Chương 17
Chương 17 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
Hai ngày trước phiên điều trần, Trần Đạt thay đổi chiến thuật. Thay vì tiếp tục các biện pháp đe dọa gián tiếp, ông triệu tập một cuộc họp báo bất ngờ, tuyên bố rằng Tập đoàn Phan là "nạn nhân của một âm mưu bôi nhọ có tổ chức", cáo buộc rằng người đàn ông tự xưng là Phan Gia Bảo thực chất chỉ là một kẻ mạo danh nhằm trục lợi từ danh tiếng của gia tộc.
Hà xem đoạn video họp báo trên tin tức, cảm thấy phẫn nộ dâng trào khi nghe Trần Đạt phát biểu với vẻ tự tin giả tạo trước hàng chục phóng viên. "Chúng tôi đã tiến hành xác minh và phát hiện người này không có bất kỳ mối quan hệ huyết thống nào với gia đình Phan," ông nói, giọng điệu đầy quyền uy. "Đây rõ ràng là một âm mưu tống tiền được dàn dựng tinh vi, và chúng tôi sẽ theo đuổi vụ việc này đến cùng bằng con đường pháp lý."
"Ông ta đang cố đánh phủ đầu trước phiên điều trần," Minh Tuấn nói khi Hà gọi điện báo tin, giọng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh chuyên nghiệp dù rõ ràng cũng cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của tình huống. "Nếu ông ta có thể gieo rắc nghi ngờ trong dư luận trước khi phiên điều trần chính thức diễn ra, điều đó có thể gây áp lực gián tiếp lên hội đồng xét xử."
"Nhưng chúng ta đã có kết quả xét nghiệm ADN sơ bộ rồi mà?" Hà hỏi, nhớ lại quy trình xác minh danh tính mà tòa án đã yêu cầu tiến hành trong tuần trước.
"Đúng vậy, và kết quả hoàn toàn xác nhận mối quan hệ huyết thống giữa Gia Bảo và bà Kim Oanh, cũng như quan hệ song sinh với Gia Huy," Minh Tuấn đáp. "Nhưng kết quả chính thức chỉ được công bố tại phiên điều trần, theo đúng quy trình pháp lý. Trần Đạt đang cố tận dụng khoảng trống thông tin này để gây nhiễu loạn."
Ngay lập tức, Minh Tuấn soạn thảo một tuyên bố phản hồi chính thức, không tiết lộ chi tiết bằng chứng nhưng khẳng định rằng "toàn bộ quy trình xác minh danh tính đang được tiến hành đúng theo pháp luật, và sự thật sẽ được làm rõ tại phiên điều trần sắp tới". Anh cũng gửi văn bản cảnh báo đến các cơ quan báo chí về nguy cơ vi phạm quy định về việc đưa tin ảnh hưởng đến một vụ án đang trong quá trình xét xử.
Trong khi đó, Gia Bảo, khi biết tin về cuộc họp báo, trở nên trầm lặng khác thường. Hà đến tiệm sửa xe ngay buổi chiều đó, thấy anh đang ngồi lặng lẽ trong góc, không làm việc, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.
"Anh ổn không?" cô hỏi, ngồi xuống cạnh anh.
"Ông ta gọi tôi là kẻ mạo danh," Gia Bảo nói, giọng anh chứa đựng một nỗi đau sâu sắc. "Sau tất cả những gì tôi đã trải qua, ông ta còn dám phủ nhận cả sự tồn tại thật sự của tôi lần nữa."
"Đó chỉ là một chiến thuật tuyệt vọng của một kẻ đang sợ hãi," Hà nói, nắm lấy tay anh. "Kết quả ADN sẽ chứng minh tất cả. Ông ta không thể phủ nhận khoa học được."
"Tôi biết," Gia Bảo đáp, nhưng giọng anh vẫn còn nặng trĩu. "Nhưng có một phần trong tôi vẫn cảm thấy sợ hãi, như thể dù có bao nhiêu bằng chứng đi nữa, thế giới vẫn sẽ không tin tôi, sẽ vẫn nhìn tôi như một bóng ma không có quyền tồn tại."
Hà quỳ xuống trước mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh với tất cả sự chân thành cô có thể truyền tải. "Anh Bảo, em tin anh. Mẹ anh tin anh. Minh Tuấn, Diệu Thảo, cả Khánh Vy nữa — tất cả chúng em đều tin anh, và sẽ đứng bên cạnh anh dù chuyện gì xảy ra. Anh không còn phải chứng minh sự tồn tại của mình với thế giới một mình nữa."
Gia Bảo nhìn cô, đôi mắt anh ngân ngấn nước, rồi anh kéo cô vào một cái ôm chặt, như đang cố tìm kiếm sự vững chãi từ hơi ấm của cô giữa cơn bão tố đang bủa vây.
"Cảm ơn cô," anh thì thầm vào tóc cô. "Vì đã không bao giờ để tôi cảm thấy mình là một bóng ma."
***
Đêm hôm đó, khi Hà đang trên đường về nhà sau khi rời tiệm sửa xe, một chiếc xe hơi đen bất ngờ áp sát vào lề đường, chặn ngang lối đi của cô. Cửa xe mở ra, và chính Trần Đạt bước xuống, không còn vẻ lịch thiệp giả tạo, mà là một khuôn mặt lạnh lùng, đầy toan tính nguy hiểm.
"Cô Hà," ông nói, giọng ông trầm và đe dọa. "Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nói chuyện thẳng thắn, không có luật sư, không có ghi âm."
Hà cảm thấy tim mình đập thình thịch vì sợ hãi, nhưng cô cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh. "Tôi không có gì để nói riêng với ông cả, ông Đạt."
"Vậy thì hãy nghe tôi nói," ông tiếp tục, bước lại gần hơn một bước. "Cô nghĩ cô đang làm điều đúng đắn, nhưng cô không hiểu hậu quả của việc lật đổ cả một tập đoàn. Hàng nghìn nhân viên sẽ mất việc, hàng trăm gia đình sẽ bị ảnh hưởng, chỉ vì cô muốn theo đuổi một câu chuyện tình yêu ngây thơ với một kẻ đã chết bốn năm trước."
"Ông đang cố đổ lỗi cho tôi về những hậu quả từ chính hành động của ông," Hà đáp trả, giọng cô run nhưng vẫn kiên định. "Nếu ông thực sự lo lắng cho nhân viên và gia đình họ, ông nên nghĩ đến điều đó trước khi quyết định che giấu một vụ tai nạn có thể gây chết người, trước khi quyết định dàn dựng cái chết giả cho một kỹ sư trẻ tuổi chỉ vì ông không muốn chịu trách nhiệm."
Ánh mắt Trần Đạt lóe lên một tia giận dữ, nhưng ông nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh lạnh lùng. "Cô còn hai ngày để suy nghĩ lại, cô Hà. Sau đó, mọi cánh cửa thương lượng sẽ đóng lại vĩnh viễn."
Ông quay người, bước lại vào xe, rồi biến mất trong màn đêm. Hà đứng đó một lúc lâu, toàn thân run rẩy vì vừa trải qua một cuộc đối đầu đầy căng thẳng và nguy hiểm. Cô nhanh chóng gọi cho người bảo vệ tư nhân đang theo dõi gần đó, rồi gọi cho Minh Tuấn, kể lại toàn bộ sự việc.
"Ông ta đang liều lĩnh tiếp cận trực tiếp cậu, không qua trung gian nữa," Minh Tuấn nói, giọng anh đầy lo lắng. "Điều đó cho thấy ông ta đang thực sự hoảng loạn. Chúng ta cần tăng cường an ninh cho cậu ngay lập tức, và tôi sẽ báo cáo sự việc này với cảnh sát như một bằng chứng bổ sung cho hành vi đe dọa nhân chứng."
Hà gật đầu, dù tay cô vẫn còn run. Chỉ còn hai ngày nữa. Hai ngày nữa, và sự thật sẽ chính thức được đưa ra ánh sáng — nhưng cô biết, những giờ phút cuối cùng trước khi đến đích thường là những giờ phút nguy hiểm nhất.
Ngay khi về đến nhà, cô gọi cho Gia Bảo, kể lại toàn bộ cuộc chạm trán với Trần Đạt, dù ban đầu cô định giấu anh để không khiến anh thêm lo lắng. Nhưng cô nhanh chóng nhận ra, sau tất cả những gì họ đã cùng trải qua, việc giấu diếm chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn.
"Ông ta dám đến tận nơi đe dọa cô trực tiếp sao?" Gia Bảo hỏi, giọng anh đầy giận dữ và lo lắng. "Tôi sẽ đến ngay bây giờ."
"Không cần đâu," Hà vội ngăn anh lại. "Em ổn, và có người bảo vệ theo sát rồi. Em chỉ muốn anh biết, để cả hai chúng ta cùng cẩn thận hơn trong hai ngày tới."
Gia Bảo im lặng một lúc, rồi thở dài nặng nề. "Tôi ghét cảm giác này — cảm giác không thể bảo vệ được người mình quan tâm, dù chỉ vì tôi tồn tại mà cô đã bị kéo vào mọi nguy hiểm này."
"Anh không kéo em vào bất cứ điều gì cả," Hà đáp, giọng cô kiên định. "Em tự chọn con đường này, từ chính khoảnh khắc em nhìn thấy anh trong bức ảnh. Và em sẽ chọn lại điều đó một trăm lần nữa nếu có thể, vì em biết mình đang làm điều đúng đắn."
Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một lúc, hai người trấn an lẫn nhau qua điện thoại cho đến khi cả hai đều cảm thấy bình tĩnh hơn phần nào. Trước khi cúp máy, Gia Bảo nói khẽ: "Ngày mai, tôi sẽ đến gặp mẹ. Bà cũng đang rất lo lắng cho cả hai chúng ta. Có lẽ chúng ta nên ở gần nhau nhiều hơn trong những ngày cuối cùng này, để không ai phải đối mặt với nỗi sợ hãi một mình."
Sáng hôm sau, Minh Tuấn thông báo rằng anh đã nộp đơn khẩn cấp lên tòa án, yêu cầu áp dụng biện pháp bảo vệ nhân chứng cho Hà, Gia Bảo và bà Kim Oanh trong những ngày còn lại trước phiên điều trần, dựa trên bằng chứng về hành vi đe dọa trực tiếp của Trần Đạt.
"Tòa án đã chấp thuận yêu cầu," anh báo tin vào buổi trưa. "Từ giờ, sẽ có cảnh sát hộ tống chính thức cho cả ba người, không chỉ là bảo vệ tư nhân nữa. Đây là một bước tiến quan trọng, vì nó cũng đồng nghĩa với việc tòa án đang nhìn nhận vụ việc này với mức độ nghiêm trọng cao."
Tin tức ấy mang lại cho Hà một cảm giác an toàn hơn phần nào, dù nỗi lo lắng về những gì Trần Đạt có thể còn làm vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Cô nhìn lịch, đếm ngược từng giờ còn lại trước phiên điều trần, cảm nhận rõ ràng rằng họ đang ở rất gần đích đến của một hành trình dài đầy gian nan, nhưng cũng chưa bao giờ nguy hiểm hơn lúc này.
Chiều hôm đó, viên cảnh sát được phân công hộ tống Hà giới thiệu bản thân là trung úy Hoài, một phụ nữ trung niên có ánh mắt sắc bén và phong thái điềm tĩnh đầy kinh nghiệm. "Cô đừng lo lắng quá," bà nói khi bắt đầu ca trực. "Tôi đã xử lý nhiều vụ việc phức tạp hơn thế này. Cô chỉ cần tuân theo hướng dẫn an toàn cơ bản, và mọi thứ sẽ ổn."
Có sự hiện diện của trung úy Hoài, Hà cảm thấy an tâm hơn để tập trung vào những công việc chuẩn bị cuối cùng cho phiên điều trần. Cô cùng Diệu Thảo rà soát lại lần cuối toàn bộ bộ ảnh trình chiếu, đảm bảo mọi chi tiết đều chính xác và có thể chống chọi được trước những câu hỏi chất vấn gay gắt nhất từ phía luật sư đối phương.
Tối muộn hôm đó, trước khi trung úy Hoài kết thúc ca trực, bà dặn dò Hà một lần cuối. "Ngày mai và ngày kia, hãy hạn chế di chuyển một mình càng nhiều càng tốt. Chúng tôi sẽ có mặt đầy đủ tại phiên điều trần để đảm bảo an toàn cho tất cả nhân chứng."
Hà gật đầu, cảm ơn bà, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Cô nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra trong suốt hành trình dài vừa qua — từ một tấm ảnh kỳ lạ, đến một tình yêu bất ngờ nảy nở giữa nguy hiểm, đến một cuộc chiến pháp lý cam go sắp đi đến hồi kết. Dù còn nhiều bất trắc phía trước, cô cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ trong lòng, bởi cô biết mình đã làm tất cả những gì có thể để bảo vệ sự thật và những người cô yêu thương.