Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
11 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba

Cập nhật 17/08/2026 11 phút đọc

Sáng phiên điều trần, trời trong xanh hiếm hoi sau nhiều ngày âm u. Trung úy Hoài đến đón Hà đúng bảy giờ như đã hẹn, hộ tống cô trên chiếc xe cảnh sát đến tòa án nơi phiên điều trần sẽ diễn ra.

Khi xe dừng trước cổng tòa án, Hà thấy một đám đông phóng viên đã tụ tập từ sớm, cùng với một số người dân hiếu kỳ theo dõi vụ việc qua tin tức những ngày qua. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh trước khi bước xuống xe.

Gia Bảo đã đợi sẵn ở sảnh vào, cùng với bà Kim Oanh và Gia Huy. Anh mặc một bộ vest đơn giản nhưng chỉnh tề, gương mặt anh căng thẳng nhưng ánh mắt anh chứa đựng một sự quyết tâm mà Hà chưa từng thấy rõ ràng đến vậy.

"Sẵn sàng chưa?" cô hỏi khẽ khi đến gần anh.

"Tôi nghĩ mình đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt bốn năm rồi," Gia Bảo đáp, nắm chặt tay cô trong giây lát trước khi họ phải vào phòng xử án riêng biệt theo quy định.

Phòng điều trần không quá lớn, nhưng đầy ắp người — đại diện các bên liên quan, luật sư, hội đồng xét xử gồm ba thẩm phán, và một khu vực dành riêng cho báo chí đã được sắp xếp theo dõi qua màn hình kín. Trần Đạt ngồi ở phía đối diện, cùng với đội ngũ luật sư đông đảo, gương mặt ông vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng Hà có thể nhận thấy một sự căng thẳng ẩn giấu trong ánh mắt ông.

Phiên điều trần bắt đầu với phần trình bày của Minh Tuấn, người đại diện pháp lý chính cho Gia Bảo trong vụ việc này. Anh trình bày từng bằng chứng một cách rõ ràng, logic — báo cáo kỹ thuật với chữ ký của Gia Bảo, ghi chú viết tay của Trần Đạt từ chối yêu cầu dừng thi công, kết luận thanh tra chính thức về tình trạng nguy hiểm của công trình Lam Điền, và cuối cùng là kết quả xét nghiệm ADN xác nhận quan hệ huyết thống.

Khi đến lượt Gia Bảo trình bày lời khai của mình, cả phòng xử án chìm trong im lặng tuyệt đối. Anh kể lại toàn bộ câu chuyện — từ việc phát hiện vết nứt kết cấu, đến cuộc họp bị đe dọa, đến vụ tai nạn giàn dựng, và bốn năm sống ẩn danh dưới một cái tên không phải của mình. Giọng anh run rẩy ở một số đoạn, nhưng chưa bao giờ mất đi sự kiên định.

"Tôi không đứng đây để đòi trả thù," anh nói, kết thúc lời khai của mình. "Tôi đứng đây để đòi lại quyền được là chính mình — quyền mà mọi con người đều xứng đáng có được, không phải là một đặc ân do người khác ban phát."

Luật sư của Trần Đạt cố gắng chất vấn gay gắt, đặt nghi vấn về động cơ của Gia Bảo, thậm chí cố gắng ám chỉ rằng toàn bộ câu chuyện có thể là một âm mưu được dàn dựng bởi chính Hà và Gia Bảo để tống tiền tập đoàn. Nhưng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Minh Tuấn, mỗi câu hỏi đều được đáp trả một cách vững vàng, không để lộ bất kỳ kẽ hở nào.

Đến lượt bà Kim Oanh làm chứng, bà kể lại, giọng bà nghẹn ngào nhưng không hề run sợ, về việc bà đã âm thầm giữ liên lạc với con trai suốt bốn năm, về việc Trần Đạt đã đe dọa cả gia đình bà để buộc Gia Bảo phải biến mất.

"Tôi đã sai khi im lặng quá lâu," bà nói, nhìn thẳng vào Trần Đạt. "Nhưng hôm nay, tôi sẽ không im lặng thêm một giây phút nào nữa."

Gia Huy cũng làm chứng, xác nhận toàn bộ những gì anh đã biết, thừa nhận vai trò của mình trong việc giữ im lặng suốt bốn năm, và mô tả chi tiết cuộc họp mà Trần Đạt đã đe dọa cả hai anh em để buộc họ phải tuân theo kế hoạch của ông ta.

Khi đến lượt Trần Đạt phải đối chất, ông cố gắng phủ nhận, đổ lỗi cho "sự hiểu lầm" và "sáng kiến cá nhân của một số nhân viên cấp dưới", nhưng trước khối lượng bằng chứng đồ sộ và lời khai nhất quán từ nhiều nhân chứng độc lập, những lời biện hộ của ông ngày càng trở nên yếu ớt và thiếu thuyết phục.

Đến trưa, khi phiên điều trần tạm nghỉ, Hà bước ra ngoài hành lang cùng Gia Bảo, cả hai đều kiệt sức về mặt cảm xúc nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

"Mọi thứ đang diễn ra tốt hơn tôi tưởng," Gia Bảo nói, giọng anh có phần nhẹ nhõm.

"Em cũng nghĩ vậy," Hà đáp, nắm chặt tay anh. "Buổi chiều sẽ là phần quan trọng nhất — khi hội đồng xét xử đưa ra kết luận chính thức."

Họ đứng bên nhau trong hành lang, không nói thêm nhiều, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa cơn bão căng thẳng, chuẩn bị tinh thần cho phần còn lại của ngày định mệnh này.

Diệu Thảo mang đến hai hộp cơm trưa mà cô đã chuẩn bị sẵn từ sáng sớm, biết rằng cả hai sẽ không có tâm trạng để tìm chỗ ăn uống giữa giờ nghỉ ngắn ngủi. "Ăn chút gì đi," cô giục, đặt hộp cơm vào tay Hà. "Buổi chiều còn dài, cần giữ sức."

Hà gượng cười, nhận lấy hộp cơm dù bụng cô thắt lại vì hồi hộp. "Cảm ơn em, Thảo. Không biết chị sẽ xoay xở thế nào nếu không có em bên cạnh suốt thời gian qua."

"Chị đừng nói vậy," Diệu Thảo đáp, mắt cô cũng ngân ngấn nước. "Chúng ta là một đội mà, từ đầu đến cuối."

Khánh Vy cũng xuất hiện trong giờ nghỉ trưa, mang theo một tập tài liệu bổ sung mà cô vừa tìm được sáng nay — một email khác từ hộp thư cũ của cha cô, xác nhận thêm chi tiết về khoản "phí tư vấn đặc biệt" liên quan đến trường hợp của ông Đặng Văn Sơn. Cô trao tài liệu cho Minh Tuấn, người ngay lập tức xem xét để quyết định có nên đưa vào phần trình bày buổi chiều hay không.

"Cô không cần phải làm điều này," Gia Bảo nói với Khánh Vy, giọng anh đầy cảm kích. "Cô đã giúp đỡ rất nhiều rồi."

"Tôi làm vì tôi tin đó là điều đúng đắn," Khánh Vy đáp, nhìn thẳng vào mắt anh — lần đầu tiên hai người, vốn liên kết với nhau qua một mối quan hệ gia đình phức tạp, thực sự đối diện nhau. "Tôi xin lỗi vì những gì gia đình chồng tôi đã gây ra cho anh. Không có lời xin lỗi nào đủ, nhưng tôi muốn anh biết, tôi đứng về phía sự thật."

Gia Bảo gật đầu, xúc động không nói nên lời trước tấm lòng của người phụ nữ mà đáng lẽ chỉ nên là một người xa lạ đối với anh, nhưng lại chọn đứng về phía công lý dù điều đó có thể phá hủy chính hôn nhân của cô.

Khi giờ nghỉ trưa gần kết thúc, Minh Tuấn tập hợp mọi người lại một lần cuối để rà soát chiến lược cho phiên xử buổi chiều. "Chúng ta đã trình bày đầy đủ bằng chứng và nhân chứng," anh nói. "Buổi chiều, hội đồng xét xử sẽ cho phép bên bị đơn trình bày phản biện cuối cùng, sau đó sẽ nghị án và đưa ra kết luận sơ bộ. Tôi tin rằng với khối lượng bằng chứng chúng ta đã trình bày, kết quả sẽ nghiêng về phía chúng ta."

"Nhưng vẫn có khả năng họ trì hoãn thêm không?" Hà hỏi, không giấu được sự lo lắng.

"Có thể," Minh Tuấn thừa nhận. "Nhưng dù kết luận có đến ngay hôm nay hay cần thêm thời gian, chúng ta đã đặt nền móng vững chắc cho công lý. Không ai có thể phủ nhận sự thật đã được trình bày rõ ràng trước tòa hôm nay."

Khi chuông báo hiệu phiên xử buổi chiều sắp bắt đầu vang lên, cả nhóm đứng dậy, chuẩn bị quay trở lại phòng xử án. Gia Bảo nắm chặt tay Hà một lần cuối trước khi họ phải ngồi ở những vị trí riêng biệt theo quy định của tòa.

"Dù chuyện gì xảy ra," anh nói khẽ, "cảm ơn cô vì đã đồng hành cùng tôi đến tận đây."

"Đây mới chỉ là khởi đầu thôi," Hà đáp, mỉm cười qua nỗi lo lắng đang dâng trào. "Chúng ta sẽ cùng nhau đi hết chặng đường còn lại, dù nó dẫn đến đâu."

Họ trở lại phòng xử án, ngồi vào vị trí của mình. Hà liếc nhìn sang phía Trần Đạt một lần cuối trước khi phiên xử buổi chiều bắt đầu. Ông ngồi đó, lưng thẳng, gương mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản, nhưng bàn tay ông đặt trên bàn khẽ run lên — một dấu hiệu nhỏ nhưng không thể che giấu của một người đang cảm nhận rõ ràng sự sụp đổ đang đến gần.

Chủ tọa phiên tòa gõ búa, tuyên bố phiên xử buổi chiều chính thức bắt đầu. "Chúng ta sẽ nghe phần trình bày phản biện cuối cùng từ phía bị đơn," bà nói, giọng bà nghiêm nghị.

Luật sư của Trần Đạt đứng dậy, cố gắng đưa ra một loạt lập luận nhằm giảm nhẹ trách nhiệm của thân chủ mình — rằng ông chỉ đang "thực hiện quyết định tập thể của ban lãnh đạo", rằng "không có bằng chứng trực tiếp" cho thấy ông đích thân ra lệnh thực hiện vụ tai nạn. Nhưng những lập luận ấy nghe ngày càng yếu ớt trước khối bằng chứng đồ sộ đã được trình bày suốt buổi sáng.

Hà ngồi im, tay nắm chặt lấy mép ghế, lắng nghe từng lời một với trái tim đập thình thịch. Cô liếc nhìn sang Gia Bảo, thấy anh ngồi thẳng lưng, ánh mắt anh không rời khỏi hội đồng xét xử, chờ đợi khoảnh khắc quyết định.

Sau khi cả hai bên đã trình bày xong, hội đồng xét xử tuyên bố tạm nghỉ để nghị án. Thời gian chờ đợi kéo dài tưởng chừng vô tận, mỗi phút trôi qua như kéo dài cả giờ đồng hồ. Hà cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi cánh cửa phòng nghị án cuối cùng cũng mở ra, ba vị thẩm phán bước trở lại vị trí của mình.

Chủ tọa phiên tòa nhìn quanh phòng xử án một lượt trước khi bắt đầu đọc kết luận. "Sau khi xem xét toàn bộ bằng chứng và lời khai được trình bày," bà nói, giọng bà vang vọng khắp căn phòng im lặng tuyệt đối, "hội đồng xét xử nhận thấy có đầy đủ căn cứ để kết luận rằng ông Phan Gia Bảo chính là nạn nhân của một âm mưu có chủ đích nhằm che giấu trách nhiệm về sự cố an toàn công trình, thực hiện bởi ông Trần Đạt cùng một số cá nhân liên quan."

Một tiếng thở phào tập thể vang lên khắp phòng xử án. Hà cảm thấy nước mắt bắt đầu tuôn rơi, không kìm được nữa.

"Chúng tôi ra quyết định khôi phục đầy đủ danh tính pháp lý cho ông Phan Gia Bảo, hủy bỏ mọi hồ sơ tử vong giả liên quan," chủ tọa tiếp tục. "Đồng thời, vụ án hình sự liên quan đến hành vi cố ý gây thương tích, đe dọa tính mạng, và làm giả hồ sơ sẽ được chuyển tiếp để xét xử theo đúng quy trình pháp luật hình sự."

Gia Bảo ngồi bất động một lúc, như không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Rồi, chậm rãi, anh quay sang nhìn Hà, đôi mắt anh tràn ngập nước mắt và một niềm hạnh phúc mà anh đã không dám hy vọng suốt bốn năm dài.

"Tôi được là chính mình rồi," anh thì thầm, giọng anh nghẹn ngào vì xúc động tột cùng.

Hà không thể kìm nén được nữa, cô đứng dậy, bất chấp quy tắc nghiêm trang của phòng xử án, chạy đến ôm chầm lấy anh. "Anh đã làm được rồi," cô nói qua làn nước mắt. "Cuối cùng, anh đã được là chính mình."

Xung quanh họ, bà Kim Oanh ôm chặt lấy cả hai con trai, nước mắt bà tuôn rơi không ngừng. Gia Huy, dù biết mình vẫn sẽ phải đối mặt với trách nhiệm pháp lý cho vai trò của mình, cũng không giấu được niềm vui vì anh trai cuối cùng đã được minh oan. Minh Tuấn và Diệu Thảo đứng nhìn cảnh tượng đó, cả hai đều xúc động rơi nước mắt trước thành quả của một hành trình dài đầy gian nan.

Ở phía đối diện, Trần Đạt ngồi lặng người, gương mặt ông tái nhợt khi nghe cảnh sát tòa án tiến đến gần để thực hiện thủ tục bắt giữ theo lệnh của tòa. Ông không còn vẻ quyền uy lạnh lùng như trước nữa, chỉ còn lại hình ảnh của một con người đang phải đối mặt với hậu quả của những lựa chọn sai lầm suốt nhiều năm dài.

Khi Hà và Gia Bảo cuối cùng bước ra khỏi tòa án, ánh nắng chiều rực rỡ chào đón họ, khác hẳn bầu không khí căng thẳng của buổi sáng. Đám đông phóng viên vây quanh, nhưng lần này, không còn là những câu hỏi nghi ngờ hay tọc mạch, mà là sự chúc mừng chân thành cho một con người cuối cùng đã giành lại được chính mình.

"Bốn năm," Gia Bảo nói khẽ, nhìn lên bầu trời xanh trong, "bốn năm tôi sống như một bóng ma. Nhưng hôm nay, tôi đã thực sự trở lại."

Hà nắm chặt tay anh, nhìn vào đôi mắt anh — đôi mắt giờ đây không còn phảng phất nỗi mệt mỏi và sợ hãi của bốn năm sống trong bóng tối, mà tràn đầy ánh sáng của một tương lai mới đang chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương