Chương 29
Chương 29 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
Tám tháng thai kỳ trôi qua với những thay đổi lớn lao trong cuộc sống của Hà và Gia Bảo. Căn hộ nhỏ của họ giờ đây đã có thêm một góc nhỏ được trang trí thành phòng cho em bé, với những bức tường sơn màu vàng nhạt ấm áp và một chiếc nôi gỗ mà chính tay Gia Bảo đã tự đóng, vận dụng lại những kỹ năng thủ công anh học được trong bốn năm làm thợ sửa xe.
"Anh không cần phải tự làm mọi thứ đâu," Hà nói một buổi tối, khi thấy anh vẫn đang tỉ mỉ chà nhám từng góc cạnh của chiếc nôi để đảm bảo không có dằm gỗ nào có thể làm tổn thương con. "Chúng ta có thể mua sẵn mà."
"Anh muốn con biết rằng, ngay từ trước khi chào đời, con đã được bao bọc bởi tình yêu thương được làm nên bằng chính đôi tay của cha mẹ," Gia Bảo đáp, không ngẩng đầu lên khỏi công việc đang làm. "Đây là cách của anh để thể hiện điều đó."
Hà mỉm cười, ngồi xuống cạnh anh, quan sát đôi bàn tay khéo léo của chồng mình đang làm việc. Cô nhớ lại lần đầu tiên gặp anh, khi anh còn là "Nam", người thợ sửa xe lặng lẽ với đôi bàn tay luôn lấm lem dầu mỡ nhưng ẩn chứa sự tỉ mỉ đáng kinh ngạc. Giờ đây, đôi bàn tay ấy đang tạo nên một chiếc nôi cho đứa con chung của họ, một biểu tượng đẹp đẽ cho hành trình dài mà cả hai đã cùng nhau trải qua.
***
Công việc của Hà tại Ha Studio giờ đây phần lớn được giao lại cho Diệu Thảo và đội ngũ nhiếp ảnh gia trẻ, trong khi cô tập trung vào việc hoàn thiện những khâu cuối cùng của dự án "Ánh Sáng Sau Bóng Tối" trước khi tạm nghỉ sinh. Cuốn sách ảnh tổng hợp các câu chuyện từ dự án, mang tên "Những Người Không Cô Đơn", chuẩn bị được xuất bản, với toàn bộ lợi nhuận sẽ được quyên góp cho quỹ hỗ trợ nạn nhân tai nạn lao động mà Gia Bảo và Minh Tuấn đã cùng thành lập.
"Cuốn sách này sẽ là một cột mốc quan trọng," nhà xuất bản nói trong buổi họp cuối cùng trước khi in ấn. "Chúng tôi tin rằng nó sẽ chạm đến trái tim của rất nhiều độc giả, không chỉ vì những bức ảnh đẹp, mà vì những câu chuyện chân thực đằng sau chúng."
Hà cảm thấy một niềm tự hào sâu sắc khi cầm trên tay bản in thử đầu tiên của cuốn sách, lật qua từng trang, nhìn lại hành trình gần hai năm mà cô đã dành để lắng nghe, ghi lại, và kể lại câu chuyện của biết bao con người đã từng cảm thấy tiếng nói của họ không được lắng nghe.
"Em tự hào về em," Gia Bảo nói, ôm cô từ phía sau khi thấy cô ngồi lặng lẽ xem lại cuốn sách trong phòng làm việc. "Cuốn sách này sẽ để lại một di sản lâu dài, giúp đỡ nhiều người hơn những gì em có thể tưởng tượng."
"Chúng ta đã làm điều này cùng nhau," Hà đáp, tựa đầu vào anh. "Không có sự hỗ trợ của anh, của Minh Tuấn, của tất cả mọi người, em không thể nào hoàn thành được dự án này."
***
Một buổi chiều, khi Hà đang sắp xếp lại những vật dụng cuối cùng cho phòng của em bé, cô đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói ở bụng dưới, khác hẳn với những cơn co thắt giả mà cô đã trải qua trong vài tuần gần đây.
"Gia Bảo!" cô gọi, giọng cô có chút hoảng hốt.
Anh chạy vội đến từ phòng làm việc, gương mặt anh đầy lo lắng khi thấy cô đang ôm bụng, hơi thở gấp gáp. "Có chuyện gì vậy? Em có sao không?"
"Em nghĩ... em nghĩ có lẽ đã đến lúc rồi," Hà nói, giọng cô vừa hồi hộp vừa lo lắng. "Nhưng còn sớm hai tuần so với dự kiến."
Gia Bảo, dù trong lòng cũng đầy lo lắng, cố gắng giữ bình tĩnh để trấn an vợ. "Không sao đâu, bác sĩ đã nói việc sinh sớm một chút vẫn là bình thường. Anh sẽ đưa em đến bệnh viện ngay bây giờ."
Trên đường đến bệnh viện, Gia Bảo vừa lái xe vừa liên tục hỏi han tình trạng của Hà, cố gắng giữ cho cô bình tĩnh giữa những cơn đau ngày càng dồn dập. "Em ổn chứ? Còn bao lâu nữa giữa các cơn co thắt?"
"Khoảng năm phút một lần," Hà đáp, cắn chặt môi để chịu đựng cơn đau. "Anh lái nhanh hơn được không?"
"Anh đang cố gắng hết sức mà vẫn phải đảm bảo an toàn," Gia Bảo đáp, dù trong lòng anh cũng đang hoảng loạn không kém, chỉ là anh cố gắng không để lộ ra để không làm Hà thêm lo lắng.
***
Tại bệnh viện, mọi thứ diễn ra nhanh chóng hơn cả những gì họ tưởng tượng. Sau vài giờ đau đớn nhưng đầy hy vọng, cuối cùng, tiếng khóc đầu tiên của một sinh linh bé nhỏ vang lên trong phòng sinh, đánh dấu sự chào đời của một thành viên mới trong gia đình.
"Là con gái," bác sĩ thông báo, đặt đứa bé nhỏ xíu, đỏ hỏn lên ngực Hà. "Một cô bé hoàn toàn khỏe mạnh."
Hà nhìn xuống gương mặt nhỏ bé của con gái mình, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô, hòa lẫn với những giọt mồ hôi sau một cuộc vượt cạn đầy gian nan. "Con chào đời rồi," cô thì thầm, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động tột cùng.
Gia Bảo đứng bên cạnh, tay anh run rẩy khi lần đầu tiên chạm vào bàn tay bé xíu của con gái mình. Anh không thể kìm nén được những giọt nước mắt hạnh phúc, một cảm xúc mãnh liệt mà anh chưa từng trải qua trong suốt cuộc đời mình.
"Con chào đời rồi," anh lặp lại lời của Hà, giọng anh run rẩy. "Con gái của chúng ta đã chào đời rồi."
"Anh đã nghĩ ra tên cho con chưa?" Hà hỏi, ngước nhìn lên chồng mình với ánh mắt tràn đầy tình yêu thương.
Gia Bảo suy nghĩ một lúc, rồi mỉm cười, một cái tên đã xuất hiện trong tâm trí anh từ lâu, chờ đợi khoảnh khắc này để được nói ra. "Phan Minh Ánh," anh nói. "Ánh sáng — vì con chính là ánh sáng đã dẫn dắt cả gia đình mình vượt qua mọi bóng tối để đến được ngày hôm nay."
Hà mỉm cười, gật đầu đồng ý ngay lập tức, cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc trong cái tên ấy. "Minh Ánh," cô lặp lại, nhìn xuống gương mặt nhỏ bé đang say ngủ trong vòng tay mình. "Chào mừng con đến với thế giới này, con yêu."
Ngoài cửa sổ phòng sinh, ánh nắng buổi chiều muộn chiếu rọi vào căn phòng, như một lời chào đón ấm áp dành cho thành viên mới nhất của gia đình — một gia đình được xây dựng nên từ những mảnh vỡ của quá khứ đau thương, giờ đây đã trở nên trọn vẹn hơn bao giờ hết.
***
Tin tức về sự chào đời của Minh Ánh nhanh chóng lan truyền đến tất cả những người thân yêu. Bà Kim Oanh là người đầu tiên có mặt tại bệnh viện, chỉ chưa đầy một giờ sau khi nhận được cuộc gọi từ Gia Bảo, tay bà run rẩy khi lần đầu tiên bế cháu gái của mình.
"Cháu bà đẹp quá," bà thì thầm, nước mắt hạnh phúc không ngừng tuôn rơi khi nhìn xuống gương mặt nhỏ bé đang say ngủ. "Con giống mẹ ở đôi mắt, nhưng cái cằm này thì đúng là của bố con rồi."
"Con cũng nghĩ vậy," Gia Bảo đáp, đứng cạnh mẹ với nụ cười không thể giấu được trên môi. "Mẹ có muốn ở lại giúp tụi con chăm sóc Minh Ánh những ngày đầu không?"
"Dĩ nhiên rồi," bà Kim Oanh đáp ngay lập tức, không chút do dự. "Mẹ đã chờ đợi cơ hội này từ lâu lắm rồi."
Gia Huy và Khánh Vy cũng đến thăm ngay trong buổi tối hôm đó, mang theo một giỏ quà đầy ắp quần áo và đồ chơi nhỏ xinh cho em bé. "Chú Huy đây," Gia Huy nói, khẽ nắm lấy bàn tay bé xíu của cháu gái, giọng anh đầy xúc động. "Chú hứa sẽ luôn bảo vệ con, giống như cách bố con đã luôn bảo vệ chú."
Khánh Vy đứng cạnh, mỉm cười nhìn cảnh tượng ấm áp ấy. "Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được chứng kiến khoảnh khắc này," cô nói với Hà. "Cảm ơn chị đã cho em cơ hội được là một phần của gia đình này, dù theo một cách gián tiếp."
Ông Trần Đạt, cha ruột của Hà, cũng vội vã đến bệnh viện ngay khi hay tin, mang theo một bó hoa lớn và ánh mắt tự hào không giấu diếm. "Cha đã trở thành ông ngoại rồi," ông nói, giọng ông run rẩy vì xúc động khi lần đầu tiên bế cháu ngoại của mình. "Đây là một trong những ngày hạnh phúc nhất đời cha, con gái ạ."
Diệu Thảo, dù bận rộn quản lý studio, cũng tranh thủ ghé qua vào buổi tối, mang theo chiếc máy ảnh quen thuộc. "Chị Hà, cho em xin phép được chụp vài tấm ảnh đầu tiên của Minh Ánh nhé," cô nói, giọng cô đầy xúc động. "Đây sẽ là những bức ảnh ý nghĩa nhất mà em từng có cơ hội thực hiện."
Hà gật đầu đồng ý, nhìn Diệu Thảo cẩn thận chụp lại từng khoảnh khắc quý giá — Minh Ánh say ngủ trong vòng tay mẹ, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt ngón tay của cha, cả gia đình quây quần bên chiếc giường bệnh viện, tất cả đều tràn ngập tình yêu thương.
***
Ba ngày sau, khi Hà và Minh Ánh được xuất viện, cả gia đình cùng nhau trở về căn hộ nhỏ đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ nhiều tháng trước. Gia Bảo bế con gái vào phòng riêng của bé, nhẹ nhàng đặt con vào chiếc nôi gỗ mà chính tay anh đã đóng, một cảm giác tự hào khó tả lan tỏa khắp cơ thể anh.
"Chào mừng con về nhà," anh thì thầm, nhìn con gái đang ngọ nguậy nhẹ trong giấc ngủ. "Đây là ngôi nhà được xây dựng bằng tình yêu thương của cha mẹ dành cho con, con yêu."
Hà đứng cạnh anh, choàng tay qua eo chồng, cả hai cùng ngắm nhìn con gái nhỏ say ngủ trong chiếc nôi. "Chúng ta đã thực sự làm được," cô nói khẽ, giọng cô đầy xúc động. "Từ một khoảnh khắc tình cờ bên tấm ảnh số mười bảy, đến ngày hôm nay — một gia đình trọn vẹn, hạnh phúc."
"Và hành trình vẫn còn tiếp tục," Gia Bảo đáp, hôn nhẹ lên trán vợ. "Giờ đây, chúng ta có thêm một lý do để tiếp tục xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn — vì con gái chúng ta, và vì tất cả những đứa trẻ khác xứng đáng được lớn lên trong một thế giới công bằng, an toàn hơn."
Đêm đó, khi Minh Ánh đã chìm vào giấc ngủ say, Hà và Gia Bảo ngồi bên nhau trong phòng khách, ôn lại toàn bộ hành trình đã đưa họ đến ngày hôm nay — từ một cuộc gặp gỡ tình cờ tại tiệm sửa xe, qua bao sóng gió, hiểm nguy, đến một mái ấm gia đình trọn vẹn với tiếng khóc trẻ thơ vang vọng khắp căn nhà.
"Em nghĩ, nếu có thể quay ngược thời gian, em vẫn sẽ chọn con đường này, dù biết trước tất cả những khó khăn sẽ phải đối mặt," Hà nói, tựa đầu vào vai chồng.
"Anh cũng vậy," Gia Bảo đáp, siết chặt tay cô. "Vì cuối cùng, con đường ấy đã dẫn chúng ta đến đây — đến một gia đình, một tình yêu, và một cuộc sống ý nghĩa hơn bất cứ điều gì anh từng dám mơ tới."