Chương 3
Chương 3 — Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé
Ba ngày sau cuộc gặp gỡ đầu tiên với gia tộc Đàm, Tuệ Minh nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ Đàm Thanh Nhã, mời cô đến một quán cà phê nhỏ trong hẻm yên tĩnh, tránh xa sự dòm ngó của những người trong gia đình. Khi Tuệ Minh đến nơi, Thanh Nhã đã ngồi sẵn ở một góc khuất, tay cô xoay xoay tách cà phê chưa hề động đến, ánh mắt cô đầy vẻ căng thẳng.
"Cảm ơn cô đã đồng ý gặp tôi," Thanh Nhã nói, giọng cô có phần run rẩy. "Tôi biết mọi người trong nhà đang nghĩ tôi là người xé di chúc, và tôi không thể chịu đựng thêm sự nghi ngờ đó nữa. Tôi muốn kể cho cô nghe toàn bộ câu chuyện, dù nó có khiến tôi trông tệ hại đến đâu."
"Tôi đang lắng nghe," Tuệ Minh đáp, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sự chú tâm nghề nghiệp.
Thanh Nhã hít một hơi thật sâu, như đang cố lấy hết can đảm để mở lòng. "Mười năm trước, tôi yêu một người đàn ông mà cha tôi không chấp nhận — anh ấy chỉ là một kỹ sư bình thường, không môn đăng hộ đối với gia thế của chúng tôi. Cha tôi đã làm mọi cách để chia rẽ chúng tôi, thậm chí còn đe dọa sẽ từ mặt tôi nếu tôi tiếp tục mối quan hệ đó. Tôi đã chọn tình yêu, rời khỏi nhà, và không liên lạc với gia đình suốt mười năm, cho đến khi nghe tin cha mất."
"Vậy cuộc trò chuyện cuối cùng giữa chị và cha trước khi ông mất là về điều gì?" Tuệ Minh hỏi, cố gắng dẫn dắt câu chuyện về đúng trọng tâm mà cô cần biết.
"Ông gọi điện cho tôi, lần đầu tiên sau mười năm," Thanh Nhã đáp, mắt cô đỏ hoe khi nhớ lại. "Ông nói ông muốn gặp tôi, muốn xin lỗi vì đã quá cứng nhắc trong quá khứ. Khi tôi đến, ông đã già đi rất nhiều, yếu ớt hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Ông nói với tôi rằng ông đã lập một di chúc mới, và trong đó, ông muốn sửa chữa những sai lầm mà ông đã gây ra cho cả gia đình này, không chỉ với tôi."
"Ông có nói cụ thể là sai lầm nào không?" Tuệ Minh hỏi, tim cô đập nhanh hơn khi cảm nhận được mình đang tiến gần hơn đến sự thật quan trọng.
Thanh Nhã lắc đầu. "Ông không nói rõ, chỉ nói rằng ông đã im lặng quá lâu về một chuyện liên quan đến anh trai thứ hai của tôi — Quốc Việt, người đã mất trong một vụ tai nạn xe hơi khi tôi còn nhỏ. Ông nói ông cần phải sửa chữa điều đó trước khi quá muộn, vì lương tâm ông không thể chịu đựng thêm được nữa."
Cái tên Quốc Việt khiến Tuệ Minh sững lại. Đây là lần đầu tiên cô nghe đến sự tồn tại của một người con trai thứ hai trong gia tộc Đàm — một người chưa từng được nhắc đến trong bất kỳ cuộc trò chuyện nào trước đó với các thành viên còn sống.
"Tôi chưa từng nghe ai nhắc đến anh Quốc Việt cả," Tuệ Minh nói, cố giữ giọng điềm tĩnh dù trong lòng đang dâng lên một sự tò mò mãnh liệt. "Chị có thể kể thêm cho tôi về anh ấy không?"
"Anh Việt hơn tôi mười lăm tuổi, nên tôi hầu như không có ký ức gì rõ ràng về anh," Thanh Nhã đáp, giọng cô trầm xuống. "Tôi chỉ nhớ mang máng rằng anh mất trong một vụ tai nạn xe hơi khi tôi mới năm tuổi, và sau đó, cả gia đình gần như không bao giờ nhắc đến anh nữa, như thể sự tồn tại của anh bị xóa sổ hoàn toàn khỏi ký ức chung của gia tộc. Tôi từng hỏi mẹ về anh khi còn nhỏ, nhưng bà chỉ khóc và bảo tôi đừng bao giờ nhắc lại chuyện đó trước mặt cha."
"Chị có biết anh ấy đã kết hôn chưa, hay có con cái gì không?" Tuệ Minh hỏi, một linh cảm mạnh mẽ đang dần hình thành trong đầu cô.
Thanh Nhã ngập ngừng, cố lục lại những mảnh ký ức mờ nhạt từ thời thơ ấu. "Tôi nhớ mang máng có một người phụ nữ từng đến nhà, khóc lóc van xin gặp cha tôi, nhưng ông không cho bà ấy vào cửa. Lúc đó tôi còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì đang xảy ra, và sau đó tôi không bao giờ thấy bà ấy xuất hiện nữa."
Câu chuyện ấy khớp với những gì Tuệ Minh đang nghi ngờ — có thể Quốc Việt đã có một cuộc hôn nhân hoặc một mối quan hệ không được gia đình chấp nhận, để lại một đứa con mà cụ Vĩnh Thành chưa từng công khai thừa nhận, cho đến khi lương tâm ông không cho phép ông tiếp tục giữ im lặng nữa.
"Tôi cần phải tìm hiểu thêm về cái chết của anh Việt," Tuệ Minh nói, chủ yếu là tự nói với chính mình. "Chị có biết ai có thể cung cấp thêm thông tin về vụ tai nạn đó không? Hồ sơ cảnh sát, báo chí thời đó, hay bất kỳ ai từng chứng kiến?"
"Bà Sáu Cẩm chắc chắn biết nhiều hơn những gì bà ấy từng kể," Thanh Nhã đáp. "Bà đã làm việc cho gia đình từ trước khi anh Việt mất rất lâu, và tôi luôn cảm thấy bà biết một điều gì đó mà bà không bao giờ dám nói ra, có lẽ vì sợ mất việc, hoặc vì đã hứa với cha tôi sẽ giữ bí mật đến cùng."
Sau cuộc trò chuyện với Thanh Nhã, Tuệ Minh trở về văn phòng với đầu óc quay cuồng những giả thuyết mới. Cô gọi điện ngay cho Duy Bách để chia sẻ thông tin vừa thu thập được.
"Quốc Việt," Duy Bách lặp lại cái tên, giọng anh có chút ngạc nhiên. "Tôi sẽ cho người lục lại hồ sơ vụ tai nạn xe hơi từ hai mươi lăm năm trước liên quan đến người này. Nếu đúng là con trai của cụ Vĩnh Thành, chắc chắn phải có báo cáo chính thức đâu đó trong hệ thống lưu trữ, dù đã lâu năm."
"Tôi cũng nghĩ có mối liên hệ giữa Quốc Việt và Đàm Anh Vũ," Tuệ Minh nói. "Nếu Quốc Việt có một đứa con ngoài giá thú, hoặc một cuộc hôn nhân không được công nhận, và đứa con đó lớn lên không hề biết về nguồn gốc thật của mình... điều đó có thể lý giải tại sao cụ Vĩnh Thành lại đích thân tuyển Anh Vũ vào làm việc, và tại sao ông lại muốn sửa chữa sai lầm trong di chúc mới."
"Đó là một giả thuyết hợp lý," Duy Bách đáp, giọng anh nghiêm túc. "Nhưng chúng ta cần bằng chứng cụ thể, không thể chỉ dựa vào suy đoán. Tôi sẽ cho kiểm tra xét nghiệm ADN nếu có thể, so sánh giữa Anh Vũ và các mẫu sinh học còn lưu lại của gia tộc Đàm, nếu có."
Buổi chiều hôm đó, khi Tuệ Minh đang chuẩn bị rời văn phòng, cô nhận được một cuộc gọi khác, lần này từ chính Đàm Quốc Hưng, giọng ông đầy vẻ giận dữ khó che giấu.
"Cô Minh, tôi vừa nghe nói cô đang đi khắp nơi hỏi han về anh trai tôi, người đã mất từ hai mươi lăm năm trước," ông nói, giọng ông gay gắt. "Tôi không hiểu tại sao một luật sư được thuê để xử lý vấn đề di chúc lại phải đào bới những chuyện đã qua từ lâu như vậy."
"Thưa ông Hưng, mọi thông tin liên quan đến gia đình đều có thể quan trọng đối với việc xác minh nội dung di chúc thật sự," Tuệ Minh đáp, giọng cô vẫn giữ được sự điềm tĩnh chuyên nghiệp dù cảm nhận rõ sự thù địch trong giọng nói của ông. "Nếu ông có thông tin gì về anh Quốc Việt mà ông muốn chia sẻ, điều đó sẽ giúp ích rất nhiều cho quá trình điều tra."
"Anh trai tôi đã chết trong một tai nạn đáng tiếc, không có gì bí ẩn ở đó cả," Quốc Hưng đáp, giọng ông dứt khoát. "Tôi khuyên cô nên tập trung vào công việc mà cô được thuê để làm — xác minh tính hợp lệ của di chúc, không phải khơi lại những vết thương cũ của gia đình tôi vì những suy đoán vô căn cứ."
Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại Tuệ Minh với cảm giác rằng phản ứng dữ dội của Quốc Hưng chỉ càng khẳng định thêm rằng cô đang đi đúng hướng — rằng cái chết của Quốc Việt, dù đã qua đi hai mươi lăm năm, vẫn còn là một vết thương chưa lành, một bí mật mà ai đó trong gia đình này quyết tâm giữ kín bằng mọi giá.
Tối hôm đó, khi đang một mình trong văn phòng làm việc muộn, Tuệ Minh nhận được một tin nhắn ẩn danh từ một số điện thoại lạ: "Đừng đào bới những chuyện không liên quan đến cô. Một số bí mật nên được chôn vùi mãi mãi, vì lợi ích của tất cả mọi người, kể cả cô."
Tin nhắn ấy khiến Tuệ Minh khẽ rùng mình, nhưng thay vì sợ hãi, một cảm giác quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết trào dâng trong lòng cô. Cô chụp lại màn hình tin nhắn, gửi ngay cho Duy Bách, kèm theo một dòng nhắn ngắn gọn: "Có người đang lo sợ tôi sẽ tìm ra sự thật. Điều đó có nghĩa là sự thật đáng để tìm ra."
Duy Bách gọi lại ngay lập tức. "Cô Minh, tôi nghiêm túc yêu cầu cô phải cẩn thận hơn," anh nói, giọng anh đầy lo lắng thực sự chứ không còn là sự nghiêm khắc nghề nghiệp thông thường. "Nếu ai đó đã sẵn sàng đe dọa cô trực tiếp như vậy, điều đó cho thấy mức độ nghiêm trọng của những gì đang bị che giấu lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng ban đầu."
"Tôi sẽ cẩn thận," Tuệ Minh đáp, giọng cô kiên định. "Nhưng tôi sẽ không dừng lại. Có một người phụ nữ tên Thanh Nhã đang bị cả gia đình nghi ngờ oan uổng, có thể có một người đàn ông tên Đàm Anh Vũ đang sống mà không hề biết thân thế thật của mình, và có một sự thật về cái chết của Quốc Việt hai mươi lăm năm trước đang chờ được phơi bày. Tôi không thể quay lưng lại với những điều đó chỉ vì một tin nhắn đe dọa nặc danh."
"Tôi hiểu," Duy Bách nói, giọng anh dịu lại, xen lẫn một sự ngưỡng mộ không giấu giếm. "Nhưng từ giờ, hãy để tôi đồng hành cùng cô trong mọi bước điều tra tiếp theo. Chúng ta cần phối hợp chặt chẽ hơn, không chỉ vì sự an toàn của cô, mà còn vì cả hai chúng ta đang tìm kiếm cùng một sự thật, chỉ là từ hai góc độ khác nhau."
Tuệ Minh mỉm cười nhẹ trước sự chân thành trong lời nói của anh, cảm nhận được một sự tin tưởng đang dần hình thành giữa họ, vượt ra ngoài phạm vi công việc thuần túy. "Được thôi, thanh tra Bách," cô đáp. "Chúng ta hãy cùng nhau tìm ra sự thật này, dù nó có phức tạp và nguy hiểm đến đâu."
Đêm hôm đó, khi ngồi một mình trong căn hộ nhỏ của mình, Tuệ Minh mở lại chiếc hộp gỗ đựng những mảnh di chúc, ánh mắt cô dán chặt vào những mảnh giấy đã ghép được, cố gắng hình dung ra bức tranh toàn cảnh đang dần hiện ra — một câu chuyện về tình yêu bị ngăn cấm, về một cái chết đầy nghi vấn, và về một người thừa kế thầm lặng đang sống ngay giữa lòng gia tộc mà không hề hay biết về huyết thống thực sự của chính mình. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng cô cũng biết chắc chắn một điều — cô sẽ không bao giờ lùi bước, cho đến khi mọi mảnh ghép cuối cùng được đặt đúng vị trí của nó.