Quỳ Gối Trước Nữ Vương, Công Tước
12 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Quỳ Gối Trước Nữ Vương, Công Tước

Cập nhật 06/09/2026 12 phút đọc

Sau khi Tưởng Bá Khiêm bị cấm vệ quân khống chế ngay tại đại điện, Thánh thượng lập tức hạ chỉ cho Đại Lý Tự phối hợp cùng Hình Bộ mở cuộc điều tra toàn diện, không chỉ về âm mưu ám sát công chúa vừa diễn ra, mà còn truy xét lại toàn bộ vụ hỏa hoạn tại Vinh Thọ cung hai mươi năm trước. Lệnh khám xét phủ đệ của Tưởng Bá Khiêm được ban ra ngay trong ngày, một đội quân đông đảo tiến vào dinh thự nguy nga mà ông ta đã dày công xây dựng suốt hai mươi năm quyền lực.

Trong quá trình khám xét, các quan viên phát hiện một căn hầm bí mật nằm sâu dưới thư phòng riêng của Tưởng Bá Khiêm, nơi cất giấu vô số văn thư mật, ghi chép chi tiết về mạng lưới do thám mà ông ta đã gây dựng suốt nhiều năm qua, trải rộng khắp các gia tộc quyền quý, các bộ viện trong triều đình, thậm chí cả trong quân đội. Trong đó, có cả những ghi chép về việc sắp đặt Thẩm Nhược Lan vào nhà họ Sầm từ khi còn nhỏ, về việc theo dõi sát sao mọi biến động trong gia tộc ấy suốt mười lăm năm ròng rã, đề phòng trường hợp thân thế thật của tiểu công chúa bị phát giác.

Bằng chứng ấy, kết hợp với lời khai của cung nữ đã ra tay theo lệnh viên quản gia, cùng lời khai của chính viên quản gia ấy sau khi bị bắt giữ và thẩm vấn kỹ lưỡng, đã dựng lên một bức tranh toàn cảnh hoàn chỉnh về tội ác của Tưởng Bá Khiêm trải dài suốt hai mươi năm, từ vụ hỏa hoạn giết hại Vinh Tần nương nương và toan tính sát hại tiểu công chúa sơ sinh, đến việc cài cắm gián điệp theo dõi, và cuối cùng là âm mưu hạ độc cùng kế hoạch ám sát vừa bị phá vỡ.

Tin tức về việc Thái sư Tưởng Bá Khiêm bị bắt giữ cùng toàn bộ tội trạng được phơi bày nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành Khánh Dương, gây chấn động dữ dội trong giới quan lại. Không ít vị quan từng ngầm dựa vào thế lực của ông ta để thăng tiến trong sự nghiệp giờ đây hoảng loạn tột độ, vội vàng tìm cách cắt đứt mọi liên hệ, thậm chí có người còn chủ động đến tự thú, khai báo những việc làm sai trái mà mình từng thực hiện theo lệnh của Tưởng Bá Khiêm, hy vọng được khoan hồng nhờ thái độ hợp tác.

Vây cánh trong triều mà Tưởng Bá Khiêm đã dày công xây dựng suốt hai mươi năm, giờ đây sụp đổ như một tòa lâu đài xây trên cát chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi. Viên phó tướng trấn giữ doanh trại phía tây thành, kẻ đã liều lĩnh điều quân theo đúng tín hiệu chuyến hàng muối định mệnh ấy, bị giải về kinh thành chịu tội phản nghịch ngay trong đêm bị bắt giữ, lời khai của hắn càng củng cố thêm bằng chứng về ý đồ dùng binh biến để bịt miệng triều đình của Tưởng Bá Khiêm. Những vị tướng lĩnh khác từng chịu ơn ông ta cất nhắc lên chức vụ, nghe tin ấy, không ai còn dám vọng động, chỉ có thể án binh bất động chờ đợi phán quyết cuối cùng từ triều đình, không ai muốn liên lụy thêm vào tội trạng của kẻ chủ mưu đã thất thế.

Từ lão gia, khi hay tin Tưởng Bá Khiêm bị bắt giữ, vội vàng cắt đứt mọi liên lạc còn sót lại, thầm mừng rỡ vì trước đó chưa kịp nhận được bất kỳ sự bảo trợ chính thức nào từ vị Thái sư ấy, nên Từ gia coi như thoát được một kiếp nạn liên lụy trực tiếp. Nhưng ông cũng hiểu rằng, giờ đây khi kẻ chủ mưu lớn đã sụp đổ, những tội trạng riêng của Bách Quân trong vụ hạ độc Khinh Vũ sẽ không còn ai có thể che chở hay giảm nhẹ được nữa, toàn bộ trách nhiệm sẽ đổ dồn lên đầu con trai ông một cách không thể tránh khỏi, khiến ông càng thêm lo lắng, ăn không ngon ngủ không yên trong những ngày chờ đợi phán quyết cuối cùng từ triều đình.

Ngoài ra, cuộc điều tra mở rộng còn phát hiện thêm nhiều quan viên cấp thấp hơn từng nhận hối lộ hoặc thực hiện mệnh lệnh mờ ám từ Tưởng Bá Khiêm trong suốt nhiều năm qua, từ việc bưng bít các vụ án oan sai đến việc thao túng kết quả khoa cử để cài người của phe cánh mình vào những vị trí quan trọng. Toàn bộ những vụ việc ấy lần lượt được lôi ra ánh sáng, tạo nên một cuộc thanh lọc quy mô lớn chưa từng có trong triều đình Đại Ninh suốt nhiều thập kỷ, khiến không khí chốn quan trường trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, nhưng đồng thời cũng mang lại một luồng sinh khí mới, một niềm tin mới vào công lý cho không ít quan viên thanh liêm từng phải chịu ấm ức dưới cái bóng quyền lực của Tưởng Bá Khiêm suốt bấy nhiêu năm.

Việt Khôi, trong vai trò người đã trực tiếp phá vỡ âm mưu và thu thập phần lớn chứng cứ, được Thánh thượng triệu vào cung khen ngợi, đồng thời giao cho trọng trách giám sát toàn bộ quá trình điều tra mở rộng, đảm bảo không một kẻ đồng phạm nào có thể lọt lưới pháp luật. Không ít quan viên trong triều, sau khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, còn không khỏi trầm trồ khi biết chính công chúa, chỉ bằng những con số và nếp nghĩ quen thuộc từ thời còn quản lý sổ sách buôn tơ lụa, muối biển cho gia nghiệp họ Sầm, đã là người đầu tiên lần ra được kế hoạch điều binh bí mật của Tưởng Bá Khiêm, chứ chẳng phải nhờ vào bất kỳ phép màu hay may mắn nào — một minh chứng sống động rằng trí tuệ sắc bén của nàng không chỉ dừng lại ở việc gieo nghi kỵ chốn khuê phòng, mà còn đủ sức vạch trần cả một âm mưu binh biến giữa triều đình. Chàng làm việc không ngơi nghỉ suốt nhiều ngày liền, cùng các quan viên Đại Lý Tự rà soát lại từng văn thư mật, từng lời khai, xâu chuỗi lại toàn bộ mạng lưới tội ác đã ăn sâu bén rễ trong triều đình suốt hai mươi năm qua.

Khinh Vũ cũng được mời tham gia vào một số buổi thẩm vấn quan trọng, với tư cách là nạn nhân trực tiếp lẫn nhân chứng sống của cả hai vụ án cách nhau hai mươi năm. Đứng trước Tưởng Bá Khiêm bị giam trong ngục tối, gương mặt ông ta giờ đây không còn vẻ uy nghiêm quyền thế như trước, chỉ còn lại sự già nua, cùng cực và bất lực của một kẻ đã thất bại hoàn toàn.

"Ngươi hối hận không?" Khinh Vũ hỏi, giọng bình thản nhưng chứa đựng sức nặng của hai mươi năm oan khuất.

Tưởng Bá Khiêm ngước lên nhìn nàng, ánh mắt đục ngầu không còn chút sinh khí. "Hối hận ư," ông ta cười khẩy, giọng khàn đặc. "Ta chỉ hối hận vì đã không làm triệt để hơn hai mươi năm trước, để đến hôm nay phải nhận lấy kết cục này. Nếu ngươi thực sự đã chết trong đám cháy năm ấy, có lẽ mọi chuyện đã khác."

Khinh Vũ im lặng một lúc lâu, không phẫn nộ cũng không đau khổ, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm dành cho cả một thế hệ đã bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực tàn khốc. "Ngươi đã giết hại biết bao sinh mạng vô tội chỉ vì lòng tham quyền lực của bản thân," nàng nói, giọng trầm xuống. "Mẫu thân ta, những cung nữ vô tội chết trong đám cháy năm ấy, và cả Nhược Lan, một đứa trẻ bị ngươi biến thành công cụ ngay từ khi còn thơ dại. Ngươi đã hủy hoại không biết bao nhiêu cuộc đời, chỉ để bảo vệ một vị trí quyền lực rồi cũng sẽ mất đi ngay hôm nay."

Trước khi rời khỏi ngục tối, Khinh Vũ còn hỏi thêm Tưởng Bá Khiêm về những chi tiết cuối cùng liên quan đến đêm hỏa hoạn năm xưa, muốn biết rõ hơn về những giây phút cuối cùng của người mẹ mà nàng chưa từng có cơ hội gặp mặt. Tưởng Bá Khiêm, có lẽ vì đã hoàn toàn buông xuôi trước số phận, cũng không còn giấu giếm, kể lại một cách lạnh lùng, tàn nhẫn về cách ông ta đã ra lệnh phóng hỏa Vinh Thọ cung vào lúc nửa đêm, cách ông ta đã cho người canh giữ mọi lối thoát để đảm bảo không một ai trong cung điện ấy có thể sống sót, và cách ông ta đã hoảng loạn thực sự khi nghe tin đứa trẻ sơ sinh không được tìm thấy trong đống tro tàn, biết rằng vẫn còn một mối họa tiềm tàng chưa được giải quyết triệt để.

"Ngươi muốn biết vì sao ta không giết ngươi ngay khi tìm ra manh mối sao?" Tưởng Bá Khiêm bỗng cười khan, ánh mắt đục ngầu nhìn xa xăm như đang nói với chính mình hơn là với Khinh Vũ. "Ta đã cho người lần theo từng món nợ ân nghĩa cũ của Vinh Tần nương nương ròng rã mấy năm trời, cuối cùng cũng lần ra được thương nhân Sầm Đình Ngạn, kẻ từng chịu ơn cứu mạng của gia tộc ấy. Nhưng khi ta tìm đến, ngươi đã yên vị làm tiểu thư nhà họ Sầm được năm, sáu năm trời, mang một cái tên khác, một thân phận khác, được cả một vùng thương hội công nhận là con ruột của ông ta. Giết một đứa trẻ vô cớ trong một gia tộc đang được kính trọng, không có bất kỳ lý do gì hợp lý, chẳng khác nào ta tự tay viết chiếu chỉ định tội cho chính mình. Cài một đôi mắt bên cạnh ngươi, chờ đợi, mới là cách duy nhất một kẻ như ta có thể yên tâm ngủ ngon suốt bằng ấy năm."

Nghe những lời kể ấy, Khinh Vũ cảm thấy toàn thân run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì một nỗi đau xót tận cùng khi hình dung ra cảnh tượng khủng khiếp mà mẹ mình đã phải trải qua trong những giây phút cuối đời. Nàng nắm chặt tay, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh cần thiết của một bậc công chúa trước mặt kẻ thù, dù trong lòng đang dậy sóng những cảm xúc phức tạp khó có thể diễn tả thành lời. Rời khỏi ngục tối, Khinh Vũ đứng lặng một lúc lâu dưới ánh nắng chiều nhạt, cảm nhận được một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn trống rỗng kỳ lạ. Kẻ chủ mưu đứng sau toàn bộ bi kịch của cuộc đời nàng, cuối cùng cũng đã phải chịu sự trừng phạt thích đáng, nhưng điều đó không thể xóa nhòa những mất mát mà nàng cùng biết bao người khác đã phải gánh chịu suốt hai mươi năm qua. Nàng hiểu rằng, công lý dù có đến muộn màng đến đâu, cũng vẫn còn tốt hơn là để tội ác mãi mãi bị chôn vùi trong bóng tối, và giờ đây, phần còn lại của hành trình chính là đối mặt với Từ Bách Quân và Thẩm Nhược Lan, hai kẻ đã trực tiếp gây ra nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời nàng.

Trước khi rời khỏi khu ngục giam, Khinh Vũ không quay về cung điện ngay, mà rẽ sang dãy ngục riêng biệt nơi Thẩm Nhược Lan đang bị giam chờ ngày xét xử, một cuộc gặp riêng nàng đã ấp ủ từ nhiều ngày trước, kể từ khi biết rõ Nhược Lan cũng từng chỉ là một đứa trẻ bị Tưởng Bá Khiêm thao túng ngay từ thuở lên năm lên sáu. Nhược Lan ngồi thu mình trong góc ngục tối, nghe tiếng bước chân quen thuộc liền ngẩng đầu lên, không giấu nổi vẻ kinh ngạc khi nhận ra người đến thăm. "Chị đến đây làm gì?" nàng ta hỏi, giọng khàn đặc vì nhiều đêm không ngủ yên giấc. "Đến để nhìn ta trong cảnh khốn cùng cho hả dạ sao?"

"Không," Khinh Vũ đáp, giọng bình thản, kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống cách song sắt không xa. "Ta đến để cho muội một lựa chọn cuối cùng. Ta đã biết rõ, ngay từ khi còn là một đứa trẻ, muội đã bị đưa vào nhà họ Sầm theo lệnh của Tưởng Bá Khiêm, không có quyền tự quyết định số phận của chính mình. Nếu tại công đường, muội chịu khai rõ toàn bộ sự thật ấy, chịu nhận trách nhiệm về những gì mình đã làm mà không đổ hết lỗi lầm cho kẻ khác cũng không chối cãi quanh co, ta sẽ đích thân xin triều đình khoan hồng, xét đến hoàn cảnh muội bị ép buộc từ nhỏ. Đó là điều duy nhất ta còn có thể làm cho một người từng gọi ta là chị suốt mười lăm năm."

Nhược Lan im lặng hồi lâu, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo tù nhân đã sờn cũ, ánh mắt dao động giữa sự ương ngạnh cố hữu và một nỗi mệt mỏi đã chất chứa quá lâu. "Vì sao chị phải làm vậy?" nàng ta hỏi, giọng đã bớt phần sắc lạnh. "Ta đã hại chị đến mức suýt mất mạng, chị hoàn toàn có quyền để mặc ta chịu tội chết theo đúng những gì ta đáng phải nhận."

"Vì ta hiểu, tội ác lớn nhất không nằm ở muội," Khinh Vũ đáp, ánh mắt không rời khỏi gương mặt hốc hác của em gái nuôi cũ. "Nó nằm ở kẻ đã biến một đứa trẻ vô tội thành công cụ giết người. Ta không thể tha thứ hoàn toàn cho những gì muội đã gây ra, nhưng ta cũng không muốn nhắm mắt làm ngơ trước phần sự thật rằng muội cũng từng là một nạn nhân, dù bằng một cách khác."

Nhược Lan cúi đầu thật lâu, khi ngẩng lên, khóe mắt đã ầng ậng nước, lần đầu tiên kể từ khi bị bắt giữ, nàng ta để lộ ra một chút yếu đuối thật lòng, không còn cố che giấu sau vẻ lạnh lùng quen thuộc. "Được," nàng ta khẽ nói, giọng run rẩy. "Ta sẽ nói hết sự thật trước công đường, không né tránh, không đổ lỗi thêm cho ai nữa."

Khinh Vũ gật đầu, đứng dậy rời khỏi ngục giam mà không nói thêm lời nào, để lại Nhược Lan một mình đối diện với những giằng xé cuối cùng trước ngày ra tòa. Nàng biết, lời hứa ấy sẽ không xóa nhòa được nỗi đau mình đã phải chịu đựng, nhưng ít nhất, nó cho nàng cảm giác mình đã làm tất cả những gì có thể để khép lại mối ân oán mười lăm năm một cách trọn vẹn nhất, không để hận thù kéo dài thêm một khắc nào nữa.

Việt Khôi tìm đến bên nàng ngay khi hay tin nàng vừa rời khỏi khu ngục giam, nhận thấy vẻ mặt còn phảng phất nỗi đau của nàng, liền nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh như một điểm tựa vững chắc. "Mọi chuyện tồi tệ nhất đã qua rồi," chàng khẽ nói sau một lúc lâu im lặng. "Từ giờ trở đi, nàng sẽ không còn phải một mình đối mặt với bất kỳ điều gì nữa."

Khinh Vũ ngước nhìn chàng, khóe mắt vẫn còn ngấn lệ nhưng đã ánh lên một tia ấm áp hiếm hoi. "Ta biết," nàng đáp, giọng nhẹ nhàng hơn. "Và ta cũng biết, nếu không có huynh sát cánh bên cạnh suốt cả hành trình vừa qua, có lẽ ta đã không thể đi đến được ngày hôm nay, không thể nhìn thấy công lý cuối cùng cũng được thực thi cho mẫu thân ta và cho chính bản thân ta."

Đã sao chép liên kết chương