Chương 4
Chương 4 — Nữ Luật Sư Và Bản Di Chúc Bị Xé
Duy Bách mất gần hai ngày để tìm lại hồ sơ vụ tai nạn xe hơi của Đàm Quốc Việt từ kho lưu trữ cũ của công an thành phố. Hồ sơ giấy từ hai mươi lăm năm trước đã ố vàng, một số trang bị mờ nhòe vì độ ẩm, nhưng vẫn còn đủ để đọc được những thông tin cơ bản: vụ tai nạn xảy ra vào một đêm mưa lớn trên đoạn đường đèo vắng người ngoại thành, xe của Quốc Việt lao xuống vực sau khi được cho là mất lái vì đường trơn trượt. Nạn nhân tử vong tại chỗ, không có nhân chứng trực tiếp.
"Có điều gì đó không ổn trong báo cáo này," Duy Bách nói khi gặp Tuệ Minh tại quán cà phê quen thuộc, chỉ vào một đoạn trong hồ sơ. "Biên bản khám nghiệm hiện trường ghi nhận dấu vết phanh trên mặt đường rất ngắn, gần như không đáng kể đối với một vụ tai nạn mất lái ở tốc độ cao trên đường đèo trơn trượt. Thông thường, nếu tài xế cố gắng phanh gấp trước khi lao xuống vực, dấu vết phanh phải dài và rõ ràng hơn nhiều."
"Anh đang gợi ý rằng có thể xe đã bị can thiệp trước đó, khiến hệ thống phanh không hoạt động đúng cách?" Tuệ Minh hỏi, ánh mắt cô sáng lên với sự tập trung cao độ.
"Đó là một khả năng chúng ta không thể loại trừ," Duy Bách đáp. "Nhưng điều đáng chú ý hơn là, người điều tra viên phụ trách vụ án lúc đó đã đóng hồ sơ rất nhanh, chỉ trong vòng một tuần, kết luận là tai nạn giao thông thông thường mà không có bất kỳ cuộc điều tra kỹ thuật nào về tình trạng xe trước khi xảy ra tai nạn. Với một gia đình có tầm ảnh hưởng như gia tộc Đàm vào thời điểm đó, việc này có phần bất thường."
Tuệ Minh cầm lấy bản sao hồ sơ, lật đến trang cuối cùng, nơi có tên của điều tra viên phụ trách. "Người này còn sống không? Chúng ta có thể tìm gặp ông ấy để hỏi thêm chi tiết không?"
"Ông ấy đã nghỉ hưu và mất cách đây ba năm," Duy Bách đáp, giọng anh có chút tiếc nuối. "Nhưng tôi đã liên lạc được với người cộng sự cũ của ông, hiện đang làm việc tại một đơn vị khác. Ông ấy nhớ mang máng về vụ việc này, và nói rằng có tin đồn trong nội bộ lúc đó về việc gia đình nạn nhân đã có tác động để vụ việc được xử lý nhanh gọn, tránh những ồn ào không cần thiết cho danh tiếng của tập đoàn."
"Vậy ai trong gia đình có động cơ để làm việc đó?" Tuệ Minh hỏi, dù trong lòng cô đã có phần nào câu trả lời.
"Người cộng sự cũ ấy nhớ rằng, vào thời điểm đó, người con trai cả của cụ Vĩnh Thành — tức Đàm Quốc Hưng — đang trong giai đoạn tranh giành ảnh hưởng gay gắt với Quốc Việt để giành lấy vị trí kế thừa quản lý tập đoàn," Duy Bách nói, giọng anh trầm xuống. "Quốc Việt lúc đó được đánh giá là thông minh, có tầm nhìn kinh doanh vượt trội hơn hẳn Quốc Hưng, và được cụ Vĩnh Thành đặt nhiều kỳ vọng hơn trong việc kế nghiệp."
Thông tin ấy khiến Tuệ Minh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Nếu Quốc Việt thực sự là người được kỳ vọng kế nghiệp, và cái chết của anh đã mở đường cho Quốc Hưng trở thành người thừa kế duy nhất, thì động cơ cho một vụ án mạng được ngụy trang thành tai nạn giao thông là hoàn toàn có cơ sở.
"Nhưng chúng ta vẫn chưa có bằng chứng cụ thể nào liên kết trực tiếp Quốc Hưng với vụ tai nạn," Tuệ Minh nói, cố giữ sự khách quan cần thiết của một luật sư. "Chỉ dựa vào động cơ và một vài chi tiết bất thường trong hồ sơ thì chưa đủ để kết luận bất cứ điều gì chắc chắn."
"Đúng vậy," Duy Bách đồng ý. "Đó là lý do tại sao chúng ta cần tìm thêm bằng chứng, và có lẽ, chìa khóa nằm ở người phụ nữ mà Thanh Nhã nhắc đến — người từng đến nhà khóc lóc van xin gặp cụ Vĩnh Thành sau khi Quốc Việt mất. Nếu đó thực sự là mẹ của Đàm Anh Vũ, bà ấy có thể biết nhiều hơn về những gì đã thực sự xảy ra."
Buổi chiều hôm đó, Tuệ Minh quyết định tìm đến khu vực từng là nơi Quốc Việt và gia đình anh — nếu quả thật có tồn tại một gia đình bí mật — từng sinh sống, dựa theo địa chỉ cũ mà Duy Bách đã tìm được thông qua hồ sơ hộ khẩu lưu trữ. Đó là một khu chung cư cũ ở quận Bình Thạnh, đã xuống cấp nhiều theo thời gian nhưng vẫn còn giữ được nét đặc trưng của những năm cuối thập niên trước.
Cô hỏi thăm những người hàng xóm lớn tuổi còn sống ở đó từ nhiều năm trước, và may mắn tìm được một bà cụ từng là hàng xóm thân thiết của gia đình Phùng Ngọc Diễm — người phụ nữ mà theo lời kể của bà cụ, chính là vợ của Quốc Việt, mẹ của một cậu bé mà bà cụ nhớ rất rõ vì cậu bé ấy rất hay chơi đùa ở sân chung cư mỗi chiều.
"Cô Diễm là một người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó lắm," bà cụ kể, giọng bà đầy hoài niệm khi ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ trước cửa nhà. "Chồng cô ấy mất trong một vụ tai nạn khi thằng bé còn nhỏ xíu, mới ba bốn tuổi gì đó. Cô ấy một mình nuôi con, làm đủ thứ nghề để kiếm sống, chưa bao giờ nghe cô ấy nhắc đến nhà chồng giàu có gì cả, dù đôi lúc tôi thấy cô ấy khóc một mình vào ban đêm, có lẽ vì tủi thân."
"Bà có biết cô Diễm và con trai sau này chuyển đi đâu không ạ?" Tuệ Minh hỏi, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang dâng lên một cảm xúc khó tả.
"Cô ấy mất vì bạo bệnh khi thằng bé mới học lớp năm," bà cụ đáp, giọng bà trầm buồn. "Sau đó thằng bé được một người họ hàng xa đưa đi, tôi không rõ đi đâu. Tôi chỉ nhớ, trước khi cô Diễm mất, có một lần một người đàn ông lớn tuổi, ăn mặc sang trọng, đến tìm cô ấy. Họ nói chuyện gì đó rất lâu, và sau khi người đàn ông đó về, cô Diễm khóc rất nhiều, nhưng cũng có vẻ nhẹ nhõm hơn, như thể vừa trút được một gánh nặng nào đó."
Chi tiết ấy khiến Tuệ Minh gần như chắc chắn rằng người đàn ông lớn tuổi ấy chính là cụ Đàm Vĩnh Thành — rằng ông đã biết về sự tồn tại của cháu nội mình từ rất lâu trước khi công khai ý định trong di chúc mới, nhưng vì lý do nào đó, ông đã chọn cách âm thầm hỗ trợ từ xa thay vì công khai thừa nhận ngay lập tức.
Trên đường trở về văn phòng, Tuệ Minh gọi điện báo cáo lại toàn bộ thông tin cho Duy Bách. "Nếu cụ Vĩnh Thành đã biết về Anh Vũ từ khi anh còn nhỏ, tại sao ông lại đợi đến tận bây giờ, chỉ vài tuần trước khi mất, mới quyết định thay đổi di chúc để công nhận anh chính thức?" cô hỏi, chủ yếu là đặt câu hỏi cho chính mình.
"Có lẽ ông đã chờ đợi thời điểm thích hợp, hoặc chờ đến khi ông cảm thấy đủ can đảm để đối mặt với sự phản đối chắc chắn sẽ đến từ Quốc Hưng," Duy Bách phỏng đoán. "Hoặc có thể, ông đã nhận ra sức khỏe mình đang suy yếu nhanh chóng, và không muốn mang theo bí mật này xuống mồ mà không sửa chữa những sai lầm trong quá khứ."
"Dù lý do là gì, điều đó cũng đồng nghĩa với việc, một khi Quốc Hưng biết được ý định thay đổi di chúc của cha mình, ông ấy có đủ động cơ để ngăn chặn bằng mọi giá," Tuệ Minh nói, giọng cô nghiêm trọng. "Kể cả việc xé bỏ di chúc, hoặc tệ hơn, đẩy nhanh cái chết của chính cha mình."
Sự im lặng kéo dài ở đầu dây bên kia trước khi Duy Bách lên tiếng. "Tôi sẽ xin lệnh khám xét tài khoản ngân hàng và các giao dịch tài chính gần đây của Quốc Hưng, xem có dấu hiệu nào cho thấy ông ấy đang gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng, điều có thể trở thành động cơ mạnh mẽ hơn nữa cho hành vi của ông ấy."
Tối hôm đó, khi Tuệ Minh đang ngồi làm việc một mình tại văn phòng, cô nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại không hiển thị tên. Khi cô bắt máy, đầu dây bên kia chỉ có tiếng thở nặng nề trong vài giây, trước khi một giọng nói bị bóp méo qua thiết bị điện tử vang lên.
"Tôi đã cảnh báo cô rồi," giọng nói ấy vang lên, lạnh lẽo và đầy đe dọa. "Nếu cô tiếp tục đào bới chuyện của gia đình Đàm, cô sẽ phải hối hận. Đây là lời cảnh báo cuối cùng."
Cuộc gọi kết thúc đột ngột trước khi Tuệ Minh kịp phản ứng. Tay cô hơi run khi đặt điện thoại xuống bàn, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, gọi ngay cho Duy Bách để báo cáo sự việc.
"Tôi sẽ cho người truy tìm số điện thoại này ngay," Duy Bách nói, giọng anh đầy lo lắng không giấu giếm. "Và tôi nghĩ, đã đến lúc cần bố trí người bảo vệ cho cô, ít nhất là cho đến khi chúng ta xác định được ai đứng sau những lời đe dọa này."
"Tôi không cần người bảo vệ," Tuệ Minh nói, giọng cô cương quyết dù trong lòng vẫn còn chút bất an. "Tôi cần sự thật. Và tôi tin rằng, càng có nhiều người muốn ngăn cản tôi tìm ra nó, thì sự thật đó càng quan trọng, càng cần được phơi bày ra ánh sáng."
"Tôi hiểu quyết tâm của cô," Duy Bách nói, giọng anh dịu lại nhưng vẫn đầy sự nghiêm túc. "Nhưng ít nhất, hãy để tôi đến đón cô về nhà tối nay. Tôi sẽ không yên tâm nếu để cô một mình sau cuộc gọi đe dọa như vậy."
Tuệ Minh im lặng một lúc, cảm nhận được sự quan tâm chân thành trong lời đề nghị của anh, vượt ra ngoài trách nhiệm công việc thuần túy. "Được thôi," cô đáp cuối cùng, giọng cô nhẹ nhàng hơn. "Cảm ơn anh, thanh tra Bách."
Khi Duy Bách đến đón cô tại văn phòng nửa giờ sau đó, anh nhận thấy rõ sự căng thẳng vẫn còn hiện lên trên gương mặt Tuệ Minh, dù cô cố gắng che giấu bằng vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Cô không cần phải mạnh mẽ mọi lúc đâu," anh nói nhẹ nhàng khi họ cùng bước ra bãi đậu xe. "Ngay cả những luật sư giỏi nhất cũng có quyền cảm thấy sợ hãi khi bị đe dọa trực tiếp như vậy."
"Tôi không sợ cho bản thân mình nhiều bằng tôi lo lắng cho những người khác đang bị cuốn vào vụ việc này," Tuệ Minh thú nhận, giọng cô có phần mệt mỏi. "Thanh Nhã, đang bị cả gia đình nghi ngờ oan uổng. Anh Vũ, người có thể sắp phải đối mặt với một sự thật quá lớn về cuộc đời mình. Và có lẽ cả bà Sáu Cẩm nữa, người đang mang trong lòng những bí mật mà bà không dám nói ra vì sợ hãi điều gì đó."
Duy Bách nhìn cô với ánh mắt đầy sự cảm phục. "Đó chính là lý do tại sao tôi tin cô sẽ tìm ra sự thật, cô Minh. Bởi vì cô không chỉ đang làm công việc của một luật sư, mà cô thực sự quan tâm đến những con người đằng sau vụ việc này."
Trên đường về nhà đêm hôm đó, ngồi trong xe cạnh Duy Bách, Tuệ Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lướt qua trong màn đêm, và cảm nhận được một sự ấm áp lạ lùng đang len lỏi trong lòng mình, giữa tất cả những căng thẳng và nguy hiểm đang bủa vây. Cô biết, cuộc điều tra này sẽ còn dẫn cô đến những sự thật đau lòng hơn nữa, nhưng cô cũng biết, mình sẽ không còn phải một mình đối mặt với nó nữa.