Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
9 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Bà Kim Oanh không giấu được sự thay đổi trong thái độ của mình. Chỉ hai ngày sau khi gặp Hà, bà triệu tập một cuộc họp gia đình nhỏ, chỉ có bà, Gia Huy và Khánh Vy — người con dâu mà bà cảm thấy cũng xứng đáng được biết một phần sự thật trước khi mọi thứ vỡ lở ra công khai.

Gia Huy sững sờ khi nghe mẹ mình tuyên bố sẽ làm chứng cho sự thật về Gia Bảo. "Mẹ không thể làm vậy!" anh phản ứng dữ dội, đứng bật dậy khỏi ghế. "Nếu mẹ làm chứng, con sẽ mất tất cả — công ty, danh tiếng, có thể cả tự do nữa!"

"Và anh trai con đã mất tất cả những thứ đó từ bốn năm trước, vì sự im lặng của chính con," bà Kim Oanh đáp, giọng bà không còn run rẩy như trước, mà đã trở nên vững vàng với một quyết tâm mới. "Mẹ đã sai khi giúp con che giấu tội lỗi này quá lâu. Mẹ không thể tiếp tục sai thêm nữa."

Khánh Vy ngồi lặng người, gương mặt cô tái nhợt khi nghe từng chi tiết được hé lộ — về người anh song sinh bị đổ oan, về vụ tai nạn giàn dựng, về những đêm Gia Huy giật mình tỉnh giấc gọi tên một người mà cô chưa từng biết đến. Mọi mảnh ghép kỳ lạ trong hành vi của chồng cô suốt những tuần qua giờ đây đã có lời giải thích, nhưng lời giải thích ấy còn đau đớn hơn bất kỳ điều gì cô có thể tưởng tượng.

"Anh đã để một người vô tội phải chết đi trong mắt cả thế giới, chỉ để bảo vệ bản thân mình?" Khánh Vy hỏi, giọng cô run rẩy vì sốc và giận dữ.

"Anh không có lựa chọn nào khác!" Gia Huy gào lên, nhưng ngay khi lời nói vừa thốt ra, chính anh cũng nhận ra sự yếu ớt của nó. Anh ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu. "Anh đã sợ hãi. Trần Đạt nói nếu anh không đồng ý với kế hoạch, cả hai chúng ta sẽ bị liên lụy, công ty sẽ sụp đổ, và anh... anh đã chọn sự an toàn của bản thân thay vì đứng lên bảo vệ anh trai mình."

Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Cuối cùng, Khánh Vy đứng dậy, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên định. "Em cần thời gian để suy nghĩ về mọi chuyện. Nhưng trước tiên, anh Huy, em nghĩ anh nên tự mình đến gặp Trần Đạt và chấm dứt tất cả những gì đang xảy ra, trước khi mọi thứ đi quá xa và làm tổn thương thêm nhiều người khác."

***

Trần Đạt không phải người dễ dàng chấp nhận thất bại. Ngay khi biết tin bà Kim Oanh đã đổi phe, ông triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với đội ngũ pháp lý riêng của tập đoàn, tìm mọi cách để phủ đầu trước khi vụ việc được đưa ra ánh sáng công khai.

Buổi chiều hôm sau, Hà nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại lạ. Khi cô bắt máy, giọng nói quen thuộc của Trần Đạt vang lên, không còn giữ vẻ lịch thiệp giả tạo như lần gặp trước.

"Cô Hà," ông nói, giọng lạnh như băng. "Tôi nghe nói cô đã thuyết phục được bà Kim Oanh làm những việc dại dột. Tôi khuyên cô nên suy nghĩ lại trước khi mọi chuyện đi quá xa."

"Ông đang đe dọa tôi lần nữa sao, ông Đạt?" Hà đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim cô đập nhanh vì lo lắng.

"Tôi chỉ đang nhắc nhở cô về hậu quả," ông đáp. "Cô nghĩ một nhiếp ảnh gia nhỏ bé, một luật sư trẻ tuổi mới vào nghề, có thể đối đầu được với cả một tập đoàn với nguồn lực và quan hệ như chúng tôi sao? Chúng tôi có thể khiến studio của cô đóng cửa trong vòng một tháng, khiến tên tuổi cô bị bôi nhọ đến mức không ai dám thuê cô chụp ảnh nữa. Chúng tôi có thể khiến cuộc sống của cô trở thành địa ngục, cô Hà ạ."

"Và tôi có bằng chứng ghi âm cuộc gọi này, cùng với báo cáo kỹ thuật có chữ ký tắt của ông xác nhận việc phớt lờ cảnh báo về an toàn công trình," Hà đáp trả, giọng cô giờ đã cứng rắn hơn hẳn, dù tay cô vẫn run vì sợ hãi. "Ông có thể đe dọa tôi bao nhiêu tùy thích, nhưng điều đó chỉ càng chứng minh rằng ông có nhiều thứ để giấu diếm hơn tôi tưởng."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Trần Đạt cười khẩy, một tiếng cười lạnh lẽo đầy đe dọa. "Cô thông minh đấy, cô Hà. Nhưng thông minh không phải lúc nào cũng đủ để bảo vệ cô khỏi mọi thứ."

Cuộc gọi kết thúc đột ngột. Hà ngồi lặng người, tay vẫn còn run, nhưng cô nhanh chóng gọi cho Minh Tuấn, kể lại toàn bộ nội dung cuộc gọi, may mắn là cô đã kịp bật ghi âm ngay từ đầu.

"Đây là bằng chứng tuyệt vời cho một đơn tố cáo hành vi đe dọa," Minh Tuấn nói, giọng anh nghiêm trọng nhưng cũng có phần nhẹ nhõm. "Nhưng cậu cần cẩn thận hơn nữa từ giờ trở đi. Ông ta đã lộ rõ bản chất, nghĩa là ông ta đang cảm thấy bị dồn vào chân tường, và người bị dồn vào chân tường thường hành động liều lĩnh hơn."

"Em biết," Hà đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Nhưng em sẽ không lùi bước."

***

Tối đó, khi Hà đang chuẩn bị rời studio, một tin nhắn từ Diệu Thảo khiến cô sững sờ: "Chị Hà, chị xem tin tức chưa? Có bài báo vừa đăng, nói studio của mình từng bị khiếu nại vì gian lận trong hợp đồng chụp ảnh!"

Hà mở nhanh liên kết Diệu Thảo gửi, đọc bài báo với sự phẫn nộ dâng trào. Đó là một bài viết hoàn toàn bịa đặt, trích dẫn "nguồn tin giấu tên" cáo buộc Ha Studio từng nhận tiền của khách hàng nhưng không giao đủ số lượng ảnh đã thỏa thuận — một câu chuyện hoàn toàn không có thật, được dựng lên với mục đích rõ ràng là bôi nhọ danh tiếng của cô.

"Họ đã bắt đầu hành động rồi," Hà nói qua điện thoại với Diệu Thảo, giọng cô run lên vì tức giận. "Đúng như lời Trần Đạt đã nói."

"Chị định làm gì?" Diệu Thảo hỏi, giọng cũng đầy lo lắng.

Hà hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh giữa cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. "Chị sẽ không để họ dọa mình lùi bước," cô nói, giọng cô kiên định trở lại. "Chị sẽ gọi cho Minh Tuấn ngay bây giờ, để anh ấy hướng dẫn cách phản hồi đúng pháp lý. Và chị sẽ đẩy nhanh tiến độ đưa toàn bộ bằng chứng ra ánh sáng, trước khi họ có thể gây thêm bất kỳ tổn hại nào khác."

Đêm đó, dù bị bủa vây bởi những lo lắng và áp lực từ mọi phía, Hà vẫn cảm thấy một sự quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô không còn là một nhiếp ảnh gia đơn thuần chỉ muốn bảo vệ nguyên tắc nghề nghiệp của mình nữa. Cô đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc chiến giành lại công lý cho Phan Gia Bảo — và cô sẽ không để bất kỳ ai, dù quyền lực đến đâu, ngăn cản cô hoàn thành điều đó.

Sáng hôm sau, Minh Tuấn gửi cho tòa soạn báo một văn bản phản hồi chính thức, yêu cầu gỡ bỏ bài viết sai sự thật và đính chính công khai, kèm theo lời cảnh báo về khả năng khởi kiện vì tội vu khống. Đến trưa, tòa soạn liên hệ lại, xin lỗi và gỡ bài ngay lập tức, thừa nhận "nguồn tin" cung cấp thông tin đã không thể xác minh được danh tính hợp pháp.

"Họ sợ rồi," Diệu Thảo nói khi nghe tin, giọng cô có phần hả hê. "Ít nhất lần này chúng ta thắng."

"Đây chỉ là một trận nhỏ trong cả cuộc chiến lớn," Hà đáp, dù trong lòng cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. "Nhưng ít nhất nó cho thấy nếu chúng ta phản ứng đúng cách, đúng pháp lý, họ không thể dễ dàng bắt nạt chúng ta như họ tưởng."

Tuy nhiên, niềm vui ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị dập tắt khi buổi chiều, Hà nhận được cuộc gọi từ chủ nhà cho thuê mặt bằng studio, thông báo rằng hợp đồng thuê sẽ không được gia hạn sau khi hết hạn vào cuối tháng, dù trước đó ông đã hứa hẹn gia hạn thêm hai năm.

"Tôi xin lỗi cô Hà," ông chủ nhà nói qua điện thoại, giọng ông có vẻ áy náy nhưng kiên quyết. "Nhưng tôi vừa nhận được một đề nghị thuê lại mặt bằng với giá cao hơn nhiều, tôi không thể từ chối được."

Hà biết ngay đây không phải sự trùng hợp ngẫu nhiên. Cô cảm ơn ông chủ nhà, cúp máy, rồi ngồi lặng người nhìn quanh căn phòng nhỏ đã gắn bó với cô suốt ba năm qua — nơi cô đã xây dựng sự nghiệp từ con số không, nơi chứa đựng biết bao kỷ niệm và công sức.

"Họ đang tấn công vào nguồn sống của em," cô nói với Minh Tuấn qua điện thoại, giọng cô không giấu được sự mệt mỏi. "Trước là danh tiếng, giờ là chỗ làm việc. Không biết tiếp theo sẽ là gì."

"Tôi rất tiếc," Minh Tuấn đáp, giọng anh cũng nặng trĩu. "Đây chính xác là kiểu chiến thuật một tập đoàn lớn thường dùng để bào mòn ý chí của đối phương — không tấn công trực diện, mà gặm nhấm từng chút một vào cuộc sống thường nhật, cho đến khi người ta kiệt sức và tự nguyện bỏ cuộc."

"Vậy em phải làm gì?"

"Cậu cần tìm một mặt bằng mới càng sớm càng tốt, và quan trọng hơn, cậu cần chuẩn bị tinh thần rằng họ có thể sẽ còn nhiều chiêu trò khác nữa. Nhưng đừng để điều đó làm lung lay quyết tâm của cậu. Đó chính xác là điều họ muốn."

Hà gật đầu, dù không ai nhìn thấy qua điện thoại, tự nhủ với chính mình rằng dù con đường phía trước có thêm bao nhiêu chông gai, cô cũng sẽ không bỏ cuộc — không phải vì lòng kiêu hãnh, mà vì cô biết, đằng sau mỗi khó khăn cô đang phải đối mặt, là một con người đã chịu đựng còn nhiều hơn thế suốt bốn năm dài, chỉ để có cơ hội được sống thật với chính mình một lần nữa.

Đã sao chép liên kết chương