Chương 5
Chương 5 — Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé
Sáng thứ Hai, khi Tuệ Minh đến văn phòng sớm như thường lệ, cô lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn ngay từ khi bước vào phòng họp riêng. Ổ khóa cửa vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu cạy phá bên ngoài, nhưng chiếc hộp gỗ đựng những mảnh di chúc — vốn luôn được cô cất cẩn thận trong tủ tài liệu có khóa riêng — giờ đây nằm lăn lóc trên bàn kính, nắp hộp mở toang, và một số mảnh giấy đã biến mất hoàn toàn.
Tim cô đập thình thịch khi kiểm tra kỹ hơn. Những mảnh giấy quan trọng nhất — những mảnh cô vừa ghép được vào cuối tuần trước, có chứa một đoạn văn bản nhắc đến "cháu nội trực hệ" — đã không cánh mà bay. Cô lập tức gọi điện cho bộ phận bảo vệ tòa nhà, nhưng camera an ninh hành lang tầng cô làm việc lại báo lỗi kỹ thuật đúng vào khoảng thời gian từ mười giờ đêm đến năm giờ sáng hôm đó, một sự trùng hợp quá đáng ngờ để có thể bỏ qua.
"Ai đó biết rất rõ về hệ thống bảo mật của tòa nhà này," Duy Bách nói khi anh có mặt tại văn phòng chưa đầy nửa giờ sau cuộc gọi khẩn cấp của Tuệ Minh, ánh mắt anh quét khắp căn phòng để tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào có thể bỏ sót. "Việc vô hiệu hóa camera trong đúng khung giờ cần thiết, mà không để lại dấu vết đột nhập vật lý nào, cho thấy đây không phải là một kẻ trộm thông thường."
"May mắn là tôi đã chụp ảnh lại toàn bộ các mảnh ghép và lưu trữ trên ổ đĩa đám mây ngay từ ngày đầu tiên," Tuệ Minh nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù tay cô vẫn còn hơi run vì cú sốc. "Nhưng kẻ đột nhập không thể biết điều đó. Chúng lấy đi những mảnh giấy gốc, có lẽ vì nghĩ rằng nếu không còn bản gốc, tôi sẽ không thể chứng minh được tính xác thực của nội dung di chúc trước tòa."
"Điều đó có nghĩa là kẻ này không hiểu rõ về quy trình pháp lý," Duy Bách nhận định, "hoặc chúng đang hành động trong sự hoảng loạn, không còn đủ tỉnh táo để tính toán kỹ lưỡng mọi bước đi. Cả hai khả năng đều có thể là dấu hiệu tốt cho chúng ta — kẻ này đang cảm thấy bị dồn vào chân tường."
Tuệ Minh gọi điện ngay cho luật sư Đoàn để thông báo sự việc, và không ngoài dự đoán, tin tức về vụ đột nhập nhanh chóng lan đến tai toàn bộ gia tộc Đàm. Đến trưa hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ chính Đàm Quốc Hưng, nhưng lần này, giọng ông không còn vẻ giận dữ như những lần trước, mà mang một sắc thái lo lắng khó hiểu.
"Tôi vừa nghe tin văn phòng cô bị đột nhập," ông nói, giọng ông có phần dò xét. "Tôi hy vọng cô không nghĩ rằng gia đình tôi có liên quan đến việc này. Chúng tôi cũng mong muốn sự thật được làm sáng tỏ không kém gì cô, dù quan điểm của chúng tôi về nội dung thật sự của di chúc có khác biệt."
"Tôi chưa buộc tội ai cả, thưa ông Hưng," Tuệ Minh đáp, giọng cô thận trọng quan sát phản ứng của ông qua từng câu chữ. "Nhưng tôi hy vọng, nếu ông hoặc bất kỳ ai trong gia đình biết được thông tin gì hữu ích, các vị sẽ hợp tác với cơ quan điều tra."
Sau cuộc gọi ấy, Tuệ Minh không thể không để ý đến một chi tiết nhỏ nhưng đáng chú ý — trong suốt cuộc trò chuyện, Quốc Hưng chưa từng hỏi cụ thể những mảnh giấy nào đã bị lấy đi, điều mà một người vô tội, thực sự lo lắng cho công lý, có lẽ sẽ tò mò muốn biết. Cô ghi chú lại chi tiết này vào cuốn sổ tay luôn mang theo bên mình.
Buổi chiều, Duy Bách mời Tuệ Minh đến trụ sở công an để xem qua kết quả kiểm tra tài chính sơ bộ của Quốc Hưng mà anh đã xin được lệnh truy xuất. Những con số hiện lên trên màn hình khiến cả hai không khỏi giật mình — Quốc Hưng đã bí mật vay một khoản tiền khổng lồ từ một quỹ đầu tư tư nhân gần một năm trước, dùng chính cổ phần của mình trong tập đoàn làm tài sản thế chấp, để đổ vào một dự án bất động sản đã thất bại thảm hại chỉ vài tháng sau đó.
"Nếu ông ấy không thể trả được khoản nợ này, và cổ phần thế chấp bị tịch thu, ông ấy có nguy cơ mất quyền kiểm soát tập đoàn ngay cả khi được thừa kế theo di chúc cũ," Duy Bách phân tích, giọng anh nghiêm túc. "Điều đó có nghĩa là ông ấy cần toàn bộ khối tài sản thừa kế, không chỉ cổ phần công ty, mà cả bất động sản và tiền mặt, để có thể xoay sở trả nợ và giữ được vị trí của mình."
"Và nếu di chúc mới chia sẻ phần lớn tài sản đó cho một người thừa kế khác — cho Anh Vũ — thì kế hoạch trả nợ của ông ấy sẽ hoàn toàn sụp đổ," Tuệ Minh tiếp lời, mọi mảnh ghép trong đầu cô dần khớp lại với nhau thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn. "Đó chính là động cơ đủ mạnh để ông ấy làm bất cứ điều gì nhằm ngăn chặn di chúc mới có hiệu lực — kể cả việc xé bỏ nó, hay tệ hơn."
"Nhưng chúng ta vẫn thiếu bằng chứng trực tiếp liên kết ông ấy với việc xé di chúc, hay với cái chết của cha mình," Duy Bách nhắc lại, giữ vững nguyên tắc thận trọng của một điều tra viên chuyên nghiệp. "Động cơ tài chính mạnh mẽ chỉ là một mảnh ghép, không phải bằng chứng kết tội."
Ngay lúc đó, điện thoại của Tuệ Minh rung lên với một tin nhắn từ Đàm Thanh Nhã: "Cô Minh, tôi cần gặp cô gấp. Tôi vừa vô tình nghe được một cuộc trò chuyện giữa chị dâu tôi và ai đó qua điện thoại, có nhắc đến két sắt và một điều gì đó về 'phải giải quyết trước khi quá muộn.' Tôi nghĩ cô cần biết chuyện này ngay."
Tuệ Minh và Duy Bách lập tức lên đường đến gặp Thanh Nhã tại một quán cà phê gần biệt thự gia tộc. Khi họ đến nơi, Thanh Nhã đã ngồi chờ sẵn, gương mặt cô tái nhợt vì lo lắng.
"Tôi nghe thấy chị Kim Yến nói chuyện điện thoại trong phòng làm việc cũ của cha, cửa để hé nên tôi tình cờ nghe được," Thanh Nhã kể, giọng cô nhỏ dần vì sợ hãi. "Chị ấy nói với ai đó rằng 'mọi thứ đã được xử lý ổn thỏa, không ai có thể tìm ra bằng chứng gì nữa,' và nhắc đến việc phải 'cẩn thận với cô luật sư đó trước khi cô ta lại tìm ra thêm điều gì.'"
"Chị có nghe được chị ấy đang nói chuyện với ai không?" Duy Bách hỏi, giọng anh nghiêm túc, ghi chú lại từng chi tiết Thanh Nhã kể.
"Tôi không chắc chắn, nhưng tôi nghĩ đó có thể là ai đó bên ngoài gia đình, có lẽ là người đã giúp chị ấy vô hiệu hóa camera an ninh hoặc thứ gì đó tương tự," Thanh Nhã đáp. "Giọng chị ấy nghe rất căng thẳng, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh, kiêu kỳ thường ngày."
Thông tin này khiến hướng điều tra bất ngờ rẽ sang một góc độ mới — không phải Quốc Hưng trực tiếp, mà có thể chính Kim Yến, người vợ đầy toan tính của ông, mới là người đứng sau việc xé di chúc và có thể cả vụ đột nhập văn phòng vừa qua, hành động một cách độc lập hoặc dưới sự chỉ đạo ngầm của chồng mình.
"Chúng ta cần thận trọng hơn bao giờ hết từ giờ trở đi," Duy Bách nói khi tiễn Tuệ Minh về nhà tối hôm đó. "Nếu Kim Yến thực sự đứng sau những hành động này, bà ấy đã cho thấy mình sẵn sàng đi xa đến đâu để bảo vệ vị trí của gia đình mình. Chúng ta không thể coi thường mức độ nguy hiểm của tình huống này."
"Tôi vẫn còn nhiều câu hỏi chưa có lời giải," Tuệ Minh nói, giọng cô trầm ngâm khi nhìn ra ngoài cửa sổ xe. "Nếu Kim Yến là người xé di chúc, bà ấy đã đọc được nội dung của nó trước khi xé, đúng không? Điều đó có nghĩa là bà ấy biết rõ về sự tồn tại của Anh Vũ từ trước khi bất kỳ ai trong chúng ta phát hiện ra. Bà ấy đã biết bao lâu rồi? Và làm sao bà ấy biết được mã số két sắt mới mà ngay cả ông Đoàn cũng không biết?"
Duy Bách im lặng một lúc, suy nghĩ thấu đáo trước khi trả lời. "Có lẽ, câu trả lời cho câu hỏi đó nằm ở người duy nhất trong ngôi nhà ấy đã sống đủ lâu để biết mọi bí mật của gia tộc Đàm — bà Sáu Cẩm. Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta cần một cuộc trò chuyện thẳng thắn và nghiêm túc hơn với bà ấy, có lẽ với sự hiện diện chính thức của cơ quan điều tra, thay vì chỉ là những câu hỏi thăm dò xã giao như trước."
Khi xe dừng lại trước cửa nhà Tuệ Minh, cả hai ngồi im lặng một lúc trong không gian chật hẹp của chiếc xe, ánh đèn đường hắt qua kính xe tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên gương mặt họ.
"Cảm ơn anh, vì đã luôn có mặt kịp thời trong những lúc tôi cần," Tuệ Minh nói, giọng cô chân thành. "Tôi biết công việc của anh không chỉ dừng lại ở việc hộ tống một luật sư dân sự về nhà mỗi tối."
"Tôi không làm điều này chỉ vì công việc," Duy Bách đáp, giọng anh trầm xuống, ánh mắt anh nhìn cô với một sự chân thành hiếm thấy. "Tôi làm điều này vì tôi thực sự lo lắng cho sự an toàn của cô, và vì tôi ngưỡng mộ sự can đảm mà cô đã thể hiện trong suốt tuần qua, đối mặt với những đe dọa liên tiếp mà không hề chùn bước."
Tuệ Minh cảm thấy má mình hơi nóng lên trước lời nói ấy, một cảm xúc lạ lẫm mà cô chưa từng cho phép bản thân trải nghiệm trong nhiều năm làm việc căng thẳng, khép kín với thế giới bên ngoài. "Chúng ta hãy tập trung vào việc tìm ra sự thật trước đã," cô nói, dù giọng cô đã dịu đi nhiều so với vẻ nghiêm nghị thường ngày. "Nhưng cảm ơn anh, vì tất cả mọi thứ."
Khi Tuệ Minh bước vào nhà đêm hôm đó, cô đứng lặng trước gương một lúc lâu, nhìn vào chính mình và tự hỏi liệu cô có đang tiến quá gần đến một sự thật nguy hiểm hơn những gì cô có thể tưởng tượng hay không. Nhưng cùng với nỗi lo lắng ấy là một quyết tâm còn mạnh mẽ hơn — quyết tâm không để cho Thanh Nhã tiếp tục bị nghi oan, không để cho Đàm Anh Vũ tiếp tục sống trong sự lãng quên về nguồn gốc thật của chính mình, và không để cho những kẻ đứng sau bức tường quyền lực và tiền bạc tiếp tục chôn giấu một sự thật đã bị kìm nén suốt hai mươi lăm năm.
Cô mở laptop, xem lại những bức ảnh chụp các mảnh di chúc đã lưu trên đám mây, và bắt đầu lên kế hoạch cho bước điều tra tiếp theo — một cuộc đối chất trực tiếp và quyết liệt hơn với bà Sáu Cẩm, người mà cô tin chắc đang nắm giữ chìa khóa cuối cùng để mở ra toàn bộ sự thật đằng sau bản di chúc bị xé, và đằng sau cái chết đầy uẩn khúc của cả hai thế hệ trong gia tộc Đàm.