Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
9 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Gia Huy đến Ha Studio một mình, không báo trước, vào một buổi sáng khi Diệu Thảo đang đi lấy đồ ở tiệm in ảnh. Anh mặc một bộ vest công sở giản dị, khác hẳn vẻ hào nhoáng trong ngày cưới, và có một quầng thâm rõ rệt dưới mắt cho thấy anh đã mất ngủ nhiều đêm liền.

"Cô Hà," anh nói, giọng khàn khàn. "Tôi là Gia Huy, chú rể trong đám cưới cô chụp tháng trước. Tôi cần nói chuyện với cô."

Hà mời anh ngồi, quan sát kỹ lưỡng người đàn ông trước mặt. Đây là lần đầu tiên cô gặp trực tiếp Gia Huy kể từ ngày chụp đám cưới, và cô không thể không nhận ra những nét tương đồng đáng kinh ngạc giữa anh và người đàn ông trong bức ảnh — cùng sống mũi cao, cùng quai hàm vuông, như thể đang nhìn vào một phiên bản khác của cùng một con người, chỉ khác biệt ở ánh mắt: nếu Nam mang một nỗi mệt mỏi trầm lặng, thì Gia Huy lại mang một sự căng thẳng dữ dội, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến giới hạn.

"Anh muốn nói chuyện gì?" Hà hỏi, cố giữ giọng bình thản.

Gia Huy im lặng một lúc lâu, hai tay siết chặt vào nhau trên đùi. "Mẹ tôi nói cô từ chối nhận tiền để xóa tấm ảnh. Ông Đạt nói cô vẫn đang tiếp tục điều tra. Tôi..." anh dừng lại, hít một hơi thật sâu như đang cố lấy hết can đảm. "Tôi muốn biết cô đã biết được những gì."

"Tại sao anh không tự hỏi bản thân mình, thay vì hỏi tôi?" Hà đáp, giọng cô sắc bén hơn cô định. "Người đàn ông trong bức ảnh là ai, anh Huy? Anh biết rõ hơn bất kỳ ai khác, đúng không?"

Gia Huy tái mặt, đôi mắt anh thoáng ánh lên một nỗi sợ hãi trần trụi trước khi anh kịp che giấu lại bằng vẻ điềm tĩnh giả tạo. "Tôi không biết cô đang nói về điều gì."

"Anh Huy," Hà nói, giọng cô dịu lại một chút, không phải vì cô tin lời phủ nhận của anh, mà vì cô nhận ra đằng sau vẻ ngoài phòng thủ ấy là một con người đang bị giằng xé dữ dội. "Tôi không muốn phá hủy cuộc sống của bất kỳ ai. Nhưng tôi cũng không thể giả vờ như mình chưa từng nhìn thấy điều mình đã thấy. Nếu anh có anh em song sinh đang phải sống ẩn danh vì một điều gì đó anh biết rõ, tôi nghĩ anh nên tự hỏi lương tâm mình liệu việc tiếp tục im lặng có xứng đáng hay không."

Gia Huy đứng bật dậy, mặt anh trắng bệch. "Cô không hiểu gì cả! Cô không biết những gì tôi đã phải trải qua, những áp lực tôi phải gánh chịu mỗi ngày!"

"Vậy hãy kể cho tôi nghe," Hà nói, giọng cô kiên định. "Nếu anh thực sự cảm thấy bị áp lực đè nặng, có lẽ nói ra sự thật sẽ nhẹ nhõm hơn là tiếp tục sống trong lời dối trá."

Gia Huy đứng lặng một lúc lâu, ngực anh phập phồng vì hơi thở gấp gáp. Có một khoảnh khắc, Hà nghĩ anh sắp sửa nói ra tất cả, ánh mắt anh lộ rõ sự dằn vặt tột cùng. Nhưng rồi, như một cánh cửa đóng sập lại, anh lắc đầu, lấy lại vẻ mặt cứng rắn.

"Tôi không biết cô đang cố dựng lên câu chuyện gì, cô Hà ạ," anh nói, giọng đã lấy lại sự lạnh lùng. "Nhưng tôi khuyên cô nên dừng lại, vì lợi ích của chính cô. Gia đình tôi có đủ nguồn lực để khiến cuộc sống của cô trở nên rất khó khăn nếu cô tiếp tục theo đuổi những nghi ngờ vô căn cứ này."

"Đó có phải là lời đe dọa không, anh Huy?"

"Đó là một lời khuyên chân thành," anh đáp, rồi quay người bước ra khỏi studio, dáng đi vội vã như đang chạy trốn khỏi chính những câu hỏi anh không dám đối diện.

***

Diệu Thảo trở về ngay sau khi Gia Huy rời đi, thấy vẻ mặt căng thẳng của Hà liền hỏi ngay chuyện gì đã xảy ra. Hà kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện, không bỏ sót chi tiết nào.

"Anh ta gần như thú nhận rồi," Diệu Thảo nói, mắt mở to. "Cái cách anh ta phản ứng, cái cách anh ta không thể nhìn thẳng vào mắt chị khi phủ nhận — đó không phải phản ứng của một người vô can."

"Chị cũng nghĩ vậy," Hà đáp, ngồi xuống, cảm giác kiệt sức sau cuộc đối đầu căng thẳng. "Nhưng anh ta cũng đang phải chịu đựng điều gì đó rất nặng nề. Chị không nghĩ anh ta là một kẻ ác hoàn toàn. Chị nghĩ anh ta đang bị mắc kẹt giữa tội lỗi của chính mình và nỗi sợ mất đi tất cả những gì mình đang có."

"Chị có nghĩ anh ta sẽ báo lại cho gia đình về cuộc gặp này không?"

"Chắc chắn sẽ báo," Hà gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng buổi trưa đang chiếu rọi xuống con phố nhộn nhịp. "Và điều đó có nghĩa là áp lực từ phía họ sẽ càng lớn hơn trong những ngày tới."

Đúng như dự đoán của Hà, ngay chiều hôm đó, một chiếc xe hơi đen đậu trước cửa studio suốt gần một giờ đồng hồ, không ai bước xuống, chỉ đơn thuần đậu đó như một lời nhắc nhở im lặng rằng cô đang bị theo dõi. Hà chụp lại biển số xe, gửi cho Minh Tuấn để lưu làm bằng chứng, rồi cố gắng tiếp tục công việc thường ngày dù trong lòng không thể nào bình tĩnh hoàn toàn.

Tối muộn hôm đó, khi Hà chuẩn bị đóng cửa studio, điện thoại cô nhận được một tin nhắn từ Nam — điều hiếm khi xảy ra vì thường chính cô là người chủ động liên lạc trước.

"Cô ổn không?" tin nhắn viết ngắn gọn. "Tôi nghe nói có người đến tìm cô."

Hà sững người nhìn màn hình điện thoại. Làm sao Nam biết được chuyện Gia Huy đến tìm cô, trừ khi anh có nguồn tin riêng từ bên trong gia đình họ Phan — có lẽ chính là bà Kim Oanh, người mẹ vẫn âm thầm giữ liên lạc với con trai suốt bốn năm qua.

"Em ổn," cô nhắn lại. "Nhưng em nghĩ có lẽ đã đến lúc anh và em cần nói chuyện thẳng thắn hơn."

Tin nhắn của anh đến sau một khoảng im lặng dài, đủ lâu để Hà cảm nhận được sự do dự nặng nề đằng sau những con chữ. "Được. Nhưng không phải ở tiệm sửa xe. Tôi sẽ tìm một nơi an toàn hơn, rồi báo cho cô sau."

Hà đặt điện thoại xuống, tim đập rộn ràng vừa vì lo lắng vừa vì một cảm giác gần giống như hy vọng. Có lẽ, cuối cùng, cánh cửa bí mật mà cô đã cố gắng mở suốt nhiều tuần qua, sắp sửa được hé mở hoàn toàn.

Cô gọi ngay cho Minh Tuấn, kể lại toàn bộ diễn biến trong ngày — cuộc gặp căng thẳng với Gia Huy, chiếc xe hơi đậu theo dõi trước studio, và tin nhắn bất ngờ từ Nam. Anh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng ngắt lời để hỏi thêm chi tiết.

"Cậu ta phản ứng như một người đang cố giữ một bí mật đã trở nên quá nặng để mang một mình," Minh Tuấn nhận xét về Gia Huy. "Điều đó có thể là cơ hội. Nếu áp lực đủ lớn, cậu ta có thể sẽ tự mình sụp đổ trước khi chúng ta cần phải làm gì thêm."

"Nhưng đồng thời cũng nguy hiểm hơn," Hà nói, giọng lo lắng. "Người đang bị dồn vào chân tường thường hành động khó lường."

"Đúng vậy. Cậu cần cẩn thận hơn bao giờ hết." Minh Tuấn ngừng lại một lát. "Về chiếc xe đậu trước studio, tôi sẽ nhờ người kiểm tra biển số xem thuộc về ai. Nếu đúng là người của Tập đoàn Phan cử đến theo dõi, đó sẽ là bằng chứng quan trọng cho một đơn tố cáo hành vi quấy rối, nếu mọi chuyện đi quá xa."

Sau khi cúp máy, Hà ngồi một mình trong studio đã tắt đèn, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt từ màn hình điện thoại chiếu lên gương mặt cô. Cô nghĩ về Gia Huy, về ánh mắt hoảng loạn của anh khi cô nhắc đến người anh song sinh, về cách anh gần như đã nói ra sự thật trước khi kịp kìm lại. Có một phần trong cô cảm thấy thương hại cho người đàn ông ấy — một người rõ ràng đang bị giằng xé giữa tội lỗi và nỗi sợ hãi, giữa việc bảo vệ bản thân và việc đối diện với những gì mình đã gây ra.

Nhưng cô cũng nghĩ đến Nam, đến bốn năm anh phải sống trong bóng tối, đến ánh mắt mệt mỏi của người mẹ phải giấu diếm cả hai con mình. Sự cảm thông dành cho Gia Huy không thể lấn át được nhu cầu về công lý cho những người đã phải trả giá vì lỗi lầm của anh.

Cô mở lại tin nhắn của Nam, đọc lại từng chữ một lần nữa: "Tôi đã tìm được nơi an toàn." Cô tự hỏi, ngày mai, khi cuối cùng ngồi đối diện với anh trong một không gian an toàn, không bị gián đoạn bởi bất kỳ cuộc gọi bất ngờ nào, liệu cô có đủ can đảm để nghe toàn bộ sự thật, và liệu sự thật ấy có thay đổi hoàn toàn cách cô nhìn nhận về người đàn ông mà cô đã dần dành trọn trái tim mình hay không.

Cô đứng dậy, khóa cửa studio, bước ra con phố đêm đã lên đèn. Trên đường về, cô đi ngang qua chiếc xe hơi đen vẫn còn đậu cách đó không xa, cửa kính tối màu không cho phép cô nhìn rõ ai đang ngồi bên trong. Cô không dừng lại, không tỏ ra sợ hãi, chỉ bước đi thẳng với dáng vẻ tự tin nhất có thể, dù trái tim cô đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Về đến nhà, cô đứng trước gương một lúc lâu, nhìn vào chính mình — một cô gái từng chỉ muốn sống yên ổn với công việc chụp ảnh, giờ đây đang đứng giữa một cuộc chiến giành lại công lý cho một con người xa lạ mà cô đã dần yêu thương. Cô mỉm cười nhẹ với hình ảnh phản chiếu của mình, một nụ cười pha lẫn mệt mỏi và quyết tâm, rồi tắt đèn đi ngủ, chuẩn bị tinh thần cho một ngày mai có thể sẽ thay đổi mọi thứ.

Đã sao chép liên kết chương