Chương 2
Chương 2 — Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé
Sáng hôm sau, Tuệ Minh đến văn phòng sớm hơn thường lệ, mang theo chiếc hộp gỗ đựng những mảnh di chúc vụn nát. Cô trải chúng ra trên một tấm bàn kính lớn trong phòng họp riêng, dưới ánh đèn chuyên dụng mà cô mượn từ một người bạn làm trong ngành phục chế tài liệu cổ. Công việc ghép nối những mảnh giấy này đòi hỏi sự kiên nhẫn tuyệt đối — mỗi mảnh, dù nhỏ đến đâu, cũng có thể mang một manh mối quan trọng.
Cô bắt đầu bằng cách phân loại các mảnh theo màu mực, độ dày nét chữ, và những đường xé đặc trưng, cố gắng tìm ra các cạnh khớp nhau. Sau gần ba giờ đồng hồ, cô đã ghép được khoảng một phần ba trang đầu tiên — đủ để đọc được phần mở đầu quen thuộc của một bản di chúc chính thức, cùng với vài dòng đầu tiên của phần nội dung chính. Nhưng ngay khi cô sắp ghép được câu quan trọng nhất, một mảnh giấy thiết yếu lại hoàn toàn biến mất khỏi chiếc hộp.
"Có vẻ như không phải tất cả các mảnh đều còn nguyên vẹn," cô lẩm bẩm một mình, ánh mắt cô quét khắp mặt bàn kính, cố gắng xác định xem mảnh giấy còn thiếu chứa nội dung gì quan trọng đến mức người xé di chúc phải cất giấu riêng, thay vì để lẫn trong đống giấy vụn.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô reo lên. Là cuộc gọi từ Hà Duy Bách, thanh tra hình sự mà cô chưa từng gặp mặt nhưng đã nghe tên qua vài đồng nghiệp trong ngành.
"Cô Lâm Tuệ Minh phải không ạ?" giọng người đàn ông đầu dây bên kia trầm và rõ ràng. "Tôi là thanh tra Hà Duy Bách, đang phụ trách xác minh nguyên nhân tử vong của cụ Đàm Vĩnh Thành. Tôi nghe nói cô đang xử lý vụ tranh chấp di chúc của gia tộc này, và tôi nghĩ chúng ta nên trao đổi thông tin."
Tuệ Minh khẽ nhíu mày. "Xác minh nguyên nhân tử vong? Tôi được thông báo rằng đó là một cơn nhồi máu cơ tim tự nhiên."
"Đó là kết luận ban đầu," Duy Bách đáp, giọng anh có phần thận trọng. "Nhưng kết quả xét nghiệm độc chất bổ sung vừa về sáng nay cho thấy một vài chỉ số bất thường trong máu của cụ Vĩnh Thành — không đủ để khẳng định là đầu độc, nhưng đủ để chúng tôi phải mở một cuộc điều tra sơ bộ trước khi đóng hồ sơ. Tôi nghĩ cô nên biết điều này, vì nó có thể liên quan trực tiếp đến động cơ của việc bản di chúc bị xé."
Tin tức ấy khiến Tuệ Minh lặng người một lúc. Nếu cái chết của cụ Vĩnh Thành không hoàn toàn tự nhiên như mọi người vẫn tưởng, thì vụ việc này không còn đơn thuần là tranh chấp tài sản dân sự nữa — nó đã bước sang một phạm trù nghiêm trọng hơn nhiều.
"Chúng ta có thể gặp nhau để trao đổi trực tiếp được không?" cô hỏi, giọng cô đã lấy lại sự điềm tĩnh thường thấy. "Tôi nghĩ những gì tôi đang tìm hiểu về nội dung di chúc, và những gì anh đang điều tra về nguyên nhân cái chết, có thể bổ trợ cho nhau rất nhiều."
Họ hẹn gặp nhau vào buổi trưa tại một quán cà phê nhỏ gần trụ sở công an, một nơi đủ yên tĩnh để trao đổi những thông tin nhạy cảm mà không sợ bị nghe lén. Duy Bách xuất hiện đúng giờ, mang theo một tập hồ sơ mỏng, dáng vẻ anh toát lên sự nghiêm túc và tỉ mỉ đặc trưng của một điều tra viên kỳ cựu.
"Tôi đã xem qua báo cáo pháp y sơ bộ," anh nói, đặt tập hồ sơ lên bàn nhưng chưa mở ra ngay. "Có dấu vết của một loại thuốc an thần liều cao trong máu cụ Vĩnh Thành, cao hơn nhiều so với liều lượng cụ vẫn được kê đơn để điều trị chứng mất ngủ. Điều này có thể làm trầm trọng thêm tình trạng tim mạch vốn đã yếu của cụ, dẫn đến cơn nhồi máu cơ tim xảy ra sớm hơn và nghiêm trọng hơn bình thường."
"Có nghĩa là ai đó có thể đã cố ý cho cụ dùng liều thuốc cao hơn, biết rằng điều đó sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng một người có bệnh tim?" Tuệ Minh hỏi, giọng cô căng thẳng.
"Đó là một khả năng chúng tôi phải xem xét, dù chưa có bằng chứng chắc chắn," Duy Bách đáp, ánh mắt anh nghiêm túc. "Nhưng cũng có thể là một sự trùng hợp đáng tiếc — cụ tự uống thuốc quá liều vì lo lắng, mất ngủ trong những ngày trước khi lập di chúc mới. Chúng tôi cần thêm thời gian và bằng chứng để kết luận."
Tuệ Minh kể lại cho anh nghe về việc bản di chúc bị xé, về lời nói đầy ẩn ý của ông Đoàn về "một người thừa kế chưa từng được biết đến," và về cuộc gặp gỡ kỳ lạ với Đàm Anh Vũ, người quản lý kho mang họ Đàm nhưng dường như không thuộc về vòng tròn quyền lực của gia tộc.
"Đàm Anh Vũ," Duy Bách lặp lại cái tên, ánh mắt anh thoáng chút suy tư. "Tôi sẽ cho người kiểm tra lý lịch của anh ta. Nếu anh ta thực sự có liên hệ huyết thống với gia tộc này mà chưa được công khai, đó có thể là động cơ mạnh mẽ cho cả hai vụ việc — cái chết của cụ Vĩnh Thành, và việc di chúc bị xé."
"Tôi không nghĩ Anh Vũ có liên quan đến việc xé di chúc," Tuệ Minh nói, giọng cô có chút do dự. "Anh ấy có vẻ không hề biết về sự tồn tại của di chúc mới, và phản ứng của anh khi tôi hỏi thăm cũng không giống một người đang che giấu điều gì có lợi cho bản thân."
"Cô có trực giác tốt," Duy Bách nói, khóe miệng anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỏng. "Nhưng trong công việc của tôi, trực giác chỉ là điểm khởi đầu, không phải là kết luận. Chúng ta cần bằng chứng cụ thể."
Buổi chiều hôm đó, Tuệ Minh quay trở lại biệt thự của gia tộc Đàm, lần này với tư cách chính thức để rà soát lại hiện trường phòng làm việc nơi cụ Vĩnh Thành qua đời, cũng như thu thập thêm thông tin về những ai đã ra vào căn phòng này trong tuần trước khi ông mất. Bà Sáu Cẩm dẫn cô vào phòng làm việc, ánh mắt bà vẫn giữ vẻ dè dặt như lần trước.
"Cụ vẫn thường làm việc ở đây đến khuya, ngay cả sau khi sức khỏe đã yếu đi nhiều," bà Sáu Cẩm nói, giọng bà trầm buồn khi nhìn quanh căn phòng vẫn còn nguyên vẹn như ngày cụ Vĩnh Thành còn sống — chiếc bàn gỗ gụ lớn, kệ sách cao đến trần nhà, và bức chân dung của người vợ quá cố của cụ treo trang trọng trên tường.
"Bà đã làm việc cho gia đình này bao lâu rồi ạ?" Tuệ Minh hỏi, cố gắng tạo không khí thân thiện để bà quản gia cởi mở hơn.
"Từ khi tôi mười tám tuổi, đến nay đã bốn mươi hai năm," bà Sáu Cẩm đáp, giọng bà xa xăm như đang hồi tưởng lại cả một quãng đời. "Tôi đã chứng kiến cụ ông cưới vợ, sinh con, và cũng chứng kiến những mất mát đau lòng nhất của gia đình này."
"Những mất mát nào, thưa bà?" Tuệ Minh hỏi nhẹ nhàng, cảm nhận được có điều gì đó bà Sáu Cẩm đang cố kìm nén.
Bà Sáu Cẩm im lặng một lúc lâu, tay bà siết chặt lấy chiếc khăn lau bụi đang cầm trên tay. "Cô nên hỏi trực tiếp gia đình về chuyện đó," bà nói cuối cùng, giọng bà có phần né tránh. "Không phải việc của tôi để kể lại những chuyện đã qua."
Nhận thấy bà quản gia chưa sẵn sàng chia sẻ thêm, Tuệ Minh không ép buộc, thay vào đó chuyển sự chú ý sang chiếc két sắt trong góc phòng, nơi bản di chúc từng được cất giữ. Cô quan sát kỹ cơ chế khóa, ghi chú lại những dấu vết cạy phá tinh vi mà mắt thường khó nhận ra nhưng một chuyên gia phá khóa chuyên nghiệp chắc chắn sẽ để lại ít nhiều.
Trong lúc đang xem xét, cửa phòng làm việc bất ngờ mở ra, và một người đàn ông trung niên trong bộ vest may đo tinh tế bước vào, theo sau là Đàm Quốc Hưng với vẻ mặt đầy tự tin.
"Đây chính là luật sư Cao Nguyên Bằng, người đại diện pháp lý cho tôi trong toàn bộ vụ việc này," Quốc Hưng giới thiệu, giọng ông đầy vẻ thách thức. "Ông ấy sẽ theo dõi sát sao mọi động thái điều tra của cô, cô Minh, để đảm bảo mọi thứ được thực hiện đúng luật."
Cao Nguyên Bằng gật đầu chào Tuệ Minh với một nụ cười lịch thiệp nhưng lạnh lùng, đúng kiểu một luật sư dày dạn kinh nghiệm trong các cuộc chiến pháp lý về tài sản lớn. "Tôi mong chúng ta có thể hợp tác một cách chuyên nghiệp, cô Minh," ông nói, giọng ông đầy tính toán. "Nhưng tôi cũng phải nói thẳng, thân chủ của tôi tin rằng di chúc năm năm trước — di chúc chưa từng bị xé, vẫn còn nguyên vẹn tại văn phòng công chứng — mới là căn cứ pháp lý hợp lệ duy nhất cần được thực thi. Bất kỳ nỗ lực nào nhằm khôi phục nội dung của một tài liệu đã bị hủy hoại đều thiếu cơ sở pháp lý vững chắc."
"Việc một tài liệu bị hủy hoại một cách bất hợp pháp không đồng nghĩa với việc nội dung của nó mất hiệu lực pháp lý, thưa ông Bằng," Tuệ Minh đáp lại, giọng cô điềm tĩnh nhưng sắc bén. "Nếu tôi có thể chứng minh được nội dung của di chúc mới thông qua các mảnh giấy còn lại, kết hợp với lời khai của nhân chứng đã chứng kiến việc ký kết, tòa án hoàn toàn có thể công nhận tính hợp lệ của nó, đặc biệt khi có dấu hiệu cho thấy việc hủy hoại là hành vi cố ý nhằm trục lợi."
Cao Nguyên Bằng khẽ nhíu mày trước sự phản bác sắc sảo ấy, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp. "Chúng ta sẽ để tòa án phân xử điều đó, nếu vụ việc thực sự đi đến mức phải tranh tụng," ông nói. "Nhưng tôi khuyên cô nên cân nhắc kỹ, cô Minh. Gia tộc Đàm có đủ nguồn lực để theo đuổi vụ kiện này lâu dài, và tôi tin rằng cô cũng không muốn lãng phí thời gian, công sức vào một việc có thể không mang lại kết quả như mong đợi."
Sau khi Quốc Hưng và luật sư của ông rời khỏi phòng, Tuệ Minh đứng lặng một lúc, cảm nhận rõ ràng áp lực đang dần siết chặt xung quanh mình. Nhưng thay vì nản lòng, lời đe dọa ngầm ấy chỉ càng khiến cô thêm quyết tâm tìm ra sự thật — bởi lẽ, một điều cô đã học được qua nhiều năm hành nghề, là những người càng cố gắng ngăn cản sự thật được phơi bày, thường lại chính là những người có nhiều điều nhất để giấu giếm.
Chiều muộn hôm đó, khi Tuệ Minh chuẩn bị rời khỏi biệt thự, cô lại tình cờ gặp Đàm Anh Vũ đang đẩy một xe hàng ngang qua sân sau, dáng vẻ anh vẫn giữ nguyên sự lặng lẽ, cần mẫn như lần đầu cô gặp. Lần này, cô quyết định chủ động bắt chuyện, dù biết bà Sáu Cẩm có thể sẽ lại xuất hiện để ngăn cản.
"Anh làm việc ở đây lâu chưa?" cô hỏi, cố giữ giọng điệu tự nhiên, thân thiện.
"Được năm năm rồi," Anh Vũ đáp, dừng xe hàng lại, ánh mắt anh có chút cảnh giác nhưng không đến mức lạnh lùng. "Trước đó tôi làm ở một xưởng dệt nhỏ, cụ Vĩnh Thành đích thân đến tuyển tôi về đây làm quản lý kho, dù tôi chưa từng nghĩ mình đủ trình độ cho vị trí đó."
"Cụ đích thân đến tuyển anh?" Tuệ Minh hỏi lại, ánh mắt cô ánh lên sự chú ý đặc biệt. "Điều đó có bất thường không, với vị trí quản lý kho?"
Anh Vũ khẽ nhún vai, có vẻ chưa từng suy nghĩ sâu về sự bất thường ấy. "Tôi cũng không rõ nữa. Cụ chỉ nói là thấy tôi làm việc chăm chỉ, cẩn thận, và muốn cho tôi một cơ hội tốt hơn. Cụ đối xử với tôi khá đặc biệt so với những nhân viên khác, thường hỏi han về cuộc sống, về mẹ tôi đã mất khi tôi còn nhỏ..."
Anh khựng lại giữa câu, như chợt nhận ra mình đang chia sẻ những điều riêng tư với một người lạ mới quen. "Xin lỗi, tôi không nên kể chuyện này với cô. Cô đến đây vì công việc, đúng không?"
"Không sao đâu," Tuệ Minh nói, giọng cô nhẹ nhàng trấn an. "Tôi chỉ tò mò thôi, vì tôi thấy cụ Vĩnh Thành hẳn phải rất quý mến anh mới đối xử đặc biệt như vậy."
Trước khi Anh Vũ kịp đáp lời, bà Sáu Cẩm lại xuất hiện từ phía cửa bếp, lần này ánh mắt bà không còn giấu giếm được sự lo lắng. "Cậu Vũ, hàng trong kho cần kiểm tra gấp trước khi trời tối," bà nói, giọng bà có phần gấp gáp bất thường.
Anh Vũ gật đầu, chào tạm biệt Tuệ Minh rồi tiếp tục đẩy xe hàng đi, để lại Tuệ Minh đứng đó với hàng loạt câu hỏi mới nảy sinh trong đầu. Tại sao cụ Vĩnh Thành lại đích thân đến tuyển một người quản lý kho bình thường? Tại sao ông lại quan tâm đến mẹ đã mất của Anh Vũ? Và quan trọng nhất, tại sao bà Sáu Cẩm luôn tìm cách cắt ngang mọi cuộc trò chuyện giữa cô và người thanh niên này, như thể bà đang cố bảo vệ một bí mật mà bà đã giữ kín suốt nhiều năm?
Trên đường về nhà, Tuệ Minh gọi điện cho Duy Bách để cập nhật tình hình. "Tôi nghĩ chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về gốc gác của Đàm Anh Vũ," cô nói. "Có điều gì đó không ổn trong mối quan hệ giữa cụ Vĩnh Thành và anh ta, điều mà bà quản gia dường như đang cố che giấu."
"Tôi sẽ cho người kiểm tra hồ sơ nhân sự của anh ta ngay trong tối nay," Duy Bách đáp. "Và cô Minh này, hãy cẩn thận. Nếu cái chết của cụ Vĩnh Thành thực sự có yếu tố hình sự, và ai đó sẵn sàng xé bỏ cả một bản di chúc để che giấu sự thật, thì người đó cũng có thể không ngần ngại làm những việc nguy hiểm hơn để bảo vệ bí mật của mình."
Lời cảnh báo ấy khiến Tuệ Minh khẽ rùng mình, nhưng đồng thời cũng càng củng cố thêm quyết tâm của cô. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh đèn thành phố lấp lánh trong màn đêm đang buông xuống, và tự nhủ rằng, dù con đường phía trước có nguy hiểm đến đâu, cô cũng sẽ không lùi bước cho đến khi tìm ra toàn bộ sự thật đằng sau bản di chúc bị xé, và đằng sau cái chết đầy nghi vấn của một người đàn ông từng nắm giữ quá nhiều bí mật trong tay.