu trong một cử chỉ đau khổ tột cùng. Một khoảng im lặng nặng nề bao trùm căn phòng trước khi ông cất tiếng, giọng ông giờ đây chỉ còn là một tiếng thì thầm vỡ vụn.
"Tôi không giết em trai tôi," ông nói, giọng ông run rẩy nhưng kiên quyết. "Nhưng tôi... tôi đã không trung thực với nó trong buổi gặp gỡ đêm hôm đó. Đúng là nó đã phát hiện ra những khoản chi bất thường, và đúng là tôi đã van xin nó đừng nói với cha, hứa sẽ hoàn trả mọi thứ, sẽ dừng ngay hành vi đó lại. Nó đã đồng ý cho tôi thêm thời gian, dù rất miễn cưỡng. Nhưng sau khi nó rời khỏi nhà tôi đêm đó để lái xe về, tôi không hề biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi thề với cô, tôi không hề can thiệp vào chiếc xe của nó, không hề có ý định hại nó."
"Vậy ông có biết ai khác có thể đã can thiệp không?" Tuệ Minh hỏi, dù trong lòng cô vẫn còn nhiều nghi vấn về mức độ chân thật trong lời khai này.
"Tôi không biết," Quốc Hưng đáp, giọng ông đầy vẻ tuyệt vọng. "Tôi đã tự dằn vặt bản thân suốt hai mươi lăm năm qua với chính câu hỏi đó. Có phải chỉ là một tai nạn đáng tiếc do đường trơn trượt trong đêm mưa, hay có ai đó, biết được bí mật mà tôi đang cố che giấu, đã ra tay để đảm bảo Quốc Việt vĩnh viễn không thể tố cáo hành vi biển thủ của tôi? Tôi chưa bao giờ dám điều tra sâu hơn, vì tôi sợ sự thật, dù nó là gì, cũng sẽ khiến tôi phải đối mặt với chính tội lỗi của mình."
Lời thú nhận nửa vời này, dù không trực tiếp xác nhận Quốc Hưng có liên quan đến cái chết của em trai, đã hé lộ một sự thật quan trọng khác — hành vi biển thủ tài sản công ty của ông là có thật, kéo dài suốt hai mươi lăm năm, và ông đã sống trong nỗi sợ hãi bị phát hiện suốt quãng thời gian đó, một nỗi sợ hãi đủ mạnh để trở thành động cơ cho rất nhiều hành động sai trái tiếp theo, kể cả việc im lặng không truy tìm sự thật về cái chết của chính em trai mình.
"Ông Hưng, tôi cần ông hiểu rằng, với những thông tin ông vừa cung cấp, đội điều tra sẽ phải mở lại toàn bộ hồ sơ liên quan đến cái chết của Quốc Việt, và ông có thể sẽ phải đối mặt với các cáo buộc hình sự liên quan đến hành vi biển thủ tài sản, bất kể ông có liên quan trực tiếp đến cái chết của em trai mình hay không," Tuệ Minh nói, giọng cô nghiêm túc nhưng không thiếu phần cảm thông.
Quốc Hưng gật đầu, đôi vai ông trĩu xuống trong sự chấp nhận nặng nề. "Tôi đã sống quá lâu trong sự dối trá và sợ hãi," ông nói, giọng ông mệt mỏi nhưng có phần nhẹ nhõm kỳ lạ, như một người cuối cùng cũng buông bỏ được gánh nặng đã đè nén quá lâu. "Có lẽ đã đến lúc tôi phải đối mặt với tất cả hậu quả, dù chúng có nghiêm trọng đến đâu. Tôi chỉ mong, cuối cùng, gia đình này có thể tìm được một sự bình yên nào đó, dù phải trả giá bằng chính danh dự và tự do của tôi."
Khi Quốc Hưng rời khỏi văn phòng, Tuệ Minh ngồi lặng lẽ một lúc lâu, cảm nhận được sức nặng của tất cả những bi kịch chồng chất trong gia tộc Đàm — một chuỗi những lựa chọn sai lầm, những nỗi sợ hãi không được giải quyết, đã kéo dài suốt hai mươi lăm năm và cuối cùng bùng nổ thành một cơn bão không thể tránh khỏi. Cô gọi điện ngay cho Duy Bách để cập nhật toàn bộ diễn biến, cả hai đều nhận ra rằng, cuộc điều tra giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và nặng nề hơn nhiều so với những gì họ từng hình dung khi bắt đầu.
"Chúng ta cần thẩm vấn lại tất cả những người từng liên quan đến hiện trường vụ tai nạn của Quốc Việt, dù chỉ gián tiếp," Duy Bách nói khi nghe Tuệ Minh thuật lại lời khai của Quốc Hưng. "Nếu quả thật có một bên thứ ba đã lợi dụng tình thế để ra tay, chúng ta cần tìm ra danh tính người đó, có thể là ai đó cũng biết về hành vi biển thủ và muốn tận dụng cơ hội, hoặc thậm chí là một người được chính Quốc Hưng vô tình tiết lộ thông tin trong lúc hoảng loạn."
Chiều hôm đó, Tuệ Minh đến gặp Anh Vũ và Thanh Nhã để thông báo về những diễn biến mới nhất, cả hai đều lặng người trước mức độ phức tạp và đau lòng của toàn bộ sự việc.
"Vậy là có thể cha tôi... không chỉ đơn thuần gặp tai nạn," Anh Vũ nói, giọng anh nghẹn lại, hai tay anh siết chặt lấy nhau. "Có thể ai đó đã thực sự tước đoạt mạng sống của ông, chỉ vì ông dám đứng lên vì lẽ phải."
"Chúng tôi chưa có bằng chứng chắc chắn về điều đó," Tuệ Minh nói, cố gắng giữ cho Anh Vũ một niềm hy vọng thực tế, không quá bi quan cũng không quá lạc quan. "Nhưng tôi hứa với anh, chúng tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra toàn bộ sự thật, dù nó dẫn đến đâu."
Thanh Nhã, ngồi cạnh đó, nắm lấy tay Anh Vũ trong một cử chỉ an ủi đầy tình thân. "Dù sự thật có ra sao, anh không còn phải đối mặt với nó một mình nữa," cô nói, giọng cô chân thành. "Chúng ta là gia đình, và gia đình thì luôn sát cánh cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, dù muộn màng đến đâu."
Lời nói ấy khiến Anh Vũ mỉm cười nhẹ nhàng giữa những giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt, một nụ cười pha lẫn giữa nỗi đau và sự ấm áp mới mẻ của tình thân mà anh chưa từng dám mơ tới trong suốt phần lớn cuộc đời mình.