Chương 7
Chương 7 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
Minh Tuấn đồng ý đi cùng Hà đến văn phòng Tập đoàn Phan với tư cách luật sư tư vấn của cô, một lý do hợp lý và hợp pháp để anh có mặt trong cuộc gặp mà không khiến phía bên kia nghi ngờ thêm điều gì. Trước khi đi, anh dặn dò cô kỹ lưỡng.
"Đừng xác nhận hay phủ nhận bất cứ điều gì về danh tính người đàn ông trong ảnh," anh nói khi hai người ngồi trong xe, chuẩn bị tiến vào khu vực trung tâm thành phố nơi tòa nhà trụ sở tập đoàn tọa lạc. "Để họ nói trước. Càng nói nhiều, họ càng để lộ ra họ biết những gì và sợ điều gì."
Văn phòng của ông Trần Đạt nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà, một không gian rộng rãi với tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố. Ông Đạt, một người đàn ông ngoài sáu mươi với mái tóc bạc chải chuốt gọn gàng, đứng dậy bắt tay cả hai với vẻ niềm nở giả tạo mà Hà cảm nhận rõ ràng ngay từ giây phút đầu tiên.
"Cô Hà, rất vui được gặp cô," ông nói, mời họ ngồi xuống bộ sofa da sang trọng. "Tôi nghe nói cô là một nhiếp ảnh gia rất có nguyên tắc nghề nghiệp. Điều đó thật đáng quý trong thời buổi này."
"Cảm ơn ông," Hà đáp ngắn gọn, không để lộ cảm xúc.
Ông Đạt rót trà mời khách, cử chỉ chậm rãi như đang cố tình kéo dài thời gian để quan sát phản ứng của Hà. "Tôi biết bà Kim Oanh đã đến gặp cô về vấn đề tấm ảnh. Tôi xin lỗi nếu cách tiếp cận của bà ấy khiến cô cảm thấy khó chịu. Đôi khi, người mẹ lo lắng cho con cái thường hành động vội vàng hơn cần thiết."
"Tôi không cảm thấy khó chịu, thưa ông. Tôi chỉ không hiểu vì sao một tấm ảnh chụp một vị khách đi lạc lại quan trọng đến mức cần phải mua đứt và xóa bỏ hoàn toàn."
Nụ cười trên môi ông Đạt cứng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để Hà nhận ra. "Đó chỉ đơn giản là sự cẩn trọng của một gia đình có tiếng tăm, cô Hà ạ. Chúng tôi không muốn có bất kỳ hình ảnh nào gây hiểu lầm không đáng có xuất hiện, dù chỉ là một người khách lạ vô tình lọt vào khung hình."
"Vậy tại sao ông không đơn giản nói với tôi tên người đó, để tôi có thể xác minh và giải thích rõ ràng nếu cần?" Hà hỏi thẳng, quan sát kỹ phản ứng của ông Đạt.
Lần này, sự im lặng kéo dài hơn hẳn. Ông Đạt đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt ông thoáng lộ ra một sự tính toán sắc bén đằng sau vẻ ngoài niềm nở. "Cô Hà này, tôi nghĩ cô là người thông minh, nên tôi sẽ nói thẳng. Có những bí mật gia đình không nên bị khuấy động, vì sự khuấy động đó không chỉ ảnh hưởng đến gia đình chúng tôi, mà còn có thể ảnh hưởng đến chính an toàn của những người vô tình biết được chúng."
Minh Tuấn, ngồi cạnh Hà, lên tiếng với giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén của một luật sư chuyên nghiệp. "Ông Đạt, tôi hy vọng câu nói vừa rồi không mang hàm ý đe dọa thân chủ của tôi. Nếu có bất kỳ hành vi gây áp lực hay đe dọa nào xảy ra, chúng tôi sẽ không ngần ngại đưa vấn đề này ra pháp luật."
Ông Đạt bật cười, một tiếng cười ngắn và lạnh. "Cậu hiểu lầm rồi, luật sư trẻ. Tôi chỉ đang thể hiện sự quan tâm chân thành đến sự an toàn của cô Hà. Thế giới này có nhiều điều phức tạp hơn những gì người trẻ tuổi các cậu có thể tưởng tượng."
Câu nói ấy, dù được bọc trong lớp vỏ lịch thiệp, khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng rõ rệt. Hà cảm nhận được cơn giận đang dâng lên trong lòng, nhưng cô cố kìm nén, nhớ lại lời dặn của Minh Tuấn.
"Tôi cảm ơn sự quan tâm của ông," cô nói, giọng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh bề ngoài. "Nhưng tôi tin rằng sự thật, dù phức tạp đến đâu, cũng không đáng sợ bằng việc sống cả đời với một lời dối trá được che đậy kỹ lưỡng."
Ánh mắt ông Đạt nheo lại, nhìn Hà chằm chằm như đang cố đánh giá xem cô đã biết được bao nhiêu. "Cô nói như thể cô đã biết rất nhiều rồi, cô Hà ạ."
"Tôi chỉ nói những gì tôi tin là đúng," Hà đáp, không né tránh ánh mắt của ông.
Cuộc gặp kết thúc không lâu sau đó, không đạt được bất kỳ thỏa thuận cụ thể nào, nhưng cả hai bên đều đã hiểu rõ hơn về đối phương. Trên đường ra khỏi tòa nhà, Minh Tuấn thở dài, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Ông ta không phủ nhận có một bí mật," anh nói. "Và cách ông ta nói về 'sự an toàn' khiến tôi càng thêm lo lắng cho cậu. Đây không phải kiểu người sẽ dừng lại chỉ vì bị từ chối một lần."
"Chị biết," Hà đáp, nhìn lại tòa nhà cao tầng phía sau lưng qua kính chiếu hậu xe. "Nhưng chị càng chắc chắn hơn rằng mình đang đi đúng hướng. Người ta không sợ hãi đến mức phải đe dọa một nhiếp ảnh gia bình thường, trừ khi sự thật họ đang giấu thực sự có sức nặng ghê gớm."
Tối hôm đó, khi Hà đang ngồi một mình trong studio, điện thoại cô nhận được một tin nhắn từ số lạ, không có tên người gửi: "Đừng đến gần công trình Lam Điền. Vì sự an toàn của cô." Hà nhìn dòng chữ ấy hồi lâu, cảm giác sợ hãi len lỏi trong lòng, nhưng đồng thời cũng là một sự xác nhận rõ ràng nhất từ trước đến nay rằng cô đang tiến rất gần đến trung tâm của toàn bộ bí mật.
Cô lưu lại tin nhắn làm bằng chứng, rồi mở bản đồ trên điện thoại, tìm kiếm cụm từ "công trình Lam Điền". Một địa điểm hiện ra, cách trung tâm thành phố khoảng bốn mươi phút lái xe — một khu chung cư đã hoàn thiện nhưng dường như chưa từng có người ở, nằm im lìm sau một hàng rào tôn cũ kỹ đã hoen gỉ theo thời gian.
Hà chụp lại màn hình tin nhắn, gửi ngay cho Minh Tuấn kèm theo một dòng chú thích ngắn: "Họ vừa xác nhận Lam Điền là chìa khóa." Vài phút sau, điện thoại cô đổ chuông.
"Cậu không được tự ý đến đó một mình," Minh Tuấn nói ngay khi Hà bắt máy, giọng anh có phần gấp gáp hiếm thấy. "Tin nhắn đe dọa này là bằng chứng quan trọng, nhưng nó cũng cho thấy họ đang theo dõi từng bước đi của cậu. Nếu cậu đến gần công trình đó một mình, không ai biết chuyện gì có thể xảy ra."
"Em biết," Hà đáp, dù trong lòng cô đã bắt đầu hình dung ra kế hoạch tiếp theo. "Nhưng nếu Lam Điền thực sự là nơi xảy ra sự cố khiến Phan Gia Bảo phải 'biến mất', thì đó có thể là nơi duy nhất còn giữ lại bằng chứng vật lý — vết nứt, hồ sơ thi công cũ, bất cứ thứ gì có thể chứng minh cho những gì em đang nghi ngờ."
"Vậy hãy để tôi sắp xếp. Tôi có một người bạn làm ở sở xây dựng, có thể xin được giấy phép khảo sát hợp pháp để chúng ta vào bên trong mà không bị coi là xâm phạm trái phép." Minh Tuấn ngừng lại một lát. "Cho tôi vài ngày. Đừng hành động vội vàng."
Hà đồng ý, dù sự sốt ruột trong lòng cô không hề giảm bớt. Sau khi cúp máy, cô ngồi lặng trong bóng tối của studio, ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình điện thoại vẫn còn hiển thị dòng tin nhắn đe dọa. Cô đọc lại nó một lần nữa, cố gắng phân tích từng từ ngữ như cách cô vẫn phân tích ánh sáng và bố cục trong mỗi bức ảnh mình chụp.
"Đừng đến gần công trình Lam Điền." Không phải một lời cảnh báo mơ hồ, mà là một cái tên cụ thể, một địa điểm cụ thể — bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy chính cái tên ấy đang khiến ai đó phía sau hậu trường hoảng sợ đến mức phải hành động.
Cô nghĩ đến Nam, tự hỏi liệu anh có biết gì về công trình này không, liệu đây có phải chính là nơi đã cướp đi cuộc sống bình thường của anh. Cô muốn hỏi anh ngay lập tức, nhưng lại kìm lòng lại, nhớ đến lời dặn của Minh Tuấn về việc không nên ép anh mở lòng quá sớm.
Thay vào đó, cô mở lại những tấm ảnh cũ về công trình Lam Điền mà cô tìm được qua một vài bài báo hiếm hoi còn sót lại trên mạng — những bức ảnh chụp lễ khởi công rầm rộ từ sáu năm trước, với dải băng đỏ, đội ngũ lãnh đạo tập đoàn tươi cười trước ống kính, và một biển hiệu lớn ghi dòng chữ đầy tự hào: "Công trình biểu tượng cho tương lai bền vững của Tập đoàn Phan". Không có bất kỳ bức ảnh nào chụp công trình sau khi hoàn thiện, không có lễ khánh thành, không có cư dân chuyển vào sinh sống — như thể toàn bộ dự án đã lặng lẽ biến mất khỏi mọi ghi chép công khai, giống hệt cách cái tên Phan Gia Bảo đã biến mất bốn năm về trước.
"Hai sự biến mất, cùng một thời điểm," cô lẩm bẩm một mình, ghép nối các sự kiện lại trong đầu. "Không thể nào là trùng hợp."
Cô đóng máy tính lại, nhưng không thể chợp mắt ngay. Nằm trên giường, cô ôn lại toàn bộ những mảnh ghép đã thu thập được suốt hai tuần qua: bức ảnh với người đàn ông xuất hiện đúng một lần, cái chết được đưa tin sơ sài của Phan Gia Bảo, khoản tiền năm mươi triệu bị từ chối, cuộc gặp gỡ đầy hàm ý đe dọa với ông Trần Đạt, và giờ là một công trình mang tên Lam Điền dường như đã biến mất khỏi mọi ký ức tập thể của thành phố.
Mỗi mảnh ghép, khi đứng riêng lẻ, có thể được giải thích bằng một lý do vô hại nào đó. Nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng vẽ nên một bức tranh mà Hà không thể phủ nhận: một sự cố nghiêm trọng đã xảy ra tại công trình đó, đủ nghiêm trọng để buộc cả một tập đoàn phải dàn dựng cái chết của người chịu trách nhiệm kỹ thuật, chôn vùi mọi dấu vết truyền thông, và giờ đây sẵn sàng đe dọa một nhiếp ảnh gia vô tình chạm vào sự thật.
Cô nghĩ đến những người có thể đã bị ảnh hưởng bởi sự cố đó — nếu thực sự có một vụ sập đổ hay hư hỏng nghiêm trọng như cô nghi ngờ, liệu có ai đã bị thương, hay tệ hơn, đã mất mạng trong vụ việc bị che giấu này? Ý nghĩ đó khiến toàn thân cô lạnh toát. Đây không còn đơn thuần là câu chuyện về một bức ảnh cưới kỳ lạ nữa. Đây có thể là câu chuyện về công lý bị chôn vùi cho những nạn nhân không tên, và về một người đàn ông vô tội đã phải trả giá bằng cả cuộc đời mình để giữ im lặng cho tội lỗi của người khác.
Trước khi thiếp đi, Hà tự nhủ với chính mình rằng dù con đường phía trước có nguy hiểm đến đâu, cô sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra toàn bộ sự thật — không phải chỉ vì Nam, mà vì tất cả những người đã bị buộc phải im lặng suốt bốn năm qua.