Chương 4
Chương 4 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
Thư viện thành phố lưu trữ báo chí cũ trong một góc yên tĩnh trên tầng ba, nơi ánh sáng vàng nhạt từ những ô cửa kính lớn rọi xuống hàng dãy kệ microfilm và máy đọc vi phim đã cũ kỹ. Hà dành trọn buổi sáng thứ Hai ở đó, lần theo từng mẩu tin liên quan đến cái tên Phan Gia Bảo mà cô có thể tìm được.
Bài báo đầu tiên, đăng trên một tạp chí xây dựng chuyên ngành từ năm năm trước, giới thiệu Phan Gia Bảo là kỹ sư trưởng trẻ tuổi nhất từng được bổ nhiệm phụ trách chất lượng công trình tại Tập đoàn Phan, nổi tiếng với sự khắt khe gần như cực đoan trong việc kiểm định vật liệu xây dựng. Bài báo trích lời anh: "Một công trình không chỉ là những con số lợi nhuận trên báo cáo tài chính. Nó là nơi hàng trăm con người sẽ sống, sẽ đi qua mỗi ngày. Tôi không thể chấp nhận bất kỳ sai số nào có thể đe dọa đến sự an toàn của họ."
Câu nói ấy khiến Hà dừng lại rất lâu, đọc đi đọc lại. Nó không giống giọng điệu của một kẻ có gì đó khuất tất cần che giấu. Nó giống giọng điệu của một người có nguyên tắc sống rất rõ ràng — gần giống với chính nguyên tắc nghề nghiệp mà Hà luôn tự hào theo đuổi.
Bài báo thứ hai, bốn năm trước, ngắn hơn nhiều và mang một giọng điệu khác hẳn. Đó là một bản tin nhỏ đăng trên mục tin tức địa phương, thông báo về "một vụ tai nạn giao thông đáng tiếc" khiến kỹ sư Phan Gia Bảo, ba mươi tuổi, thiệt mạng trên đường cao tốc trong lúc lái xe về nhà sau giờ làm việc muộn. Bản tin chỉ dài sáu dòng, không có ảnh, không có thông tin chi tiết về địa điểm tai nạn hay nguyên nhân cụ thể. Cuối bài chỉ ghi ngắn gọn: "Tập đoàn Phan đã tổ chức lễ tưởng niệm nội bộ cho người kỹ sư trẻ tài năng."
Hà đọc lại bản tin ba lần, cảm giác lành lạnh dâng lên trong lòng ngực. Một kỹ sư trưởng đầy triển vọng, được nhắc đến với sự trân trọng trong giới chuyên môn, qua đời trong một vụ tai nạn mà báo chí chỉ dành đúng sáu dòng để tưởng niệm — không hình ảnh, không phỏng vấn gia đình, không một dòng cảm xúc nào từ đồng nghiệp. Đối với một tập đoàn có quan hệ công chúng tốt như họ Phan, cách đưa tin này quá lạnh nhạt, gần như cố tình giảm thiểu sự chú ý.
Cô lục tìm thêm, nhưng sau bản tin sáu dòng ấy, không còn bất kỳ dấu vết nào khác của cái tên Phan Gia Bảo trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào. Không có bài viết tưởng niệm dài hơn, không có thông tin về đám tang, không một dòng cáo phó chính thức trên báo lớn — điều bất thường đối với cái chết của một nhân vật có vị trí quan trọng trong một tập đoàn tầm cỡ.
Cô rời thư viện với đầu óc quay cuồng những giả thuyết, quyết định tạt qua văn phòng luật của Minh Tuấn trên đường về, dù chưa hẹn trước.
***
"Cậu tìm tôi có việc gì mà mặt mũi căng thẳng thế này?" Minh Tuấn hỏi, kéo ghế mời Hà ngồi trong văn phòng nhỏ nhưng gọn gàng của anh, nơi những chồng hồ sơ được xếp ngay ngắn theo màu sắc khác nhau trên kệ.
Hà kể lại toàn bộ câu chuyện, từ tấm ảnh kỳ lạ, cuộc gặp với bà Kim Oanh, cho đến phát hiện về Phan Gia Bảo tại thư viện sáng nay. Minh Tuấn lắng nghe không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng ghi chú vài dòng vào cuốn sổ trước mặt.
"Nếu những gì cậu kể là chính xác," anh nói khi Hà kết thúc, "thì đây có thể không đơn giản là chuyện gia đình giấu diếm nhau. Việc một cái chết được đưa tin sơ sài đến mức bất thường, kèm theo việc gia đình sẵn sàng chi số tiền lớn để xóa bằng chứng về sự tồn tại của người đó — nghe rất giống một vụ dàn dựng có chủ đích, không phải một tai nạn ngẫu nhiên."
"Dàn dựng để làm gì?"
"Có nhiều khả năng. Trốn nợ, trốn trách nhiệm pháp lý, hoặc..." Minh Tuấn ngừng lại, cân nhắc từng từ. "Hoặc để che giấu một vụ việc nghiêm trọng hơn mà người kỹ sư này biết quá rõ, đến mức phải bị loại khỏi bức tranh công khai."
Hà nhớ lại câu nói của Phan Gia Bảo trong bài báo cũ — về sự an toàn của những con người sẽ sống trong công trình anh phụ trách. Một ý nghĩ lạnh người dần hình thành trong đầu cô. "Anh nghĩ có thể liên quan đến chất lượng công trình không? Kiểu như... một công trình nào đó không đạt chuẩn, và anh ta là người phát hiện ra?"
"Đó là một giả thuyết hợp lý," Minh Tuấn gật đầu. "Nhưng cậu cần cẩn thận. Nếu đúng là có một vụ việc nghiêm trọng bị che giấu, và một tập đoàn lớn đủ khả năng dàn dựng cả một cái chết giả để bịt đầu mối, thì những người liên quan sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì để giữ bí mật đó tiếp tục được chôn vùi — kể cả với một nhiếp ảnh gia vô tình chụp được một tấm ảnh không nên tồn tại."
Lời cảnh báo của Minh Tuấn khiến Hà cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đồng thời cũng củng cố thêm quyết tâm trong lòng cô. Nếu người đàn ông tên "Nam" thực sự là Phan Gia Bảo, và nếu anh đang phải sống ẩn danh suốt bốn năm trời vì một bí mật không phải do anh gây ra, thì đó không còn đơn thuần là câu chuyện của người khác nữa. Đó là một bất công đang chờ được phơi bày.
"Anh có thể giúp tôi tìm hiểu thêm về những dự án mà tập đoàn Phan thực hiện trong khoảng thời gian trước khi Gia Bảo 'qua đời' không?" cô hỏi. "Đặc biệt là những dự án có vấn đề về chất lượng, dù chỉ là tin đồn nhỏ."
"Tôi sẽ thử," Minh Tuấn đáp, ghi thêm vài dòng vào sổ. "Nhưng Hà này, tôi muốn cậu hứa một điều. Đừng tự mình đối đầu trực tiếp với gia đình họ Phan trước khi chúng ta có đủ bằng chứng vững chắc. Nếu họ đã sẵn sàng dàn dựng một cái chết, họ có thể làm nhiều điều tệ hơn để bảo vệ bí mật đó."
Hà gật đầu, dù trong lòng cô biết rằng cam kết ấy sẽ khó giữ trọn vẹn một khi cô đã dấn thân quá sâu vào câu chuyện này. Cô nghĩ đến ánh mắt mệt mỏi của người đàn ông tên Nam tại tiệm sửa xe, đến vết sẹo cũ trên cổ tay anh, đến cách anh đứng lặng lẽ nhìn cô dâu tung hoa trong bức ảnh — một người đàn ông đang sống giữa ranh giới mong manh của sự tồn tại và biến mất.
Cô không biết chắc điều gì đang chờ đợi mình phía trước. Nhưng cô biết một điều: cô không thể quay lưng lại với bức ảnh ấy nữa, dù có phải trả giá bằng sự an toàn của chính mình.
Trước khi rời văn phòng, Minh Tuấn gọi cô lại. "Còn một chuyện nữa," anh nói, giọng trầm xuống. "Nếu cậu định gặp lại người đàn ông đó, đừng nói cho anh ta biết cậu đã tìm ra danh tính thật ngay lập tức. Một người đã phải giả chết để tồn tại suốt bốn năm chắc chắn có bản năng phòng vệ rất cao. Nếu anh ta cảm thấy bị lộ, phản ứng đầu tiên sẽ là bỏ trốn, không phải mở lòng tin tưởng."
"Anh nói đúng," Hà gật đầu, ghi nhớ lời khuyên đó. "Chị sẽ cẩn thận."
Trên đường về, cô ghé qua một quán cà phê nhỏ gần studio, ngồi một mình bên cửa sổ, gọi một ly trà nóng nhưng không chạm đến. Tâm trí cô cứ quay về hình ảnh Phan Gia Bảo trong bài báo cũ — một kỹ sư trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, tin tưởng tuyệt đối vào sự an toàn của những công trình mình phụ trách. Rồi cô nghĩ đến người đàn ông tên "Nam" với đôi bàn tay dính dầu nhớt, ánh mắt mệt mỏi, sống lặng lẽ trong một con hẻm nhỏ, làm công việc hoàn toàn trái ngược với chuyên môn anh từng theo đuổi.
Điều gì có thể khiến một người tài năng như vậy chấp nhận từ bỏ toàn bộ danh tính, sự nghiệp, và có lẽ cả gia đình, để sống ẩn mình suốt bốn năm trời? Câu trả lời duy nhất mà Hà có thể nghĩ đến, dựa trên tất cả những gì cô đã biết cho đến lúc này, là một nỗi sợ hãi lớn đến mức việc tiếp tục sống dưới danh tính thật còn đáng sợ hơn cả việc biến mất hoàn toàn khỏi thế giới.
Cô rút điện thoại, gõ tìm kiếm cụm từ "công trình Tập đoàn Phan sự cố" trên mạng, nhưng không tìm được kết quả nào đáng chú ý — dường như mọi dấu vết tiêu cực đều đã được xử lý sạch sẽ từ lâu. Cô tắt điện thoại, thở dài nhìn ra ngoài cửa sổ quán cà phê, nơi dòng người vẫn hối hả qua lại như thể không có bí mật nào đang âm thầm tồn tại giữa lòng thành phố này.
"Nếu không tìm được từ bên ngoài," cô tự nhủ, "thì mình phải tìm từ chính người trong cuộc."
Và trong đầu cô, chỉ có một người duy nhất có thể là điểm khởi đầu cho hành trình đó — người đàn ông đang sửa xe trong một con hẻm nhỏ, mang cái tên giả "Nam", nhưng có lẽ đang mang trong lòng toàn bộ câu trả lời mà cô đang tìm kiếm.
Cô trả tiền quán, bước ra ngoài phố, cảm nhận cơn gió chiều mát lạnh lướt qua mặt. Có một cảm giác kỳ lạ đang len lỏi trong lòng cô — không hẳn là sự tò mò nghề nghiệp thuần túy nữa, mà đã bắt đầu pha trộn với một điều gì đó gần với sự quan tâm cá nhân dành cho người đàn ông xa lạ ấy. Cô gạt bỏ ý nghĩ đó ngay khi vừa kịp nhận ra, tự nhắc mình rằng mục tiêu duy nhất lúc này là tìm ra sự thật, không phải để dấn thân vào một điều gì đó phức tạp hơn.