Chương 1
Chương 1 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
Ánh đèn flash lóe lên lần cuối cùng lúc năm giờ chiều, ngay khi cô dâu Khánh Vy tung bó hoa cưới về phía đám bạn gái đang reo hò dưới thảm cỏ biệt thự nhà họ Phan. Đỗ Ngọc Hà hạ máy ảnh xuống, vai mỏi nhừ sau tám tiếng đồng hồ di chuyển liên tục giữa hơn ba trăm khách mời, nhưng trong lòng cô có một cảm giác nhẹ nhõm quen thuộc — cảm giác của một người vừa hoàn thành trọn vẹn công việc mình yêu.
"Xong rồi đấy," Diệu Thảo, trợ lý kiêm người bạn duy nhất còn sát cánh với Hà từ ngày cô mở Ha Studio, vừa tháo đèn flash phụ vừa thở phào. "Đám cưới nhà giàu đúng là mệt hơn hẳn, nhưng ít nhất tiền công gấp ba lần bình thường."
"Đừng vội mừng. Còn cả tuần hậu kỳ đang chờ chúng ta," Hà đáp, kiểm tra lại số lượng thẻ nhớ trong túi máy. Bốn thẻ, mỗi thẻ chứa gần hai nghìn tấm ảnh thô. Đó là khối lượng công việc khổng lồ đối với một studio chỉ có hai người, nhưng Hà không phàn nàn. Hợp đồng chụp đám cưới nhà họ Phan — một trong những gia tộc kinh doanh bất động sản có tiếng của thành phố — là hợp đồng lớn nhất cô nhận được kể từ ngày rời khỏi Lumière Studio, nơi cô từng làm nhiếp ảnh gia chính suốt bốn năm.
Cô không muốn nhớ lại lý do mình rời đi. Nhưng đôi khi, giữa những khoảnh khắc yên tĩnh như thế này, ký ức vẫn len lỏi trở về: buổi tối cô bị giám đốc studio gọi vào phòng riêng, yêu cầu cô "xử lý" một bức ảnh chụp được trong đám cưới của một khách VIP — bức ảnh vô tình ghi lại cảnh chú rể nắm tay một người phụ nữ không phải cô dâu ở góc khuất sảnh tiệc. Giám đốc muốn Hà xóa bức ảnh, thay bằng một tấm dựng lại bằng công nghệ ghép ảnh, để "giữ hình ảnh hoàn hảo" cho cả hai gia đình đã trả tiền.
Hà đã từ chối. Cô nói với giám đốc rằng công việc của một nhiếp ảnh gia là ghi lại sự thật của khoảnh khắc, không phải viết lại nó theo đơn đặt hàng. Ba ngày sau, cô nộp đơn nghỉ việc.
"Chị đang nghĩ về vụ Lumière à?" Diệu Thảo hỏi, nhìn thấy vẻ mặt trầm ngâm của Hà.
"Sao em biết?"
"Vì mỗi lần chị chụp một đám cưới lớn, mặt chị lại có cái vẻ đó. Như đang tự nhắc mình đừng lặp lại sai lầm của người khác."
Hà bật cười nhẹ, không phủ nhận. Cô xốc lại túi máy lên vai, nhìn quanh khu vườn biệt thự đang dần vắng khách. Những dãy bàn tiệc bắt đầu được dọn, đèn trang trí hình hoa lan rủ xuống từ những cây cột giả cổ điển vẫn còn sáng lấp lánh trong ánh hoàng hôn.
"Đi thôi. Ngày mai bắt đầu chọn ảnh từ sớm," cô nói.
Trên đường về, Hà lái xe qua những con phố đã lên đèn, đầu óc vẫn còn quay cuồng với danh sách những khoảnh khắc cần ưu tiên chỉnh sửa: cảnh trao nhẫn, cảnh cắt bánh, cảnh hai gia đình chụp ảnh chung. Nhưng có một điều khiến cô hơi bận tâm suốt buổi chiều mà cô chưa kịp gọi tên — cảm giác như trong lúc chụp, có ai đó đang đứng ở rìa khung hình, ngay bên ngoài tầm ống kính, quan sát mọi thứ diễn ra.
Cô gạt bỏ ý nghĩ ấy. Có lẽ chỉ là mệt mỏi sau một ngày dài.
***
Sáng hôm sau, Ha Studio — một căn hộ tầng trệt được cải tạo thành vừa phòng chụp vừa phòng làm việc, nằm khiêm tốn trong một con hẻm nhỏ cách trung tâm thành phố hai mươi phút xe máy — mở cửa sớm hơn thường lệ. Hà pha một ly cà phê đen đặc, ngồi trước hai màn hình máy tính, bắt đầu quy trình chọn lọc ảnh quen thuộc: lướt nhanh qua từng tấm, đánh dấu sao cho những khung hình đẹp nhất, loại bỏ những tấm bị mờ hoặc chớp mắt.
Đến gần trưa, cô mở đến thư mục ảnh chụp lúc cô dâu chuẩn bị tung hoa — khoảnh khắc đỉnh điểm của buổi tiệc, nơi Hà đã bấm liên tục gần ba mươi tấm để chắc chắn bắt được khoảnh khắc đẹp nhất.
Tấm thứ mười bảy khiến cô dừng lại.
Trong khung hình, Khánh Vy đang xoay người, bó hoa vung lên cao, váy cưới tung bay theo động tác. Phía sau cô, cách khoảng ba mét, giữa đám đông khách mời đang cười nói, có một người đàn ông đứng lặng lẽ. Anh ta mặc áo sơ mi xám sẫm, không phải trang phục dạ tiệc như những vị khách khác, đứng khuất một nửa sau cây cột đá hoa cương. Gương mặt anh quay nghiêng, nhưng đủ rõ để Hà nhận ra một nét gì đó quen thuộc đến kỳ lạ — như thể cô đã từng nhìn thấy gương mặt ấy ở đâu đó trong ngày hôm qua.
Cô nhíu mày, phóng to tấm ảnh. Người đàn ông không cười, không vỗ tay như những vị khách xung quanh. Anh chỉ đứng đó, nhìn thẳng về phía cô dâu với một biểu cảm mà Hà không thể gọi tên — không hẳn là buồn, cũng không hẳn là giận, mà giống như một người đang nhìn một thứ gì đó lẽ ra thuộc về mình nhưng đã vĩnh viễn tuột khỏi tay.
"Thảo, em xem cái này," Hà gọi.
Diệu Thảo bước tới, cúi xuống nhìn màn hình. "Ai vậy? Trông không giống khách mời bên nào cả. Ăn mặc kiểu này mà lọt được vào buổi tiệc riêng của nhà họ Phan á?"
"Chị cũng không biết. Nhưng có gì đó là lạ." Hà lướt qua những tấm ảnh chụp liền kề — tấm mười sáu, tấm mười tám. Trong cả hai tấm đó, chụp cách nhau chưa đầy một giây so với tấm mười bảy, vị trí sau cây cột đá hoa cương hoàn toàn trống không.
Cô ngồi thẳng lưng lại, tim đập nhanh hơn một nhịp không rõ lý do. "Anh ta chỉ xuất hiện trong đúng một tấm."
"Chắc là anh ta bước ngang qua đúng lúc chị bấm máy, rồi đi tiếp," Diệu Thảo nhún vai, có vẻ không thấy điều đó bất thường lắm. "Ống kính của mình bắn liên tiếp gần mười khung một giây mà, đủ để bắt trọn một người đi ngang trong đúng một khoảnh khắc."
Lời giải thích nghe hợp lý. Hà gật đầu, định kéo qua tấm tiếp theo, nhưng ngón tay cô khựng lại trên bàn di chuột. Có một chi tiết khiến cô không thể bỏ qua: người đàn ông trong ảnh không có tư thế của một người đang đi ngang qua. Hai chân anh đứng vững, trọng tâm dồn đều, giống hệt tư thế của một người đã đứng yên tại chỗ từ lâu, không phải một người vừa bước vào khung hình rồi bước ra ngay sau đó.
"Em kiểm tra giúp chị file RAW gốc trên thẻ nhớ được không?" Hà nói. "Chị muốn xem ảnh xem nhanh trên máy ảnh lúc chụp có ghi lại anh ta không."
Diệu Thảo cắm thẻ nhớ, mở phần mềm xem preview gốc. Cả hai cùng dán mắt vào màn hình khi tấm ảnh số mười bảy hiện lên.
Vị trí sau cây cột đá hoa cương trống không.
"Cái gì thế này?" Diệu Thảo lẩm bẩm, tự tay so sánh lại tấm ảnh đã import vào máy tính với bản preview gốc trên thẻ nhớ. Cả hai file đều mang cùng một mã số, cùng thời điểm chụp, nhưng một bên có người đàn ông, một bên thì không.
Hà cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đã làm nghề này bảy năm, chưa từng gặp trường hợp nào tương tự. "Có khả năng gì khiến hai file bị lệch nhau không? Lỗi phần mềm, lỗi cảm biến máy ảnh?"
"Em không nghĩ vậy," Diệu Thảo lắc đầu, giọng bắt đầu có chút lo lắng. "Trừ khi... có ai đó đã chỉnh sửa file sau khi chị import vào máy tính. Nhưng máy tính này chỉ có chị với em dùng, và em thề là em chưa động vào thư mục này."
Hai người nhìn nhau. Trong không gian yên tĩnh của studio nhỏ, chỉ có tiếng quạt máy tính chạy đều đều, câu hỏi treo lơ lửng giữa họ không ai dám nói thành lời trước: Nếu không phải lỗi kỹ thuật, thì ai đã đưa người đàn ông ấy vào bức ảnh — và vì sao?
Hà đóng lại phần mềm chỉnh sửa, ngồi lặng một lúc, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Là một người làm nghề dựa trên nguyên tắc "ảnh chụp không nói dối", cô cảm thấy có gì đó không ổn trong chính công việc của mình lần này — cứ như thể chiếc máy ảnh, thứ công cụ cô tin tưởng tuyệt đối suốt bảy năm qua, vừa cho cô thấy một điều mà mắt thường không thể nhìn ra ngay lúc đó.
"Chị định làm gì?" Diệu Thảo hỏi khẽ.
"Trước tiên, chị cần xem lại toàn bộ ảnh chụp buổi tiệc hôm qua. Xem còn tấm nào khác có anh ta không." Hà mở lại thư mục, bắt đầu một cuộc rà soát tỉ mỉ mà cô biết sẽ mất nhiều giờ đồng hồ. Nhưng cô không thể để yên câu hỏi này trôi qua — không phải vì tò mò đơn thuần, mà vì một linh cảm mơ hồ rằng người đàn ông trong bức ảnh ấy không phải một sự cố ngẫu nhiên.
Anh ta đang ở đó vì một lý do. Và lý do ấy, Hà cảm nhận được, sẽ không dễ dàng biến mất chỉ vì cô nhắm mắt làm ngơ.
Diệu Thảo kéo ghế ngồi xuống cạnh cô, mở một cửa sổ làm việc song song để cùng rà soát. "Nếu tìm thêm được vài tấm nữa, ít nhất mình sẽ biết đây có phải một người thật đang lởn vởn trong tiệc hay chỉ là một lần trục trặc duy nhất."
Họ chia nhau kiểm tra theo từng khung giờ: buổi lễ trao nhẫn, tiệc trà đầu giờ chiều, phần cắt bánh, và cả những tấm chụp lúc khách khứa tự do đi lại chụp ảnh kỷ niệm. Gần một tiếng rưỡi trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng chuột click liên tục và tiếng quạt tản nhiệt máy tính. Không có thêm tấm nào khác xuất hiện bóng dáng người đàn ông áo sơ mi xám.
"Đúng một tấm duy nhất trong hơn bảy nghìn bức ảnh," Diệu Thảo thở dài, dụi mắt. "Nghe còn kỳ hơn là xuất hiện nhiều lần."
Hà không trả lời ngay. Cô phóng to lại gương mặt người đàn ông lần cuối trước khi tắt máy, cố khắc ghi từng đường nét vào trí nhớ — sống mũi cao, quai hàm vuông, một vết gì đó mờ mờ gần thái dương có thể là sẹo cũ hoặc chỉ là bóng đổ của ánh đèn flash. Cô không biết vì sao, nhưng cảm giác quen thuộc lúc nãy vẫn không chịu buông tha cô.
"Có lẽ ngày mai chị sẽ liên hệ phía nhà trai, hỏi xem trong danh sách khách mời có ai khớp với mô tả này không," cô nói, giọng đã lấy lại vẻ điềm tĩnh nghề nghiệp quen thuộc. "Nếu chỉ là một vị khách bình thường đi lạc vào khung hình, chuyện sẽ kết thúc ở đó."
Nhưng ngay cả khi nói ra câu ấy, một phần trong Hà đã linh cảm rằng mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.