Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Bức Ảnh Không Có Người Thứ Ba

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Ba ngày sau, Minh Tuấn gọi điện báo tin anh đã xin được giấy phép khảo sát hợp pháp cho công trình Lam Điền, nhờ mối quan hệ với một người bạn học cũ hiện làm thanh tra xây dựng. "Giấy phép chỉ có giá trị trong một buổi sáng," anh dặn dò qua điện thoại. "Chúng ta cần tận dụng tối đa thời gian."

Sáng thứ Bảy, Hà, Diệu Thảo và Minh Tuấn cùng lái xe đến khu vực ngoại ô nơi công trình Lam Điền tọa lạc. Con đường dẫn vào khu vực này vắng vẻ đến kỳ lạ, hai bên đường cỏ dại mọc um tùm, không một biển chỉ dẫn nào còn nguyên vẹn.

Khi tòa nhà hiện ra trước mắt, cả ba người đều im lặng trong giây lát. Đó là một khối kiến trúc mười hai tầng, bề ngoài trông đã hoàn thiện với lớp sơn còn khá mới, nhưng toàn bộ khuôn viên xung quanh phủ đầy cỏ dại và rác thải tích tụ qua nhiều năm, không một dấu hiệu nào cho thấy có người từng sinh sống ở đây. Hàng rào tôn cũ kỹ bao quanh công trình, một vài tấm đã bung ra, để lộ khoảng sân trong đầy bụi bặm.

"Nhìn như bị bỏ hoang ngay sau khi hoàn thiện," Diệu Thảo nói, giọng cô nhỏ hẳn đi trước khung cảnh hoang tàn này.

Người bảo vệ công trình, một ông lão đã lớn tuổi, kiểm tra giấy tờ của Minh Tuấn kỹ lưỡng trước khi mở cổng cho họ vào. "Lâu lắm rồi không có ai đến đây," ông nói, giọng đầy hoài nghi. "Mấy cô cậu tìm gì vậy?"

"Chúng tôi khảo sát kết cấu công trình theo yêu cầu của sở xây dựng," Minh Tuấn đáp, giữ đúng lý do chính thức đã ghi trong giấy phép.

Ông lão nhún vai, dẫn họ vào bên trong. "Cẩn thận đấy. Có mấy chỗ nền móng yếu, tôi đã báo cáo nhiều lần nhưng chẳng ai xử lý."

Câu nói ấy khiến Hà chú ý ngay lập tức. "Bác nói nền móng yếu là sao ạ?"

"Từ hồi công trình gần hoàn thiện đã có vết nứt rồi," ông lão đáp, dẫn họ đến khu vực tầng trệt. "Lúc đó có cả một đội kỹ sư đến kiểm tra gấp, làm việc suốt mấy ngày đêm liền. Sau đó thì công trình bị dừng thi công đột ngột, không ai giải thích lý do."

Ba người theo chân ông lão đi sâu vào bên trong tòa nhà. Không khí ẩm mốc bao trùm khắp không gian, ánh sáng yếu ớt lọt qua những ô cửa sổ phủ đầy bụi. Đến khu vực cột trụ chính ở tầng trệt, Minh Tuấn dừng lại, chỉ vào một vết nứt lớn chạy dọc theo thân cột bê tông, đã được trám vá qua loa bằng một lớp vữa khác màu.

"Đây," anh nói, giọng nghiêm trọng. "Vết nứt kết cấu nghiêm trọng như thế này, nếu không được xử lý đúng chuẩn kỹ thuật, có thể dẫn đến sập đổ toàn bộ hoặc một phần công trình."

Diệu Thảo chụp ảnh lại từng góc độ, ghi chú cẩn thận vị trí và mô tả chi tiết. Hà đứng lặng nhìn vết nứt, cảm giác lạnh người khi nghĩ đến những gì có thể đã xảy ra tại đây bốn năm trước — một sự cố đủ nghiêm trọng để buộc cả một tập đoàn phải giấu nhẹm toàn bộ dự án, đủ nghiêm trọng để người kỹ sư trưởng chịu trách nhiệm phải "biến mất" khỏi cuộc sống của chính mình.

"Bác có nhớ tên người kỹ sư phụ trách kiểm định công trình này không?" Hà hỏi ông lão bảo vệ.

Ông lão suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu. "Có, một cậu trẻ tuổi, rất giỏi, rất nghiêm khắc. Cậu ấy là người đầu tiên phát hiện ra vết nứt này, đòi dừng thi công ngay lập tức để gia cố lại toàn bộ kết cấu. Nhưng ban giám đốc không đồng ý, nói sẽ làm chậm tiến độ, tốn thêm chi phí." Ông thở dài, giọng đầy tiếc nuối. "Sau đó nghe nói cậu ấy gặp tai nạn qua đời. Tiếc quá, một kỹ sư tốt như vậy."

"Bác có biết chuyện gì đã xảy ra với công trình sau khi cậu ấy qua đời không?" Minh Tuấn hỏi tiếp.

"Người ta cho trám vá tạm mấy chỗ nứt, rồi tuyên bố công trình đã đạt chuẩn an toàn, sẵn sàng bàn giao," ông lão đáp, giọng đầy phẫn nộ nén lại. "Nhưng tôi làm ở đây nhiều năm, tôi biết trám vá qua loa như vậy không thể nào đảm bảo an toàn được. May mà sau đó dự án bị đình lại vì lý do gì đó tôi không rõ, chưa ai chuyển vào ở, không thì..."

Ông không nói hết câu, nhưng cả ba người đều hiểu ý ông muốn nói.

Trong lúc Diệu Thảo tiếp tục chụp ảnh các vết nứt khác được phát hiện thêm ở những tầng cao hơn, Hà lặng lẽ đi đến khu vực văn phòng công trường cũ, nơi vẫn còn sót lại vài chiếc bàn làm việc phủ đầy bụi. Trong một ngăn kéo bị bỏ quên, cô tìm thấy một tập hồ sơ kỹ thuật đã ố vàng, bìa ngoài ghi dòng chữ: "Báo cáo kiểm định kết cấu — Phan Gia Bảo — Bảo mật nội bộ."

Tay cô run lên khi lật mở từng trang. Đó là bản báo cáo chi tiết, với chữ ký và con dấu xác nhận của chính Phan Gia Bảo, ghi rõ mức độ nghiêm trọng của các vết nứt kết cấu, kèm theo khuyến nghị dừng thi công ngay lập tức và tiến hành gia cố toàn diện trước khi tiếp tục. Ở trang cuối, có một dòng ghi chú viết tay bằng mực đỏ, không phải chữ của Gia Bảo: "Đã trình bày với Ban Giám đốc. Yêu cầu bị từ chối vì lý do tiến độ và chi phí. — T.Đ."

"T.Đ.," Hà lẩm bẩm, tim đập thình thịch. "Trần Đạt."

Cô chụp lại từng trang tài liệu bằng điện thoại, tay vẫn còn run rẩy vì phấn khích lẫn phẫn nộ. Đây chính là bằng chứng cụ thể, không thể chối cãi, cho thấy Trần Đạt đã biết rõ về mối nguy hiểm nghiêm trọng của công trình, nhưng vẫn quyết định phớt lờ cảnh báo của Gia Bảo vì lợi ích tài chính.

"Chị tìm được gì vậy?" Minh Tuấn hỏi khi thấy vẻ mặt xúc động của Hà.

Cô đưa tập hồ sơ cho anh xem, giải thích ngắn gọn những gì cô vừa phát hiện. Minh Tuấn đọc lướt qua, gương mặt anh dần trở nên nghiêm trọng. "Đây là bằng chứng then chốt," anh nói. "Nếu đúng là chữ viết tay của Trần Đạt, chúng ta có thể chứng minh ông ta đã biết trước về mối nguy hiểm nhưng vẫn cố tình bỏ qua, dẫn đến việc phải dàn dựng toàn bộ câu chuyện để che giấu trách nhiệm."

Hà cẩn thận cất tập hồ sơ vào túi chống ẩm mang theo, tay cô vẫn còn run vì xúc động. Cô nghĩ đến Gia Bảo — người kỹ sư trẻ tuổi đầy nguyên tắc, đã cố gắng hết sức để bảo vệ sự an toàn của những con người sẽ sinh sống trong công trình này, nhưng cuối cùng lại bị chính những người có quyền lực hơn gạt bỏ, rồi biến thành vật tế thần cho sai lầm của họ.

"Chúng ta cần rời khỏi đây trước khi có ai phát hiện," Minh Tuấn nói, nhìn đồng hồ. "Giấy phép sắp hết hạn rồi."

Trên đường rời khỏi công trình, Hà quay đầu nhìn lại tòa nhà cao tầng đang đứng lặng lẽ trong ánh nắng buổi trưa, như một chứng nhân câm lặng cho một bí mật đã bị chôn vùi suốt bốn năm trời. Cô cảm thấy một sự quyết tâm mới mẻ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dâng lên trong lòng.

Cô đã tìm ra bằng chứng. Giờ đây, điều duy nhất còn thiếu là lời xác nhận từ chính người đã sống sót qua toàn bộ bi kịch này — và có lẽ, cuộc hẹn bí mật mà Nam đã hứa sẽ sắp xếp, chính là cơ hội để cô có được điều đó.

Trên xe trở về thành phố, không ai nói nhiều. Diệu Thảo ngồi ở ghế sau, vẫn đang xem lại từng tấm ảnh đã chụp, thỉnh thoảng lắc đầu trước mức độ nghiêm trọng của những gì họ vừa chứng kiến. Minh Tuấn lái xe trong im lặng, thỉnh thoảng liếc nhìn Hà qua gương chiếu hậu, như đang cân nhắc điều gì đó.

"Cậu định làm gì với tập hồ sơ đó?" anh hỏi cuối cùng, khi xe đã ra khỏi khu vực ngoại ô, hòa vào dòng xe cộ đông đúc của thành phố.

"Chị nghĩ mình cần giữ nó an toàn trước," Hà đáp, tay vẫn ôm chặt chiếc túi chống ẩm như sợ tài liệu bên trong sẽ biến mất nếu cô lơi lỏng dù chỉ một giây. "Chị chưa muốn công khai ngay, vì nếu làm vậy trước khi có đủ bằng chứng toàn diện, họ có thể tìm cách phủ nhận hoặc bôi nhọ nguồn gốc tài liệu."

"Cậu nói đúng," Minh Tuấn gật đầu. "Chúng ta cần xây dựng một hồ sơ vững chắc, không chỉ có tài liệu kỹ thuật mà còn cần lời khai của nhân chứng. Nếu Phan Gia Bảo — hay Nam, như cậu vẫn gọi — sẵn sàng lên tiếng, đó sẽ là mảnh ghép quan trọng nhất."

Hà gật đầu, nhìn ra cửa sổ xe, tâm trí cô vẫn còn vương vấn hình ảnh tòa nhà hoang phế đứng lặng lẽ giữa cỏ dại, như một nhân chứng câm lặng cho bao nhiêu năm tháng im lặng và dối trá. Cô nghĩ đến những gia đình lẽ ra đã có thể chuyển vào sống trong công trình đó, đến sự an toàn mà họ đáng lẽ được hưởng nếu không có sự cố tình phớt lờ cảnh báo kỹ thuật.

"Chị chỉ mong," cô nói khẽ, gần như thì thầm với chính mình, "rằng khi tất cả những chuyện này kết thúc, sẽ không còn ai khác phải trả giá bằng cả cuộc đời mình chỉ vì đã dám nói ra sự thật."

Diệu Thảo, từ ghế sau, đặt tay lên vai Hà, một cử chỉ an ủi lặng lẽ. Không ai nói thêm gì nữa cho đến khi xe về đến trung tâm thành phố, nhưng trong lòng cả ba người đều mang một quyết tâm chung: hành trình tìm kiếm sự thật này, dù có gian nan đến đâu, cũng đã đi quá xa để có thể quay đầu lại.

Đã sao chép liên kết chương