Chương 6
Chương 6 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
Khánh Vy nhận ra điều bất thường đầu tiên vào đêm tân hôn, khi Gia Huy giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm, mồ hôi đẫm trán, miệng lẩm bẩm một cái tên mà cô không nghe rõ. Anh không giải thích, chỉ nói mình gặp ác mộng vì quá mệt sau ngày cưới dài, rồi ôm cô vào lòng như để trấn an cả hai. Cô tin lời anh, vì còn lý do gì khác để nghi ngờ trong những ngày đầu hạnh phúc của cuộc hôn nhân mới?
Nhưng những đêm tương tự lặp lại, thưa dần rồi lại dày lên, đủ để Khánh Vy bắt đầu để ý. Gia Huy trở nên trầm lặng hơn hẳn so với người đàn ông tự tin, hoạt bát mà cô từng yêu suốt hai năm hẹn hò. Anh hay đứng lặng trước cửa sổ phòng làm việc riêng, nhìn ra xa như đang tìm kiếm điều gì đó không thể chạm tới. Có lần cô bắt gặp anh lặng lẽ mở một chiếc hộp gỗ nhỏ cất trong ngăn tủ khóa kín, bên trong chỉ có một tấm ảnh cũ đã sờn góc, chụp hai cậu bé sinh đôi giống hệt nhau đứng cạnh một chiếc xe đạp.
"Đây là ai vậy anh?" cô hỏi, cố nhìn rõ hơn tấm ảnh.
Gia Huy vội đóng hộp lại, giọng anh hơi gấp gáp. "Không có gì. Ảnh cũ hồi nhỏ thôi."
Khánh Vy không hỏi thêm, nhưng sự vội vàng bất thường trong hành động của chồng khiến cô không thể không thắc mắc. Cô chưa từng nghe Gia Huy nhắc đến việc có anh em sinh đôi. Trong toàn bộ những buổi gặp gỡ gia đình trước đám cưới, bà Kim Oanh cũng chỉ luôn nói về "con trai duy nhất" của mình.
***
Trong khi đó, tại Ha Studio, Diệu Thảo dành trọn ba đêm liền để phân tích kỹ thuật toàn bộ dữ liệu ảnh từ đám cưới, sử dụng những kiến thức cô học được từ khóa đào tạo pháp y kỹ thuật số ngắn hạn mà cô từng tham gia trước khi chuyển sang nghề nhiếp ảnh.
"Em tìm ra điều thú vị," cô nói với Hà vào một buổi sáng, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng ánh lên vẻ phấn khích của người vừa giải được một bài toán khó. "Metadata của file RAW cho thấy chính xác thời điểm chụp, tọa độ GPS, thậm chí cả góc nghiêng của máy ảnh lúc đó. Em đối chiếu với bản đồ khuôn viên biệt thự, và vị trí người đàn ông đứng — ngay sau cây cột đá hoa cương — nằm đúng trên đường thẳng nối từ cổng phụ dẫn vào khu nhà riêng của gia đình."
"Nghĩa là anh ta không đi từ ngoài vào qua cổng chính," Hà nói, ghép nối các mảnh thông tin lại với nhau.
"Chính xác. Và còn một điều nữa." Diệu Thảo mở thêm một tệp khác trên màn hình. "Em tìm thấy dấu vết của một tấm ảnh khác, chụp cách đó khoảng bốn mươi phút, ở một góc máy khác, cũng vô tình bắt được bóng lưng của một người đứng gần khu vực đó. Ảnh quá mờ để nhận diện khuôn mặt, nhưng dáng người và trang phục khớp với người đàn ông trong tấm ảnh chính."
Hà nhìn vào tấm ảnh mờ nhòe trên màn hình, cảm giác lạnh sống lưng lại ập đến. "Vậy là anh ta không chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc ngẫu nhiên. Anh ta đã ở đó, quan sát từ xa, suốt một khoảng thời gian dài."
"Đúng vậy. Và nếu anh ta đã đứng đó suốt bốn mươi phút mà không ai trong đội bảo vệ phát hiện, thì hoặc là hệ thống an ninh của biệt thự rất lỏng lẻo — điều khó tin với một gia đình giàu có như vậy — hoặc..."
"Hoặc anh ta biết rõ đường đi lối lại trong khuôn viên đó hơn cả đội bảo vệ," Hà tiếp lời, giọng trầm xuống. "Như một người từng sống ở đó."
Hai người nhìn nhau, cùng hiểu ra một điều: nếu Phan Gia Bảo từng lớn lên trong chính ngôi biệt thự ấy, anh sẽ biết rõ từng ngóc ngách, từng lối đi bí mật mà không ai khác có thể tưởng tượng ra.
***
Buổi chiều hôm đó, khi Hà đang chuẩn bị đóng cửa studio để đến tiệm sửa xe như thường lệ, một người đàn ông lạ mặt bước vào, mặc vest đen chỉnh tề, dáng vẻ chuyên nghiệp của một nhân viên cấp cao trong một tập đoàn lớn.
"Cô Ngọc Hà? Tôi là trợ lý riêng của ông Trần Đạt, cố vấn cấp cao của Tập đoàn Phan," người đàn ông nói, giọng lịch sự nhưng có gì đó khiến Hà cảm thấy bất an ngay lập tức. "Ông Đạt muốn mời cô đến văn phòng tập đoàn để trao đổi một số việc liên quan đến hợp đồng chụp ảnh vừa qua."
"Tôi đã hoàn thành hợp đồng và giao đầy đủ ảnh cho gia đình rồi," Hà đáp, cố giữ giọng bình thản. "Có vấn đề gì cần trao đổi thêm ạ?"
"Ông Đạt chỉ muốn đảm bảo mọi thứ được xử lý ổn thỏa, tránh những hiểu lầm không đáng có có thể ảnh hưởng đến cả hai bên." Người trợ lý mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đôi mắt anh ta. "Tôi nghĩ cô nên đến, vì lợi ích của chính cô, cô Hà ạ."
Câu nói cuối cùng, dù được nói ra với giọng điệu lịch thiệp, mang một sắc thái đe dọa không thể nhầm lẫn. Hà nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, cố gắng không để lộ sự lo lắng đang dâng lên trong lòng.
"Tôi sẽ cân nhắc và liên hệ lại sau," cô đáp, giọng cương quyết hơn cô nghĩ mình có thể có được trong khoảnh khắc đó.
Người trợ lý gật đầu, đặt một tấm danh thiếp lên bàn rồi rời đi mà không nói thêm lời nào. Hà đứng nhìn theo, tim đập thình thịch. Cái tên "Trần Đạt" lập tức khiến cô nhớ lại lời của Minh Tuấn — về khả năng có một người đứng sau toàn bộ vụ dàn dựng cái chết giả của Phan Gia Bảo.
Cô gọi ngay cho Diệu Thảo, kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ. "Họ đang chuyển từ dụ dỗ sang gây áp lực rồi," cô nói, giọng không giấu được sự căng thẳng. "Nghĩa là họ càng lúc càng nhận ra chị sẽ không dễ dàng bỏ cuộc."
"Chị có định đến gặp ông Trần Đạt không?"
Hà nhìn tấm danh thiếp trên bàn, cân nhắc thật kỹ trước khi trả lời. "Chị nghĩ chị sẽ đến. Nhưng lần này, chị sẽ không đi một mình."
Cô gọi cho Minh Tuấn ngay sau đó, kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ với người trợ lý. Anh im lặng lắng nghe, rồi hỏi lại rất kỹ về từng chi tiết — cách người trợ lý ăn mặc, cách anh ta nói chuyện, thậm chí cả việc anh ta có để lại số điện thoại liên hệ trực tiếp hay không.
"Trần Đạt là ai vậy anh?" Hà hỏi. "Chị nghe cái tên này lần đầu."
"Tôi tra được một chút thông tin," Minh Tuấn đáp, giọng nghiêm túc. "Ông ta là cố vấn cấp cao, gần như tay phải của tập đoàn Phan suốt hơn hai mươi năm, từng giữ chức giám đốc điều hành trước khi lui về vị trí cố vấn cách đây vài năm. Nói cách khác, nếu có ai đủ quyền lực và đủ kinh nghiệm để dàn dựng một vụ việc lớn như cái chết giả của một kỹ sư trưởng, người đó rất có thể chính là ông ta."
Câu nói ấy khiến Hà cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ studio, nơi ánh đèn đường bắt đầu bật lên trong buổi hoàng hôn nhạt nhòa. "Vậy nếu chị đến gặp ông ta, chị nên chuẩn bị những gì?"
"Đừng để lộ bất cứ điều gì cậu đã biết," Minh Tuấn dặn dò. "Nghe nhiều hơn nói. Và quan trọng nhất, đừng đi một mình. Tôi sẽ đi cùng cậu với tư cách luật sư tư vấn, đó là lý do chính đáng để tôi có mặt trong bất kỳ cuộc gặp gỡ chính thức nào."
Sau khi cúp máy, Hà ngồi lại một mình, nhìn tấm danh thiếp một lần nữa. Tên "Trần Đạt" in bằng chữ vàng nổi bật trên nền đen sang trọng, chức danh "Cố vấn cấp cao" bên dưới. Cô tự hỏi, một người đàn ông ở vị trí quyền lực như vậy, đã sống qua bao nhiêu bí mật, bao nhiêu quyết định lạnh lùng được đưa ra chỉ để bảo vệ lợi ích của một tập đoàn, mà không một lần do dự về những con người bị cuốn vào guồng quay đó.
Cô nghĩ đến Nam, đến ánh mắt mệt mỏi của anh mỗi khi nhắc đến quá khứ, đến việc anh phải từ bỏ toàn bộ danh tính chỉ để tồn tại. Nếu Trần Đạt thực sự là người đứng sau tất cả, thì ông ta không chỉ đã cướp đi sự nghiệp và danh dự của một con người — ông ta đã cướp đi cả quyền được sống thật của anh suốt bốn năm ròng rã.
Diệu Thảo bước vào phòng, mang theo hai ly trà nóng. "Chị đang nghĩ gì mà mặt căng thẳng vậy?"
"Chị đang nghĩ, nếu mai này gặp ông Trần Đạt, chị sẽ phải giữ được bình tĩnh đến mức nào để không để lộ ra bất cứ điều gì," Hà đáp, nhận lấy ly trà, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay cô như một sự an ủi nhỏ giữa những lo lắng đang chồng chất. "Nhưng chị cũng nghĩ, đây có thể là cơ hội để chị nhìn thấy rõ hơn ai đang thực sự nắm quyền kiểm soát toàn bộ bí mật này."
Diệu Thảo ngồi xuống cạnh cô, nhấp một ngụm trà rồi im lặng một lúc lâu, như đang cân nhắc điều gì đó. "Chị Hà này, em không muốn tỏ ra bi quan, nhưng em nghĩ mình cũng nên chuẩn bị tinh thần cho khả năng xấu nhất. Nếu người trợ lý kia đã dám đến tận studio để nói những lời như vậy, có nghĩa là họ không còn coi chị là một nhiếp ảnh gia bình thường nữa. Họ coi chị là một mối đe dọa thực sự."
"Chị biết," Hà gật đầu, ánh mắt cô thoáng qua một chút lo âu trước khi lấy lại vẻ cương quyết quen thuộc. "Nhưng chính vì vậy chị càng không thể lùi bước. Nếu chị lùi lại bây giờ, mọi nỗ lực từ trước đến nay sẽ trở thành vô nghĩa, và Nam sẽ mãi mãi phải sống trong bóng tối đó."
Câu nói cuối cùng khiến Diệu Thảo nhìn bạn mình chăm chú hơn. "Chị gọi anh ta là 'Nam' một cách tự nhiên quá đấy. Không phải 'người đàn ông trong ảnh' hay 'Phan Gia Bảo' nữa."
Hà khựng lại, nhận ra điều Diệu Thảo vừa chỉ ra. Cô im lặng một lúc, rồi khẽ cười, một nụ cười pha lẫn ngượng ngùng. "Chị nghĩ, dù biết rõ anh ấy có thể mang một danh tính khác, với chị bây giờ, anh ấy vẫn là Nam — người thợ sửa xe tỉ mỉ, ít nói, nhưng luôn đối xử tử tế với chị. Cái tên thật của anh ấy sẽ trở lại khi anh ấy sẵn sàng, không phải khi chị ép buộc."
Diệu Thảo mỉm cười, không nói thêm gì, chỉ khẽ lắc đầu như thể vừa nhận ra một điều gì đó về tình cảm đang âm thầm lớn lên trong lòng người bạn thân của mình.