Chương 6
Chương 6 — Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé
Duy Bách sắp xếp một buổi làm việc chính thức với bà Sáu Cẩm tại đồn công an vào sáng thứ Tư, với lý do chính thức là lấy lời khai bổ sung liên quan đến vụ đột nhập văn phòng luật sư. Nhưng cả anh và Tuệ Minh đều hiểu rằng, mục đích thực sự của buổi gặp gỡ này còn sâu xa hơn nhiều — họ cần bà quản gia già phá vỡ bốn mươi năm im lặng.
Bà Sáu Cẩm bước vào phòng làm việc nhỏ với dáng vẻ căng thẳng rõ rệt, hai tay bà siết chặt lấy nhau trên đùi khi ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc. "Tôi thực sự không biết gì về vụ đột nhập đó cả," bà nói ngay khi vừa ngồi xuống, giọng bà run run. "Tôi chỉ là một người giúp việc, không dính líu đến những chuyện lớn lao như vậy."
"Chúng tôi không nghi ngờ bà liên quan đến vụ đột nhập, thưa bà Cẩm," Tuệ Minh nói nhẹ nhàng, cố gắng làm dịu đi bầu không khí căng thẳng. "Nhưng chúng tôi tin rằng bà biết rất nhiều điều về gia tộc Đàm mà bà chưa từng chia sẻ, và những điều đó có thể quan trọng để cứu một người vô tội khỏi bị nghi oan, và để một sự thật quan trọng được phơi bày."
Bà Sáu Cẩm im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà nhìn xuống đôi tay đang run rẩy của chính mình. "Cụ ông đã dặn tôi trước khi mất," bà nói cuối cùng, giọng bà nghẹn ngào. "Ông nói, nếu có chuyện gì xảy ra với ông trước khi ông kịp công bố di chúc mới, tôi phải giữ im lặng cho đến khi có người thực sự cần biết sự thật hỏi đến. Tôi đã nghĩ, có lẽ đó là luật sư Đoàn, hoặc là chính cậu Vũ. Tôi không nghĩ nó lại phức tạp và nguy hiểm đến mức này."
"Vậy giờ đây, bà có sẵn sàng nói ra sự thật không?" Duy Bách hỏi, giọng anh vừa nghiêm túc vừa đầy sự tôn trọng dành cho người phụ nữ lớn tuổi đang phải đấu tranh với lời hứa cũ của mình.
Bà Sáu Cẩm hít một hơi thật sâu, như đang tự chuẩn bị tinh thần cho một quyết định quan trọng nhất trong suốt bốn mươi năm phục vụ gia tộc Đàm. "Cậu Việt và cô Diễm yêu nhau khi còn học đại học," bà bắt đầu kể, giọng bà dần trở nên chắc chắn hơn khi những ký ức xa xưa ùa về. "Họ bí mật kết hôn, giấu cụ ông vì biết ông sẽ không chấp nhận một cô gái xuất thân bình thường làm con dâu, đặc biệt là khi ông đang đặt rất nhiều kỳ vọng vào cậu Việt để kế nghiệp tập đoàn."
"Cụ Vĩnh Thành đã phát hiện ra chuyện đó như thế nào?" Tuệ Minh hỏi, ghi chép cẩn thận từng chi tiết.
"Cụ bà — vợ cụ ông — đã phát hiện ra trước, và giữ bí mật giúp con trai trong một thời gian," bà Sáu Cẩm kể tiếp. "Nhưng sau khi cụ bà qua đời vì bạo bệnh, cụ ông ngày càng nghiêm khắc hơn, và cuối cùng ông cũng phát hiện ra sự thật khi cô Diễm mang thai. Ông đã nổi giận dữ dội, yêu cầu cậu Việt phải hủy bỏ cuộc hôn nhân đó ngay lập tức, nếu không sẽ bị tước quyền thừa kế hoàn toàn."
"Và cậu Việt đã không chịu khuất phục," Duy Bách đoán, giọng anh trầm xuống.
"Đúng vậy," bà Sáu Cẩm gật đầu, mắt bà ngấn lệ. "Cậu ấy chọn tình yêu, giống hệt như cô Nhã sau này. Cậu chuyển ra ở riêng với cô Diễm, sống một cuộc sống bình dị, xa rời sự giàu sang của gia tộc. Cụ ông tức giận đến mức tuyên bố từ mặt cậu, không cho phép bất kỳ ai trong nhà nhắc đến tên cậu nữa."
"Vậy còn cậu Hưng — Quốc Hưng — phản ứng thế nào trước chuyện này?" Tuệ Minh hỏi, một linh cảm mạnh mẽ đang dần hình thành trong đầu cô.
Gương mặt bà Sáu Cẩm chợt tối sầm lại, một sự sợ hãi thoáng qua trong ánh mắt bà. "Cậu Hưng lúc đó rất... vui mừng, dù cậu cố che giấu điều đó trước mặt mọi người," bà nói, giọng bà thấp xuống như đang thì thầm dù chỉ có ba người trong phòng. "Với việc cậu Việt bị từ mặt, cậu Hưng trở thành người thừa kế duy nhất, không còn ai cạnh tranh vị trí kế nghiệp tập đoàn nữa."
"Bà có nghĩ Quốc Hưng có liên quan gì đến cái chết của Quốc Việt hai năm sau đó không?" Duy Bách hỏi thẳng, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt của bà quản gia già.
Bà Sáu Cẩm run rẩy, hai tay bà ôm lấy mặt trong giây lát trước khi ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe vì những giọt nước mắt đã kìm nén suốt hai mươi lăm năm. "Tôi không có bằng chứng gì cụ thể," bà nói, giọng bà run rẩy nhưng quyết liệt. "Nhưng tôi nhớ, đêm trước khi cậu Việt mất, cậu Hưng đã đến gặp cậu Việt tại căn nhà thuê nhỏ của họ. Tôi biết vì chính tôi là người đưa tin cho cậu Hưng biết địa chỉ, theo lệnh của cụ ông, người muốn thử một lần cuối thuyết phục cậu Việt quay về."
"Bà có biết cuộc gặp đó diễn ra như thế nào không?" Tuệ Minh hỏi, giọng cô căng thẳng.
"Tôi không có mặt ở đó," bà Sáu Cẩm đáp. "Nhưng sáng hôm sau, khi cậu Hưng trở về nhà, tôi thấy cậu ấy có vẻ rất bồn chồn, khác thường. Và chỉ vài giờ sau, chúng tôi nhận được tin cậu Việt gặp tai nạn trên đường về từ một chuyến công tác xa. Tôi luôn thấy nghi ngờ về sự trùng hợp đó, nhưng tôi không dám nói ra, vì sợ liên lụy, và vì tôi không có bằng chứng cụ thể nào cả — chỉ là linh cảm của một người phụ nữ đã sống trong ngôi nhà đó quá lâu để không nhận ra những điều bất thường."
Thông tin này, dù chỉ là suy đoán dựa trên linh cảm, đã mở ra một hướng điều tra mới đầy tiềm năng. Duy Bách ghi chép cẩn thận, dự định sẽ đối chiếu với hồ sơ hành trình di chuyển của Quốc Hưng vào đêm hôm đó, nếu còn có thể tìm lại được sau ngần ấy năm.
"Còn về cụ Vĩnh Thành và mẹ của cậu Vũ thì sao?" Tuệ Minh hỏi tiếp, muốn làm rõ phần còn lại của câu chuyện. "Bà có biết tại sao cụ lại đích thân tuyển cậu Vũ vào làm việc không?"
"Sau khi cậu Việt mất, cụ ông rơi vào một trạng thái dằn vặt khủng khiếp," bà Sáu Cẩm kể tiếp, giọng bà dịu lại. "Ông âm thầm tìm đến cô Diễm, muốn hỗ trợ tài chính cho cô và cháu nội, nhưng cô Diễm từ chối, nói rằng cô không muốn con mình lớn lên trong một gia đình đã ruồng bỏ chồng cô đến chết. Cụ ông chỉ có thể âm thầm theo dõi từ xa, thông qua tôi, người ông tin tưởng để giữ liên lạc kín đáo."
"Vậy khi cô Diễm mất, tại sao cụ không đón cậu Vũ về nuôi luôn, mà lại đợi đến khi cậu lớn mới đích thân tuyển vào công ty?" Tuệ Minh hỏi, cảm thấy vẫn còn một khoảng trống trong câu chuyện.
"Cậu bé được một người họ hàng xa của cô Diễm nhận nuôi sau khi cô mất, và cụ ông tôn trọng mong muốn cuối cùng của cô Diễm rằng con trai không được biết về gia tộc Đàm cho đến khi đủ trưởng thành để tự quyết định," bà Sáu Cẩm giải thích. "Cụ chỉ âm thầm theo dõi, hỗ trợ học phí qua một quỹ học bổng ẩn danh, cho đến khi cậu Vũ đủ mười tám tuổi. Sau đó, cụ mới tìm cách đưa cậu về gần mình hơn, dưới danh nghĩa một nhân viên bình thường, để có thời gian quan sát, tìm hiểu con người cậu trước khi quyết định công khai sự thật."
"Và cụ đã quyết định công khai sự thật đó trong di chúc mới," Tuệ Minh kết luận, mọi mảnh ghép giờ đây đã gần như hoàn chỉnh trong tâm trí cô. "Bà có biết cụ có kế hoạch nói chuyện trực tiếp với cậu Vũ trước khi công bố di chúc không?"
Bà Sáu Cẩm gật đầu. "Cụ có nói với tôi rằng ông định sẽ nói chuyện với cậu Vũ vào cuối tuần sau khi di chúc được công bố chính thức, muốn cậu nghe được sự thật từ chính miệng ông, không phải từ giấy tờ pháp lý lạnh lùng. Nhưng cụ đã mất trước khi kịp thực hiện điều đó."
Buổi lấy lời khai kết thúc với một khối lượng thông tin đồ sộ mà Tuệ Minh và Duy Bách cần phải xử lý. Khi tiễn bà Sáu Cẩm ra về, Tuệ Minh nắm lấy tay bà, ánh mắt cô đầy sự cảm thông chân thành. "Cảm ơn bà, vì đã can đảm nói ra sự thật. Tôi biết điều đó không hề dễ dàng, sau ngần ấy năm giữ im lặng."
"Tôi chỉ mong, sự thật này sẽ giúp cậu Vũ có được những gì đáng lẽ thuộc về cậu ấy từ lâu, và giúp cô Nhã thoát khỏi những nghi ngờ oan uổng," bà Sáu Cẩm đáp, giọng bà nhẹ nhõm hơn hẳn so với khi mới bước vào. "Tôi đã mang gánh nặng này quá lâu rồi, cô Minh à."
Sau khi bà Sáu Cẩm rời đi, Duy Bách quay sang nhìn Tuệ Minh, ánh mắt anh đầy sự nghiêm trọng. "Chúng ta giờ đã có đủ cơ sở để yêu cầu điều tra sâu hơn về hành trình di chuyển của Quốc Hưng vào đêm Quốc Việt mất, và cả về khả năng ông ấy đã biết được nội dung di chúc mới trước khi nó bị xé," anh nói. "Nhưng chúng ta cần cẩn trọng — đây vẫn chỉ là lời khai gián tiếp, dựa trên trí nhớ và linh cảm của một người đã lớn tuổi. Chúng ta cần bằng chứng vật chất, cụ thể hơn."
"Tôi nghĩ bước tiếp theo nên là xét nghiệm ADN để xác nhận chính thức mối quan hệ huyết thống giữa Anh Vũ và gia tộc Đàm," Tuệ Minh đề xuất. "Điều đó sẽ củng cố nền tảng pháp lý cho việc khôi phục nội dung di chúc, bất kể chúng ta có tìm ra được ai đứng sau vụ xé di chúc và cái chết của Quốc Việt hay không."
"Tôi đồng ý," Duy Bách nói. "Nhưng chúng ta cần làm điều này một cách kín đáo, tránh để Quốc Hưng hay Kim Yến biết trước, kẻo họ sẽ tìm cách can thiệp hoặc gây áp lực lên Anh Vũ để anh từ chối hợp tác."
Buổi chiều hôm đó, Tuệ Minh quyết định tự mình tìm gặp Đàm Anh Vũ, không phải với tư cách một luật sư đang điều tra, mà với sự chân thành của một người muốn giúp anh hiểu rõ hơn về nguồn gốc thực sự của chính mình — một sự thật mà cô tin rằng, dù có đau lòng đến đâu, anh cũng xứng đáng được biết.