Chương 9
Chương 9
Hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, do dự một lát rồi lại nói thêm:
“Tiểu thư, là Bách Hoa yến của Cảnh Vương phủ.”
Hắn gãi gãi đầu, nhìn bộ y phục đã cũ đi một nửa trên người ta, cuối cùng vẫn không nhịn được.
“Tiểu thư, Cảnh Vương là huynh trưởng ruột của Thánh thượng, cho nên yến tiệc ở Cảnh Vương phủ, một tấm thiệp cũng khó cầu... Người xem, có phải là...”
Ánh mắt hắn quét qua quét lại trên người ta hai lượt. Ý tứ đã quá rõ ràng. Ta cúi đầu nhìn lại mình, chợt hiểu ra.
“Ý ngươi là bộ y phục này quá đỗi bình thường sao?”
Hắn cười gượng hai tiếng.
“Dù sao... cũng là yến tiệc của hoàng gia.”
Ta gật đầu.
“Ngươi đúng là người không tệ.”
Ta quay đầu gọi một tiếng:
“Tiểu Đào Hồng, thưởng!”
Tiểu Đào Hồng nhanh nhẹn lấy ra hai hạt đậu vàng, ném sang. Hắn nâng hai hạt vàng trong tay, mừng rỡ khôn xiết. Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa thì ta đã sải bước đi xa. Ta cũng nhớ tổ mẫu rồi… Trong Bách Hoa yến, cả nhà Thanh Viễn Hầu phủ ngồi ở một góc, lúc đầu vẫn chưa cảm thấy có gì khác thường. Cho đến khi ta xuất hiện. Bọn họ nhìn thấy lão Vương phi nắm lấy tay ta, lúc thì đưa tay sờ sờ gương mặt ta, lúc thì chỉnh lại tóc cho ta, cười đến mức đôi mắt híp thành một đường. Còn ta ngồi bên cạnh lão Vương phi, đưa tay lấy một miếng bánh quế hoa trong đĩa của bà. Bà chẳng những không hề giận, ngược lại còn đẩy cả đĩa bánh đến trước mặt ta. Bên cạnh có một vị phu nhân thế gia trông khá lạ mặt, nhỏ giọng hỏi thăm:
“Đó là cô nương nhà ai? Sao lão Vương phi lại thân thiết với nàng ấy như vậy?”
“Bà không biết cũng chẳng lạ. Đó là Khang Ninh Quận chúa, tiểu Quận chúa được sủng ái nhất của Cảnh Vương phủ. Nghe nói từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh lão Vương phi, rất hiếm khi đưa ra gặp người ngoài.”
Nghe đến đây, sắc mặt cả nhà Thanh Viễn Hầu phủ đồng loạt thay đổi. Đến lúc này bọn họ mới chợt bừng tỉnh nhận ra— Đối với đứa con gái vừa được đón từ bên ngoài trở về này, bọn họ vậy mà chưa từng hỏi lấy một câu, trước khi trở về Hầu phủ, ta đã sống những ngày tháng như thế nào. Bọn họ chỉ nhìn thấy ta ăn mặc bình thường, liền mặc nhiên cho rằng ta chỉ là đứa trẻ lớn lên trong một gia đình bình thường. Phu nhân Hầu phủ ngơ ngác ngồi đó, nước mắt cứ thế tự rơi xuống, ngay cả lau bà cũng quên mất, cũng chẳng còn để ý liệu có làm mạo phạm đến quý nhân hay không. Thanh Viễn Hầu bưng chén trà trong tay, trà đã nguội ngắt từ lâu, vậy mà một ngụm cũng chưa uống. Tiểu Hầu gia nhíu chặt mày, lúc thì nhìn ta, lúc lại nhìn lão Vương phi, dường như có một nan đề lớn lao nào đó mà hắn mãi vẫn không nghĩ thông. Chỉ có Tần Nhã Nhi— Ánh mắt của ả dính chặt trên người ta, bờ môi mím đến trắng bệch, những ngón tay siết chặt chiếc khăn tay, các đốt ngón tay đều nổi xanh. Khi ta nhìn sang, ả đang cắn chặt môi dưới, gần như sắp cắn bật cả máu. Tiểu Hầu gia là người đầu tiên phát hiện ra sự khác thường của ả, liền ghé lại gần, hạ giọng hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Cả người Tần Nhã Nhi khẽ run lên, giống như vừa bị dọa giật mình. Ả vội vàng cúi đầu xuống. Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, vành mắt đã đỏ hoe, nước mắt lấp lánh trong hốc mắt, chực rơi mà vẫn chưa rơi. Giọng ả vỡ vụn, nghẹn ngào mang theo tiếng khóc, nhưng vẫn cố gắng kìm nén để giọng mình không run.
“Muội... muội chỉ là có chút buồn thôi...”
Tiểu Hầu gia sốt ruột. Tần Nhã Nhi cắn cắn môi, cuối cùng một giọt nước mắt cũng rơi xuống. Ả vội vàng lau đi, khẽ hít hít mũi, cố nặn ra một nụ cười đầy miễn cưỡng.
“Thảo nào... tỷ ấy vẫn luôn không chịu nhận phụ thân và mẫu thân... Hóa ra... hóa ra tỷ ấy không nỡ rời Vương gia và Vương phi. Nhưng... nhưng đó vốn là... là của muội...”
Ả vừa nói, giọng càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng tủi thân.
“Muội vẫn luôn nhường nhịn tỷ ấy, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện chiếm lấy những thứ vốn thuộc về tỷ ấy... Thế nhưng tỷ ấy lại giấu tất cả mọi người, ngang nhiên chiếm lấy thân phận vốn thuộc về muội...”
Ả đưa tay che miệng, nước mắt từng giọt từng giọt nối nhau rơi xuống, bờ vai không ngừng run rẩy, khóc đến mức giống hệt một đóa hoa vừa bị mưa gió vùi dập.
“Ca ca... muội phải làm sao đây...”
Tiểu Hầu gia nghe xong, sắc mặt từng chút từng chút một sa sầm xuống. Hắn nhìn Tần Nhã Nhi khóc đến cả người run rẩy, rồi lại nhìn về phía trước, nơi ta đang cười nói vui vẻ với lão Vương phi.