Chương 7
Chương 7 — Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé
Tuệ Minh tìm gặp Đàm Anh Vũ vào cuối giờ chiều, khi anh vừa kết thúc ca làm việc tại nhà kho của tập đoàn. Cô mời anh đến một quán cà phê yên tĩnh gần đó, tránh xa những ánh mắt dò xét có thể xuất hiện trong khuôn viên biệt thự gia tộc.
"Cô muốn nói chuyện gì với tôi vậy?" Anh Vũ hỏi khi ngồi xuống, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự cảnh giác quen thuộc, dù đã bớt phần xa cách hơn so với lần đầu gặp gỡ.
Tuệ Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm cách diễn đạt sao cho nhẹ nhàng nhất có thể, dù cô biết không có cách nào để một sự thật lớn lao như vậy trở nên hoàn toàn dễ chịu. "Anh Vũ, tôi cần hỏi anh một số điều về gia đình anh — về mẹ anh, và về cha anh, người anh chưa từng biết mặt."
Gương mặt Anh Vũ thoáng chút bối rối. "Cha tôi mất trong một vụ tai nạn xe hơi khi tôi còn rất nhỏ, tôi hầu như không nhớ gì về ông cả. Mẹ tôi cũng hiếm khi kể về ông, có lẽ vì quá đau buồn. Tại sao cô lại hỏi về chuyện này?"
"Tôi tin rằng cha anh, người mà mẹ anh gọi bằng cái tên nào đó, thực ra chính là con trai thứ hai của cụ Đàm Vĩnh Thành — người mà tôi đang đại diện xử lý vụ tranh chấp di chúc," Tuệ Minh nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, quan sát kỹ từng phản ứng trên gương mặt anh.
Anh Vũ ngồi lặng người một lúc lâu, như không thể xử lý được thông tin vừa nghe. "Cô đang nói rằng... tôi là cháu nội của cụ Vĩnh Thành sao?" anh hỏi, giọng anh run rẩy, nửa hoài nghi nửa như đang cố ghép nối những mảnh ký ức rời rạc trong đầu.
"Đó là những gì chúng tôi đã thu thập được qua điều tra, dựa trên lời kể của bà Sáu Cẩm và những nhân chứng cũ từng biết mẹ anh," Tuệ Minh đáp. "Nhưng để có bằng chứng chắc chắn, chúng tôi cần anh đồng ý làm xét nghiệm ADN, so sánh với các mẫu sinh học còn lưu lại của gia tộc Đàm."
Anh Vũ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ quán cà phê, nhìn ra dòng người qua lại bên ngoài trong im lặng một lúc lâu. Tuệ Minh không thúc giục, để anh có đủ thời gian tiêu hóa thông tin choáng váng này theo cách riêng của mình.
"Tại sao cụ ấy lại tuyển tôi vào làm quản lý kho, thay vì nói thẳng sự thật ngay từ đầu?" Anh Vũ hỏi cuối cùng, giọng anh mang một nỗi cay đắng khó che giấu. "Nếu ông ấy đã biết tôi là cháu nội mình, tại sao lại để tôi làm một nhân viên bình thường suốt năm năm qua, thay vì đối xử như một thành viên trong gia đình?"
"Tôi nghĩ cụ Vĩnh Thành đang cố gắng chuộc lại lỗi lầm theo cách riêng của mình," Tuệ Minh giải thích, cố gắng giúp anh nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác. "Ông tôn trọng mong muốn cuối cùng của mẹ anh, rằng anh không nên biết về gia tộc Đàm cho đến khi đủ trưởng thành. Và có lẽ, ông cũng muốn thực sự hiểu con người anh trước khi quyết định công khai sự thật, thay vì chỉ đơn thuần trao cho anh một danh phận và tài sản."
"Nhưng ông ấy đã chết trước khi kịp nói với tôi bất cứ điều gì," Anh Vũ nói, giọng anh nghẹn lại. "Tôi đã làm việc cạnh ông ấy suốt năm năm, đã trò chuyện với ông về đủ thứ chuyện trong cuộc sống, mà không hề biết rằng ông chính là ông nội ruột của mình. Cô có biết cảm giác đó như thế nào không?"
Tuệ Minh im lặng, không có câu trả lời nào có thể xoa dịu được nỗi đau ấy. Cô chỉ có thể ngồi đó, lắng nghe, để anh trút hết những cảm xúc dồn nén bấy lâu.
"Tôi hiểu điều này quá khó khăn để chấp nhận," cô nói sau một lúc lâu. "Nhưng tôi tin rằng, sự thật này cũng mang đến cho anh một điều gì đó quý giá — anh không hề đơn độc trên đời như anh từng nghĩ. Anh có một gia tộc, một lịch sử, và quan trọng hơn, anh có quyền được biết và tự quyết định mối quan hệ của mình với gia tộc đó, theo cách mà anh cảm thấy đúng đắn nhất."
Anh Vũ quay lại nhìn cô, ánh mắt anh vẫn còn đầy sự hoang mang nhưng đã bớt phần dữ dội hơn. "Tôi cần thời gian để suy nghĩ về việc làm xét nghiệm ADN," anh nói. "Nhưng tôi... tôi cũng muốn biết sự thật, dù nó có phức tạp đến đâu. Có lẽ, đó cũng là điều mẹ tôi mong muốn, nếu bà biết cha tôi thực sự là ai trong gia tộc đó."
"Anh có thể suy nghĩ kỹ, không cần vội vàng," Tuệ Minh nói. "Nhưng tôi cần lưu ý với anh một điều — nếu kết quả xét nghiệm xác nhận anh là cháu nội đích thực của cụ Vĩnh Thành, anh có thể trở thành người thừa kế chính theo nội dung di chúc mới, điều này sẽ khiến anh trở thành trung tâm của một cuộc tranh chấp pháp lý và có thể cả những nguy hiểm tiềm ẩn từ những người không muốn sự thật này được công nhận."
Anh Vũ gật đầu, vẻ mặt anh nghiêm túc hơn hẳn. "Tôi không quan tâm nhiều đến tài sản, cô Minh à. Tôi chỉ muốn biết sự thật về cha mẹ mình, về việc tại sao họ lại phải sống một cuộc đời khó khăn như vậy, trong khi gia tộc này lại giàu có đến thế. Nếu việc biết sự thật đồng nghĩa với việc tôi phải đối mặt với nguy hiểm, tôi vẫn chấp nhận, vì tôi tin mẹ tôi xứng đáng được minh oan, dù bà đã không còn trên đời để chứng kiến điều đó."
Câu nói ấy khiến Tuệ Minh cảm động sâu sắc, và cô nhận ra rằng, Anh Vũ mang trong mình chính sự chính trực và lòng dũng cảm mà có lẽ cụ Vĩnh Thành đã nhìn thấy khi quyết định tuyển anh vào làm việc, dù chưa từng công khai lý do thật sự.
Ngay khi Tuệ Minh rời khỏi quán cà phê, cô nhận được cuộc gọi từ ông Đoàn, giọng ông đầy vẻ lo lắng. "Cô Minh, luật sư Cao Nguyên Bằng vừa nộp đơn yêu cầu tòa án công nhận ngay lập tức di chúc năm năm trước là căn cứ pháp lý duy nhất, với lý do di chúc mới đã bị hủy hoại và không thể khôi phục được nội dung một cách hợp lệ. Phiên điều trần sơ bộ sẽ diễn ra trong vòng hai tuần tới."
Tin tức ấy khiến Tuệ Minh cảm thấy áp lực thời gian đè nặng hơn bao giờ hết. Hai tuần là khoảng thời gian quá ngắn để hoàn thành việc ghép nối toàn bộ nội dung di chúc, xác nhận ADN của Anh Vũ, và thu thập đủ bằng chứng để thuyết phục tòa án về tính hợp lệ của di chúc mới.
"Tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ hồ sơ trước thời hạn đó," cô nói với ông Đoàn, giọng cô kiên quyết dù trong lòng không khỏi lo lắng. "Nhưng tôi cần ông hỗ trợ tôi trong việc xin lệnh tòa cho phép thu thập mẫu ADN từ các thành viên còn sống trong gia tộc, để có thể đối chiếu với mẫu của anh Vũ, trong trường hợp cần thiết."
Tối hôm đó, khi Tuệ Minh gọi điện cập nhật tình hình cho Duy Bách, anh đề nghị gặp cô để cùng lên kế hoạch chi tiết cho những ngày tới. Họ gặp nhau tại văn phòng của cô, trải rộng tất cả tài liệu, bằng chứng đã thu thập được lên bàn, cùng nhau rà soát lại từng chi tiết một cách tỉ mỉ.
"Chúng ta có lời khai của bà Sáu Cẩm về mối quan hệ giữa cụ Vĩnh Thành, Quốc Việt và cô Diễm," Duy Bách liệt kê, đánh dấu từng điểm trên một tấm bảng trắng lớn. "Chúng ta có những mảnh di chúc đã ghép được, dù chưa hoàn chỉnh. Chúng ta có hồ sơ tài chính bất thường của Quốc Hưng, cho thấy động cơ mạnh mẽ. Và giờ đây, chúng ta có sự đồng ý hợp tác của Anh Vũ để xác nhận huyết thống."
"Nhưng chúng ta vẫn thiếu mảnh ghép quan trọng nhất — bằng chứng cụ thể về việc ai đã xé di chúc, và liệu cái chết của cụ Vĩnh Thành có thực sự liên quan đến việc đó hay không," Tuệ Minh bổ sung, ánh mắt cô nhìn chăm chú vào tấm bảng, cố gắng tìm ra mối liên kết còn thiếu.
"Tôi nghĩ, câu trả lời có thể nằm ở cuộc gọi điện thoại mà Thanh Nhã đã vô tình nghe được từ Kim Yến," Duy Bách nói. "Nếu chúng ta có thể xác định được người mà Kim Yến đã nói chuyện, chúng ta có thể tìm ra ai đã giúp bà ấy vô hiệu hóa hệ thống camera và đột nhập vào văn phòng của cô."
"Tôi sẽ tìm cách tiếp cận Kim Yến một cách trực tiếp hơn," Tuệ Minh nói, ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm. "Có lẽ đã đến lúc chúng ta cần một chiến lược táo bạo hơn, thay vì chỉ thu thập bằng chứng gián tiếp từ những người xung quanh."
Duy Bách nhìn cô với ánh mắt vừa lo lắng vừa khâm phục. "Bất kể chiến lược nào cô chọn, hãy để tôi ở bên cạnh cô," anh nói, giọng anh chân thành. "Tôi không muốn cô phải đối mặt với những người nguy hiểm này một mình nữa, đặc biệt là sau những lời đe dọa vừa qua."
Tuệ Minh mỉm cười nhẹ, cảm nhận được sự ấm áp trong lời nói của anh giữa tất cả những căng thẳng đang bủa vây. "Cảm ơn anh, Duy Bách," cô nói, lần đầu tiên gọi tên anh mà không kèm theo chức danh công việc. "Tôi thực sự trân trọng sự đồng hành của anh trong suốt hành trình này."
Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc dài hơn bình thường, một sự kết nối vượt ra ngoài công việc điều tra đang dần lớn lên giữa họ, âm thầm nhưng chắc chắn, giữa tất cả những nguy hiểm và bí mật đang bủa vây xung quanh vụ án phức tạp này.