Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Căn phòng trọ nhỏ của Đàm Anh Vũ nằm trong một con hẻm yên tĩnh ở quận Bình Thạnh, giản dị nhưng gọn gàng, ngăn nắp. Khi Tuệ Minh và Duy Bách đến nơi, Anh Vũ đã bày sẵn một chiếc hộp thiếc cũ kỹ trên bàn, bên trong là những kỷ vật ít ỏi còn sót lại từ mẹ anh — vài tấm ảnh cũ, một số giấy tờ ố vàng, và một cuốn sổ tay bìa da đã sờn rách theo năm tháng.

"Tôi tìm thấy chiếc hộp này trong đống đồ cũ mà người họ hàng nuôi tôi để lại, sau khi bà ấy qua đời năm ngoái," Anh Vũ giải thích, giọng anh vẫn còn chút run rẩy vì xúc động. "Tôi chưa bao giờ dám mở nó ra đọc kỹ, vì sợ khơi lại nỗi đau về mẹ. Nhưng sau cuộc trò chuyện với cô hôm trước, tôi nghĩ đã đến lúc tôi cần biết sự thật, dù nó có là gì đi nữa."

Anh mở cuốn sổ tay, lật đến một trang được đánh dấu bằng một dải ruy băng cũ đã bạc màu. "Đây là nhật ký của mẹ tôi. Có một đoạn tôi nghĩ cô cần đọc, viết vào đúng ngày trước khi cha tôi mất."

Tuệ Minh nhận lấy cuốn sổ, đọc từng dòng chữ viết tay run rẩy nhưng đầy tâm huyết của người phụ nữ đã khuất từ lâu. "Anh Việt tối nay có vẻ rất lo lắng," dòng nhật ký viết. "Anh nói đã phát hiện ra một điều gì đó nghiêm trọng trong sổ sách kế toán của công ty, liên quan đến anh Hưng — những khoản chi khống, những hợp đồng ma được dùng để rút tiền của tập đoàn ra ngoài trong suốt nhiều năm qua. Anh nói sẽ phải nói chuyện với cha để làm rõ mọi việc, dù biết điều đó có thể khiến anh Hưng nổi giận. Anh hẹn gặp anh Hưng tối mai để cho anh ấy cơ hội giải thích trước khi báo cáo lên cha. Tôi lo lắng lắm, nhưng anh Việt luôn tin vào sự công bằng, tin rằng gia đình mình sẽ cùng nhau giải quyết ổn thỏa."

Tuệ Minh ngẩng lên, trao đổi ánh mắt đầy kinh ngạc với Duy Bách. Đây không chỉ là một mâu thuẫn về quyền kế thừa đơn thuần — Quốc Việt đã phát hiện ra bằng chứng về việc Quốc Hưng biển thủ tài sản công ty, và cái chết của anh xảy ra chỉ một ngày sau cuộc hẹn gặp định mệnh ấy.

"Đây có thể là động cơ thực sự, mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì chúng ta từng nghĩ," Duy Bách nói, giọng anh nghiêm trọng. "Không chỉ là ghen tị về vị trí kế nghiệp, mà là nỗi sợ bị vạch trần một hành vi phạm tội nghiêm trọng có thể khiến Quốc Hưng mất tất cả — cả quyền thừa kế lẫn tự do."

"Anh Vũ, còn trang nào khác trong nhật ký nhắc đến chuyện này không?" Tuệ Minh hỏi, lật tiếp những trang sau, nhưng đáng tiếc, những trang tiếp theo chỉ còn lại những dòng chữ ngắn ngủi, đứt quãng, ghi lại nỗi đau và sự hoang mang của một người phụ nữ trẻ vừa mất chồng, phải một mình nuôi con trong cảnh túng thiếu.

"Sau đoạn đó, mẹ tôi hầu như không viết gì thêm về cái chết của cha nữa," Anh Vũ đáp, giọng anh trầm buồn. "Nhưng có một thứ khác trong hộp này mà tôi nghĩ cô cũng cần xem." Anh đưa cho Tuệ Minh một phong bì cũ, bên trong là giấy đăng ký kết hôn giữa Đàm Quốc Việt và Phùng Ngọc Diễm, cùng với giấy khai sinh của Anh Vũ, ghi rõ tên cha là Đàm Quốc Việt.

"Đây chính là bằng chứng giấy tờ chính thức xác nhận quan hệ huyết thống của anh với gia tộc Đàm," Tuệ Minh nói, giọng cô vừa nhẹ nhõm vừa xúc động. "Kết hợp với kết quả xét nghiệm ADN sắp tới, chúng ta sẽ có đầy đủ căn cứ pháp lý vững chắc để khẳng định quyền thừa kế của anh, độc lập với những mảnh di chúc bị xé."

Duy Bách cẩn thận chụp lại toàn bộ các trang nhật ký và giấy tờ để làm bằng chứng chính thức, đồng thời đề nghị được giữ cuốn sổ tay gốc tạm thời như một phần của hồ sơ điều tra, với sự đồng ý của Anh Vũ. "Đoạn nhật ký này có thể là chìa khóa để chúng tôi mở lại toàn bộ vụ án của cha anh, dưới góc độ hình sự, chứ không chỉ đơn thuần là tai nạn giao thông như kết luận trước đây," anh nói.

"Tôi chỉ mong sự thật này sẽ giúp minh oan cho cha tôi, dù muộn màng đến hai mươi lăm năm," Anh Vũ nói, giọng anh nghẹn lại. "Cả cuộc đời ông ấy đứng lên bảo vệ lẽ phải, tin tưởng vào gia đình mình, để rồi phải trả giá bằng chính mạng sống. Tôi không thể để điều đó chìm vào quên lãng thêm một ngày nào nữa."

Tuệ Minh đặt tay lên vai Anh Vũ, ánh mắt cô đầy sự cảm thông chân thành. "Chúng tôi sẽ làm mọi cách để tìm ra công lý cho cha anh, và cho cả anh nữa," cô nói. "Anh không còn phải một mình đối mặt với sự thật này nữa."

Trên đường trở về, Duy Bách trầm ngâm suy nghĩ về những manh mối mới vừa thu được. "Nếu đúng là Quốc Hưng đã biển thủ tài sản công ty trong nhiều năm, việc kiểm toán lại toàn bộ sổ sách kế toán của tập đoàn từ hai mươi lăm năm trước đến nay sẽ là một khối lượng công việc khổng lồ, nhưng cũng có thể là bằng chứng quyết định nhất mà chúng ta cần," anh nói.

"Tôi nghĩ, đây cũng có thể là lý do khiến Quốc Hưng lâm vào cảnh nợ nần hiện tại," Tuệ Minh bổ sung, những mảnh ghép tài chính giờ đây đã bắt đầu khớp lại với nhau một cách logic hơn. "Nếu ông ấy đã quen với việc rút tiền công ty một cách bất hợp pháp trong nhiều năm, có lẽ ông ấy đã đầu tư liều lĩnh, tin rằng mình luôn có thể bù đắp khoản thiếu hụt bằng những thủ đoạn tương tự, cho đến khi dự án bất động sản thất bại khiến mọi thứ đổ vỡ."

"Chúng ta cần phối hợp với đội điều tra tài chính chuyên trách để rà soát lại toàn bộ hồ sơ kế toán của tập đoàn," Duy Bách nói, giọng anh quyết đoán. "Nếu tìm được bằng chứng cụ thể về hành vi biển thủ kéo dài, đó sẽ không chỉ củng cố vụ án về cái chết của Quốc Việt, mà còn có thể là đòn quyết định trong toàn bộ vụ tranh chấp thừa kế này."

Ngay sáng hôm sau, Duy Bách liên hệ với đội điều tra tội phạm kinh tế, trình bày toàn bộ nội dung nhật ký như một manh mối mới cần được xác minh khẩn cấp. Đội ngũ chuyên trách nhanh chóng bắt tay vào việc xin lệnh phong tỏa và trích xuất dữ liệu kế toán điện tử của tập đoàn trong hai mươi lăm năm qua, một khối lượng công việc đồ sộ đòi hỏi sự phối hợp của nhiều chuyên gia kiểm toán độc lập.

"Việc này sẽ mất thời gian, có thể vài tuần mới có kết quả sơ bộ," một điều tra viên kinh tế giải thích với Tuệ Minh và Duy Bách trong buổi họp ngắn tại trụ sở. "Nhưng nếu quả thật có những hợp đồng ma được lập ra để rút tiền, dấu vết của chúng thường để lại trong hệ thống sổ sách kép, dù đã được ngụy trang khéo léo đến đâu. Chúng tôi sẽ tập trung vào giai đoạn trước và ngay sau khi ông Quốc Việt qua đời, vì đó có khả năng là thời điểm các hợp đồng khống bắt đầu hoặc bị điều chỉnh để che giấu dấu vết."

"Chúng ta không có nhiều thời gian trước phiên điều trần chính thức," Tuệ Minh nhắc lại, giọng cô có phần lo lắng. "Nhưng dù kết quả kiểm toán có kịp hoàn tất trước đó hay không, ít nhất chúng ta đã chính thức mở lại hồ sơ, và điều đó tự nó cũng tạo áp lực đáng kể lên phía bên kia."

Khi về đến nhà, Tuệ Minh nhận được tin nhắn từ ông Đoàn, thông báo rằng ông đã sắp xếp được lịch xét nghiệm ADN cho Anh Vũ vào sáng hôm sau, tại một cơ sở y tế uy tín và bảo mật, tránh mọi rò rỉ thông tin ra bên ngoài trước khi có kết quả chính thức.

Sáng hôm sau, Anh Vũ đến cơ sở xét nghiệm theo đúng lịch hẹn, với sự đồng hành của Tuệ Minh. Trong lúc chờ đợi lấy mẫu, anh có vẻ trầm tư hơn thường lệ. "Cô biết không," anh nói, phá vỡ sự im lặng, "suốt cuộc đời mình, tôi luôn tự hỏi tại sao mình lại khác biệt với những đứa trẻ khác — không có cha, mẹ mất sớm, phải tự lập từ khi còn rất trẻ. Tôi từng nghĩ đó chỉ là số phận không may mắn. Nhưng giờ đây, khi biết được câu chuyện thực sự đằng sau tất cả những điều đó, tôi cảm thấy... tôi không biết diễn tả thế nào, vừa đau lòng, vừa nhẹ nhõm, như thể cuối cùng tôi cũng hiểu được mình là ai."

"Đó là một cảm giác hoàn toàn tự nhiên," Tuệ Minh đáp, ánh mắt cô dịu dàng. "Sự thật, dù đau đớn đến đâu, vẫn luôn tốt hơn là sống mãi trong bóng tối của sự không biết. Và tôi tin rằng, cha mẹ anh, dù không còn trên đời, cũng sẽ tự hào về cách anh đã đối mặt với tất cả những điều này bằng sự can đảm và chính trực như vậy."

Khi quá trình lấy mẫu hoàn tất, Tuệ Minh tiễn Anh Vũ trở về nơi làm việc, lòng cô tràn đầy hy vọng rằng, kết quả xét nghiệm sắp tới sẽ là mảnh ghép cuối cùng để khẳng định chắc chắn thân phận thực sự của anh, mở đường cho công lý được thực thi trọn vẹn, không chỉ cho hiện tại, mà còn cho cả một bi kịch đau lòng đã bị chôn vùi suốt một phần tư thế kỷ ròng rã.

Đã sao chép liên kết chương