Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé
9 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Đội kỹ thuật của Duy Bách mất ba ngày để truy tìm nguồn gốc cuộc gọi đe dọa mà Tuệ Minh nhận được, cũng như số điện thoại mà Kim Yến đã liên lạc trong cuộc trò chuyện mà Thanh Nhã vô tình nghe được. Kết quả điều tra cho thấy cả hai đều dẫn đến cùng một số điện thoại — đăng ký dưới tên một công ty bảo vệ tư nhân nhỏ, chuyên cung cấp dịch vụ "tư vấn an ninh" cho các gia đình giàu có, nhưng thực chất lại có tiếng trong giới ngầm về việc sẵn sàng thực hiện những công việc mờ ám hơn khi được trả giá cao.

"Chủ công ty này tên là Lâm Đức Toàn, từng có tiền án về tội xâm nhập trái phép và đe dọa nhân chứng trong một vụ án dân sự khác cách đây bốn năm," Duy Bách báo cáo khi gặp Tuệ Minh, giọng anh nghiêm trọng. "Chúng tôi đang xin lệnh triệu tập ông ta để lấy lời khai, nhưng cần thêm thời gian để hoàn tất thủ tục pháp lý."

"Nếu chúng ta có thể chứng minh Kim Yến đã thuê người này để đột nhập văn phòng tôi, điều đó sẽ là bằng chứng trực tiếp đầu tiên liên kết bà ấy với hành vi phạm tội cụ thể," Tuệ Minh nói, ánh mắt cô sáng lên với hy vọng mới.

"Có một điều khiến tôi băn khoăn," Duy Bách nói thêm, lật giở tập hồ sơ trên tay. "Số tiền chuyển vào tài khoản của Lâm Đức Toàn hai ngày trước vụ đột nhập không hề nhỏ — đủ lớn để chứng minh đây không phải là một phi vụ đơn giản. Nhưng nguồn tiền lại được rút bằng tiền mặt trước khi chuyển khoản, qua ba tài khoản trung gian khác nhau, cho thấy người đứng sau đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng để tránh bị lần ra dấu vết."

"Điều đó cho thấy đây không phải là hành động bộc phát trong lúc hoảng loạn, mà là một kế hoạch đã được tính toán từ trước," Tuệ Minh nhận định, giọng cô trầm xuống. "Nếu đúng là Kim Yến đứng sau, bà ấy đã chuẩn bị cho khả năng bị điều tra ngay từ đầu, điều đó khiến tôi càng thêm lo ngại về việc bà ấy có thể còn những bước đi khác đang được chuẩn bị sẵn."

"Chúng tôi sẽ theo sát diễn biến này," Duy Bách trấn an cô. "Nhưng cô cũng cần phải đề phòng, vì một người đã tính toán kỹ lưỡng đến mức đó sẽ không dễ dàng bị dồn vào đường cùng mà không phản kháng."

Nhưng trước khi họ kịp tiến hành thêm bước điều tra nào, một biến cố khác xảy ra, khiến toàn bộ vụ việc trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Đàm Quốc Hưng, với tư cách quyền chủ tịch tạm thời của tập đoàn, đã triệu tập một cuộc họp cổ đông khẩn cấp, dự định thông qua nghị quyết chính thức bổ nhiệm ông làm chủ tịch chính thức, dựa trên di chúc năm năm trước, trước khi vụ tranh chấp pháp lý được giải quyết.

"Đây là một chiến thuật rất tinh vi," ông Đoàn nói khi thông báo cho Tuệ Minh về cuộc họp sắp diễn ra. "Nếu Quốc Hưng được chính thức bổ nhiệm làm chủ tịch trước khi tòa án ra phán quyết về di chúc, ông ấy sẽ có toàn quyền kiểm soát tài sản công ty, kể cả khả năng tẩu tán, chuyển nhượng cổ phần cho bên thứ ba trước khi vụ kiện kết thúc, khiến cho việc thi hành di chúc mới, dù có được công nhận, cũng trở nên vô cùng khó khăn trên thực tế."

"Chúng ta cần ngăn chặn cuộc họp này, hoặc ít nhất là trì hoãn nó," Tuệ Minh nói, đầu óc cô nhanh chóng vận hành để tìm ra giải pháp pháp lý phù hợp. "Ông có thể xin lệnh tòa án tạm thời phong tỏa mọi quyết định nhân sự cấp cao của tập đoàn cho đến khi vụ tranh chấp di chúc được giải quyết không?"

"Tôi sẽ nộp đơn ngay trong sáng mai," ông Đoàn đáp. "Nhưng chúng ta cần có đủ căn cứ thuyết phục tòa án rằng có nguy cơ thiệt hại không thể khắc phục nếu để cuộc họp diễn ra như kế hoạch."

Tuệ Minh dành cả đêm hôm đó để soạn thảo đơn yêu cầu áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, liệt kê chi tiết tất cả những bằng chứng đã thu thập được — từ hồ sơ tài chính bất thường của Quốc Hưng, lời khai của bà Sáu Cẩm, cho đến những mảnh di chúc đã ghép được và nghi vấn về vụ đột nhập văn phòng liên quan đến Kim Yến. Cô biết, đây là thời điểm quyết định, khi mọi nỗ lực điều tra suốt những tuần qua phải được chuyển hóa thành một lập luận pháp lý đủ mạnh để thuyết phục tòa án.

Sáng hôm sau, phiên xét xử khẩn cấp diễn ra tại tòa án, với sự có mặt của cả hai bên — Tuệ Minh đại diện cho việc bảo vệ tính toàn vẹn của di chúc mới, và Cao Nguyên Bằng đại diện cho Quốc Hưng, kiên quyết phản đối bất kỳ biện pháp trì hoãn nào.

"Thân chủ tôi là người thừa kế hợp pháp duy nhất theo di chúc còn hiệu lực, và có quyền chính đáng để đảm nhận vai trò lãnh đạo tập đoàn trong giai đoạn khó khăn này," Cao Nguyên Bằng lập luận trước thẩm phán, giọng ông đầy tự tin. "Việc trì hoãn cuộc họp cổ đông sẽ gây thiệt hại nghiêm trọng cho hoạt động kinh doanh, ảnh hưởng đến hàng nghìn công nhân viên đang phụ thuộc vào sự ổn định của tập đoàn."

"Thưa quý tòa," Tuệ Minh đáp lại, giọng cô điềm tĩnh nhưng đầy sức thuyết phục, "chúng tôi không phản đối nhu cầu ổn định của tập đoàn. Nhưng có bằng chứng đáng tin cậy cho thấy bản di chúc mới nhất của cụ Đàm Vĩnh Thành, trong đó chỉ định một người thừa kế khác cho phần lớn tài sản và quyền điều hành, đã bị hủy hoại một cách cố ý nhằm ngăn cản việc thực thi ý nguyện cuối cùng của người đã khuất. Nếu ông Đàm Quốc Hưng được chính thức bổ nhiệm làm chủ tịch trước khi vụ việc này được làm sáng tỏ, quyền lợi hợp pháp của người thừa kế thực sự sẽ bị xâm phạm nghiêm trọng, và có nguy cơ không thể khắc phục được nếu tài sản bị chuyển nhượng hoặc thất thoát trong thời gian chờ đợi."

Thẩm phán, một người phụ nữ trung niên với ánh mắt sắc sảo, lắng nghe cẩn thận cả hai bên trước khi đưa ra quyết định. "Tòa nhận thấy có đủ căn cứ để tin rằng cần áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời nhằm bảo vệ quyền lợi của các bên liên quan, cho đến khi vụ tranh chấp về tính hợp lệ của di chúc được giải quyết dứt điểm," bà tuyên bố. "Tòa ra lệnh tạm hoãn mọi quyết định nhân sự cấp cao và giao dịch tài sản lớn của Tập đoàn Dệt May Thành Đạt trong vòng ba mươi ngày, để các bên có thời gian hoàn tất quá trình xác minh nội dung di chúc."

Trong lúc chờ thẩm phán công bố quyết định cuối cùng, Tuệ Minh liếc nhìn sang phía Quốc Hưng, ngồi ở hàng ghế phía sau luật sư của mình. Gương mặt ông không còn vẻ tự tin bệ vệ như những lần gặp trước, mà thay vào đó là một sự căng thẳng khó che giấu, đôi tay ông siết chặt lấy nhau trên đùi theo đúng cách mà Thanh Nhã từng mô tả về Kim Yến trong cuộc điện thoại bí mật. Đó là chi tiết nhỏ, nhưng đủ để Tuệ Minh cảm nhận rằng, đằng sau vẻ ngoài quyền lực, cả hai vợ chồng đang phải gồng mình chống đỡ trước áp lực ngày càng lớn từ nhiều phía.

Phán quyết ấy là một chiến thắng quan trọng, dù chỉ mang tính tạm thời, nhưng đủ để mua thêm thời gian quý giá cho cuộc điều tra. Khi rời khỏi phòng xử án, Cao Nguyên Bằng đến gần Tuệ Minh, ánh mắt ông lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự tôn trọng miễn cưỡng.

"Cô đã thắng vòng này, cô Minh," ông nói, giọng ông điềm tĩnh nhưng đầy hàm ý cảnh báo. "Nhưng ba mươi ngày không phải là thời gian dài. Nếu cô không thể chứng minh được tính hợp lệ của di chúc mới trong khoảng thời gian đó, thân chủ tôi sẽ có toàn quyền hành động, và tôi tin rằng ông ấy sẽ không còn kiên nhẫn như trước nữa."

"Tôi hiểu rõ áp lực thời gian, thưa ông Bằng," Tuệ Minh đáp, giọng cô kiên định. "Nhưng tôi tin rằng sự thật, một khi đã được phơi bày đầy đủ, sẽ tự nó có sức mạnh thuyết phục hơn bất kỳ chiến thuật trì hoãn nào."

Buổi tối hôm đó, khi Tuệ Minh và Duy Bách ăn mừng chiến thắng nhỏ này bằng một bữa tối đơn giản tại một quán ăn gần văn phòng, không khí giữa họ trở nên thoải mái, gần gũi hơn hẳn so với những cuộc gặp gỡ công việc căng thẳng trước đó.

"Cô đã làm rất tốt trong phiên tòa hôm nay," Duy Bách nói, ánh mắt anh đầy sự ngưỡng mộ chân thành. "Tôi chưa từng thấy ai lập luận sắc bén và bình tĩnh như vậy trước một đối thủ dày dạn kinh nghiệm như Cao Nguyên Bằng."

"Tôi chỉ đang làm công việc của mình," Tuệ Minh đáp, dù má cô hơi ửng hồng trước lời khen ấy. "Nhưng thành thật mà nói, nếu không có những bằng chứng mà anh và đội của anh thu thập được, tôi sẽ không có đủ căn cứ để thuyết phục tòa án như vậy."

"Chúng ta là một đội tốt," Duy Bách nói, giọng anh trầm ấm, ánh mắt anh nhìn cô với một sự trìu mến khó che giấu. "Không chỉ trong công việc, tôi nghĩ vậy."

Tuệ Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn trước lời nói ấy, một cảm xúc mà cô đã cố kìm nén trong suốt những ngày làm việc căng thẳng vừa qua. "Tôi cũng nghĩ vậy," cô đáp khẽ, ánh mắt cô không rời khỏi anh.

Khoảnh khắc ấm áp giữa họ bị cắt ngang bởi tiếng điện thoại của Tuệ Minh reo lên. Là cuộc gọi từ Đàm Anh Vũ, giọng anh gấp gáp khác thường. "Cô Minh, tôi đã quyết định rồi. Tôi đồng ý làm xét nghiệm ADN. Nhưng tôi cần cô đến gặp tôi ngay bây giờ — tôi vừa tìm thấy một thứ gì đó trong đồ đạc cũ của mẹ tôi mà tôi nghĩ cô cần phải xem."

Sự khẩn cấp trong giọng nói của Anh Vũ khiến Tuệ Minh và Duy Bách lập tức đứng dậy, gác lại khoảnh khắc riêng tư vừa chớm nở để lên đường đến gặp anh ngay trong đêm, cả hai đều cảm nhận được rằng, một mảnh ghép quan trọng khác của bức tranh toàn cảnh sắp sửa được hé lộ.

Đã sao chép liên kết chương