Chương 21
Chương 21 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
Ba tháng sau phiên điều trần, phiên tòa hình sự chính thức xét xử Trần Đạt được mở ra tại tòa án nhân dân thành phố. Khác với phiên điều trần dân sự trước đó, phiên tòa lần này thu hút sự chú ý rộng rãi hơn nhiều từ công chúng, khi câu chuyện về vụ dàn dựng cái chết giả và che giấu sự cố công trình đã trở thành đề tài bàn tán khắp nơi.
Hà, giờ đây không chỉ là người phát hiện ra sự thật, mà còn là một nhân chứng quan trọng, phải chuẩn bị tinh thần đối mặt với việc lời khai của mình sẽ bị chất vấn kỹ lưỡng bởi đội ngũ luật sư biện hộ đầy kinh nghiệm của Trần Đạt.
"Cô không cần phải lo lắng," Minh Tuấn trấn an cô trước ngày ra tòa. "Cậu chỉ cần nói sự thật, đúng như những gì đã xảy ra. Bằng chứng đã đủ vững chắc, họ không thể tìm ra kẽ hở nào để bác bỏ toàn bộ vụ án."
Phiên tòa kéo dài nhiều ngày, với hàng loạt nhân chứng được triệu tập — từ ông lão bảo vệ công trình Lam Điền, đến ông Đặng Văn Sơn, người cuối cùng cũng đã đủ can đảm làm chứng công khai sau khi biết được sự ủng hộ rộng rãi mà vụ án của Gia Bảo nhận được từ công chúng.
"Tôi đã sợ hãi suốt ba năm," ông Sơn nói trước tòa, giọng ông run nhưng kiên định. "Nhưng khi thấy một người trẻ tuổi như anh Gia Bảo dám đứng lên đòi lại công lý sau bốn năm chịu đựng, tôi nhận ra mình không thể tiếp tục im lặng mãi được."
Lời khai của ông Sơn, cùng với những bằng chứng tài chính về khoản "phí tư vấn đặc biệt" mà Khánh Vy đã tìm được, càng củng cố thêm bức tranh toàn diện về hành vi có hệ thống của Trần Đạt trong việc đàn áp bất kỳ ai dám thách thức quyền lực của ông ta.
Gia Bảo cũng phải quay lại làm chứng thêm một lần nữa, lần này với những câu hỏi chi tiết hơn về vụ tai nạn được dàn dựng. Anh kể lại, giọng anh vẫn còn run khi nhớ lại khoảnh khắc chiếc xe tải cố tình húc vào xe mình trên đường cao tốc, nhưng lần này, có Hà ngồi ngay hàng ghế đầu, ánh mắt cô luôn dõi theo anh như một nguồn động viên vững chắc.
Đội ngũ luật sư của Trần Đạt cố gắng đưa ra lập luận rằng vụ tai nạn chỉ là một sự cố giao thông ngẫu nhiên, không có bằng chứng trực tiếp chứng minh nó được dàn dựng có chủ đích. Nhưng khi công tố viên trình bày bằng chứng từ camera an ninh gần khu vực xảy ra tai nạn — được lưu trữ tại một trạm thu phí gần đó và mới được phục hồi nhờ sự hợp tác của cơ quan giao thông — cho thấy chiếc xe tải đã bám theo xe của Gia Bảo suốt một quãng đường dài trước khi tấn công, mọi lập luận phản bác đều sụp đổ.
"Đây không phải một tai nạn ngẫu nhiên," công tố viên tuyên bố trước tòa, giọng bà đanh thép. "Đây là một hành vi cố ý gây thương tích, được lên kế hoạch tỉ mỉ, nhằm mục đích duy nhất là bịt miệng một người dám đứng lên bảo vệ sự an toàn của hàng trăm gia đình."
Trần Đạt ngồi im lặng suốt phiên xử, gương mặt ông ngày càng trở nên tiều tụy so với vẻ quyền uy tự tin trong lần Hà gặp ông đầu tiên tại văn phòng tập đoàn. Ông không còn cố gắng biện hộ mạnh mẽ nữa, chỉ ngồi đó, như đang chờ đợi một kết cục mà chính ông cũng đã dần chấp nhận là không thể tránh khỏi.
Trong giờ nghỉ giữa các phiên xử, Hà tình cờ đối mặt với Trần Đạt tại hành lang tòa án, khi cả hai đang chờ đợi lượt vào phòng xử án. Ông nhìn cô, ánh mắt ông không còn vẻ đe dọa như trước, mà chứa đựng một sự mệt mỏi sâu sắc.
"Cô đã thắng," ông nói khẽ, giọng ông không còn chút quyền uy nào. "Tôi hy vọng cô hài lòng với những gì mình đã đạt được."
"Đây không phải là chuyện thắng thua, ông Đạt," Hà đáp, giọng cô bình thản nhưng kiên định. "Đây là chuyện công lý cho một người đã bị tước đoạt bốn năm cuộc đời, và cho tất cả những người khác đã phải chịu đựng vì sự im lặng của họ."
Trần Đạt không đáp lại, chỉ cúi đầu, quay đi khi tên ông được gọi để tiếp tục phiên xử. Hà đứng nhìn theo bóng lưng ông, không cảm thấy sự hả hê như cô từng tưởng tượng, mà chỉ là một cảm giác nhẹ nhõm rằng cuối cùng, hành trình dài này đang tiến gần đến hồi kết đúng đắn.
Buổi tối, khi cô kể lại cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó cho Gia Bảo, anh im lặng một lúc lâu trước khi đáp. "Tôi nghĩ, một phần trong tôi vẫn cảm thấy thương hại cho ông ta," anh nói, giọng anh trầm ngâm. "Ông ta đã dành cả cuộc đời mình để theo đuổi quyền lực, nhưng cuối cùng lại mất tất cả vì không thể chấp nhận rằng mình đã sai."
"Đó có lẽ là bài học lớn nhất từ toàn bộ câu chuyện này," Hà nói, nắm chặt tay anh. "Rằng sự thật, dù có thể trì hoãn, cuối cùng vẫn sẽ tìm được đường đến với ánh sáng."
Trong những ngày tiếp theo của phiên tòa, công tố viên tiếp tục trình bày thêm bằng chứng, bao gồm các email nội bộ mà Khánh Vy đã thu thập được, cho thấy Trần Đạt đã chỉ đạo cấp dưới xóa bỏ toàn bộ hồ sơ liên quan đến công trình Lam Điền ngay sau khi Gia Bảo "qua đời", một hành vi mà công tố viên gọi là "hủy hoại chứng cứ có hệ thống".
Bà Kim Oanh cũng phải quay lại làm chứng một lần nữa, lần này trình bày chi tiết về những lần bà nhận được các cuộc gọi đe dọa từ những số điện thoại lạ trong suốt bốn năm qua, mỗi khi bà tỏ ra có ý định tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài. "Tôi đã sống trong nỗi sợ hãi thường trực," bà nói, giọng bà nghẹn ngào nhưng không hề run sợ trước tòa. "Nhưng tôi thà chịu đựng nỗi sợ đó còn hơn để con trai tôi phải chịu đựng một mình."
Đến ngày thứ năm của phiên tòa, luật sư biện hộ của Trần Đạt cố gắng đưa ra một chiến thuật cuối cùng — đề nghị một thỏa thuận nhận tội để đổi lấy án phạt nhẹ hơn, với điều kiện Trần Đạt sẽ hợp tác cung cấp thông tin về những vụ việc tương tự khác mà ông biết trong ngành xây dựng. Công tố viên tạm dừng phiên tòa để cân nhắc đề nghị này.
"Đây có thể là cơ hội để phanh phui thêm nhiều vụ việc bất công khác," Minh Tuấn giải thích cho Hà và Gia Bảo trong giờ nghỉ. "Nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc Trần Đạt có thể nhận được án phạt nhẹ hơn những gì ông ta đáng phải chịu."
Gia Bảo suy nghĩ một lúc lâu trước khi lên tiếng. "Nếu điều đó giúp được nhiều người khác đang phải sống trong bóng tối như tôi đã từng, tôi nghĩ chúng ta nên ủng hộ," anh nói, giọng anh trầm nhưng kiên định. "Công lý không chỉ là trừng phạt một người, mà còn là ngăn chặn những bất công tương tự xảy ra với người khác trong tương lai."
Hà nhìn anh với sự ngưỡng mộ sâu sắc. Dù đã phải chịu đựng biết bao đau khổ, Gia Bảo vẫn giữ được một tấm lòng vị tha đáng kinh ngạc, luôn nghĩ đến những người khác có thể đang gặp hoàn cảnh tương tự mình.
Công tố viên, sau khi tham khảo ý kiến của các nhân chứng chính, quyết định chấp nhận một phần đề nghị của Trần Đạt — ông sẽ phải cung cấp đầy đủ thông tin về mọi vụ việc tương tự mà ông biết, đổi lại mức án sẽ được xem xét giảm nhẹ một phần, nhưng vẫn phải chịu trách nhiệm hình sự đầy đủ cho hành vi đối với Gia Bảo.
Tin tức về thỏa thuận này lan truyền nhanh chóng, và trong những tuần sau đó, thêm ba trường hợp tương tự được phát hiện — những nhân viên khác đã từng bị Trần Đạt đe dọa và ép buộc phải rời khỏi công ty trong im lặng suốt nhiều năm qua. Mỗi trường hợp mới được phát hiện càng khiến Hà tin tưởng hơn vào giá trị của cuộc chiến mà cô và Gia Bảo đã theo đuổi.
"Chúng ta không chỉ giành lại công lý cho một mình anh," cô nói với Gia Bảo khi tin tức về trường hợp thứ ba được công bố. "Chúng ta đã mở ra một cánh cửa cho rất nhiều người khác nữa."
Gia Bảo gật đầu, ánh mắt anh xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ studio. "Có những đêm tôi từng nghĩ, câu chuyện của mình sẽ chỉ mãi là một bí mật chôn vùi, không ai biết đến, không ai quan tâm. Giờ nhìn lại, tôi nhận ra sự im lặng của tôi cũng vô tình góp phần khiến những người khác tiếp tục phải chịu đựng trong bóng tối tương tự."
"Anh không có gì phải tự trách mình," Hà nói ngay, nắm chặt tay anh. "Anh đã làm điều duy nhất anh có thể làm để bảo vệ những người mình yêu thương. Không ai có quyền phán xét những lựa chọn anh phải đưa ra dưới áp lực đe dọa như vậy."
"Tôi biết," Gia Bảo đáp, khẽ mỉm cười. "Nhưng chính vì vậy, tôi càng trân trọng hơn cơ hội được lên tiếng bây giờ, khi tôi không còn phải sợ hãi nữa."
Những ngày cuối của phiên tòa trôi qua trong sự chờ đợi căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng. Diệu Thảo tiếp tục hỗ trợ Minh Tuấn chuẩn bị các tài liệu bổ sung liên quan đến những trường hợp mới được phát hiện, trong khi Khánh Vy, dù đã tạm thời sống riêng với Gia Huy, vẫn tiếp tục cung cấp thêm thông tin hữu ích mỗi khi cô tìm được từ các nguồn liên hệ cũ của gia đình.
Vào buổi tối trước ngày tòa án dự kiến công bố phán quyết cuối cùng cho vụ án của Trần Đạt, cả nhóm tập trung tại studio của Hà, cùng nhau ôn lại toàn bộ hành trình đã qua. Bà Kim Oanh mang đến một nồi chè đậu xanh tự nấu, một món ăn giản dị nhưng đầy ý nghĩa tình cảm gia đình.
"Dù ngày mai kết quả thế nào," bà nói, nhìn quanh những gương mặt đã cùng bà đi qua chặng đường đầy gian nan này, "tôi muốn cảm ơn tất cả mọi người, vì đã giúp gia đình tôi tìm lại được ánh sáng sau bốn năm chìm trong bóng tối."
Mọi người cùng nâng ly nước, một cử chỉ giản dị nhưng chan chứa tình cảm, chuẩn bị tinh thần cho ngày mai — ngày mà chương cuối cùng của phiên tòa hình sự sẽ chính thức khép lại.