Quỳ Gối Trước Nữ Vương, Công Tước
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Quỳ Gối Trước Nữ Vương, Công Tước

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Công đường Đại Lý Tự sáng hôm ấy chật kín người, tiếng xì xào bàn tán truyền từ hàng ghế này sang hàng ghế khác chưa kịp lắng xuống thì ba hồi trống thăng đường đã vang lên dứt khoát, cắt ngang mọi âm thanh còn sót lại. Sau khi vụ án lớn liên quan đến Tưởng Bá Khiêm đã được xử lý xong xuôi, giờ đây với toàn bộ chứng cứ về âm mưu hạ độc đã được xác thực đầy đủ, cùng lời khai chéo giữa Từ Bách Quân và Thẩm Nhược Lan mỗi người đều cố gắng đổ tội cho nhau, Đại Lý Tự nhanh chóng hoàn tất hồ sơ vụ án, trình lên Thánh thượng để định đoạt hình phạt cuối cùng. Cả hai đều bị bắt giữ ngay sau khi Tưởng Bá Khiêm sa lưới, giam trong hai gian ngục riêng biệt để tránh việc họ có thể thông đồng, sửa đổi lời khai.

Chỉ vài ngày sau khi hồ sơ được hoàn tất, buổi xét xử được tổ chức công khai trước Đại Lý Tự, có sự tham dự của Khinh Vũ với tư cách nguyên cáo, cùng nhiều quan viên triều đình đến chứng kiến. Từ Bách Quân, khi bị áp giải ra trước công đường, gương mặt tiều tụy hẳn đi so với hình ảnh công tử phong lưu ngày nào, quỳ sụp xuống ngay khi nhìn thấy Khinh Vũ, giọng run rẩy cầu xin sự khoan hồng.

"Công chúa," chàng nói, nước mắt giàn giụa, "ta biết mình đã sai, đã nhẫn tâm hại nàng vì lòng tham và sự ích kỷ của bản thân. Nhưng xin nàng hãy nghĩ đến ba năm chúng ta từng là vợ chồng, đến những gì ta đã từng làm đúng, mà giảm nhẹ hình phạt cho ta."

Khinh Vũ nhìn chàng, trong lòng không còn chút xúc động nào như những gì Bách Quân hy vọng. "Ba năm ấy," nàng đáp, giọng lạnh lùng nhưng không mất bình tĩnh, "ta đã trao trọn tấm lòng thành, đã hy sinh không biết bao nhiêu công sức để vun đắp cho gia đình chúng ta, vậy mà đổi lại, ngươi đã cấu kết với em gái nuôi của ta, hạ độc ta rồi chôn sống ta như một món hàng hư hỏng cần vứt bỏ. Ngươi không xứng đáng nhắc đến ba năm ấy để cầu xin lòng thương xót của ta."

Bách Quân cúi gằm mặt, không dám nói thêm lời nào, chỉ còn biết run rẩy quỳ gối chờ đợi phán quyết cuối cùng của công đường. Thẩm Nhược Lan, khi được áp giải đến, thái độ có phần khác biệt hơn, không cầu xin khóc lóc như Bách Quân, mà đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Khinh Vũ, dường như đã chấp nhận số phận của mình từ trước.

"Ta không có gì để biện minh," Nhược Lan nói, giọng bình thản đến kỳ lạ. "Ta được cài vào nhà họ Sầm từ nhỏ để do thám, đó là sự thật ta không thể chối cãi. Nhưng ta cũng muốn chị biết, dù ban đầu chỉ là nhiệm vụ được giao phó, những năm tháng chúng ta sống bên nhau, ít nhất về phần ta, cũng đã có những khoảnh khắc tình cảm chị em là thật lòng, trước khi lòng đố kỵ dần lấn át tất cả."

Khinh Vũ im lặng nhìn nàng ta một lúc lâu, trong lòng dấy lên một nỗi buồn khó tả. Nàng tin rằng có lẽ những gì Nhược Lan nói không hoàn toàn là dối trá, nhưng điều đó cũng không thể xóa nhòa được tội ác mà nàng ta đã gây ra. "Dù có bao nhiêu phần tình cảm thật lòng đi nữa," Khinh Vũ đáp, "ngươi vẫn đã ra tay hạ độc ta, vẫn đã đẩy ta xuống huyệt mộ lạnh lẽo. Tình cảm không thể là lý do biện minh cho tội ác."

Trong quá trình xét xử, các quan viên Đại Lý Tự còn cho trưng ra toàn bộ tang vật đã thu thập được, từ mảnh giấy chứng tử giả mạo do vị lang y vô danh ký tên, đến những văn tự chuyển nhượng gia sản mà Bách Quân đã vội vã thực hiện chỉ vài ngày sau đám tang giả, cùng lời khai chi tiết của quản gia Bình về những thay đổi bất thường trong cách hành xử của cả hai bị cáo suốt nhiều tháng trước và sau cái chết giả của Khinh Vũ. Từng món tang vật, từng lời khai được xướng lên trước công đường đều khiến đám đông chứng kiến không khỏi rùng mình trước sự tàn nhẫn và tính toán lạnh lùng của cả hai kẻ từng được xem là những người thân cận nhất của nạn nhân.

Đặc biệt, khi lời khai của vị lang y về thứ độc dược đặc biệt được đọc lên, mô tả chi tiết cách nó khiến người uống rơi vào trạng thái giả tử kéo dài, đủ để qua mặt những cuộc kiểm tra thông thường nhưng không hẳn đã tước đoạt mạng sống ngay lập tức, nhiều quan viên có mặt bất giác xuýt xoa, lắc đầu, có người còn đập nhẹ tay xuống án thư trước mặt, cho rằng đây là một trong những âm mưu tàn độc và tinh vi nhất mà họ từng được chứng kiến trong suốt sự nghiệp làm quan của mình, xứng đáng phải chịu hình phạt nghiêm khắc nhất theo luật pháp triều đình.

Sau khi nghe đầy đủ lời khai và biện hộ của cả hai bị cáo, Đại Lý Tự cùng các quan viên xét xử tiến hành nghị án. Xét thấy Từ Bách Quân là kẻ trực tiếp chủ mưu ban đầu, lại còn có hành vi phản bội đồng phạm để trốn tránh trách nhiệm, cùng việc tự ý chuyển nhượng toàn bộ gia sản của Khinh Vũ ngay sau khi thực hiện tội ác, mức án được đề nghị là tử hình, xử trảm để răn đe. Thẩm Nhược Lan, dù cũng là đồng phạm trực tiếp trong việc hạ độc, nhưng xét đến hoàn cảnh bị Tưởng Bá Khiêm thao túng từ nhỏ, không có quyền tự quyết định số phận của bản thân trong phần lớn cuộc đời, mức án được giảm nhẹ xuống thành lưu đày biệt xứ, vĩnh viễn không được trở về kinh thành Khánh Dương.

Trước khi phán quyết chính thức được tuyên đọc, vị quan chủ tọa phiên xét xử còn hỏi thêm Khinh Vũ, với tư cách nguyên cáo, có ý kiến gì muốn bổ sung hay không. Khinh Vũ đứng dậy, giọng nói vang vọng khắp công đường, không chút run rẩy. "Ta không cầu xin sự tàn nhẫn quá mức đối với hai người này, nhưng ta cũng không thể chấp nhận sự khoan hồng vượt quá những gì công lý cho phép. Xin quý vị quan viên căn cứ vào luật pháp triều đình mà xét xử công minh, để làm gương cho những kẻ khác không dám lặp lại tội ác tương tự trong tương lai." Lời phát biểu ngắn gọn nhưng đầy uy nghiêm ấy khiến cả công đường im phăng phắc, càng củng cố thêm hình ảnh một vị công chúa vừa nhân hậu vừa sắc bén trong mắt toàn thể quan viên có mặt.

Khi phán quyết được tuyên đọc, Bách Quân gần như sụp đổ hoàn toàn, gào khóc van xin nhưng không thể thay đổi được kết cục đã định. Nhược Lan chỉ im lặng cúi đầu, ánh mắt vô hồn nhìn xuống nền đất, có lẽ trong lòng nàng ta cũng đã dự đoán trước phần nào kết cục này ngay từ khi quyết định thú nhận một phần sự thật với hy vọng được giảm nhẹ tội trạng.

Khinh Vũ đứng lặng nhìn toàn bộ cảnh tượng ấy diễn ra trước mắt mình, lòng không hề có cảm giác hả hê sung sướng như nàng từng tưởng tượng trong những đêm dài ôm hận suốt nửa năm dưỡng thương tại vương phủ. Thay vào đó là một cảm giác trống rỗng xen lẫn nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng đè lên vai suốt bao tháng ngày qua cuối cùng cũng được trút bỏ. Nàng hiểu rằng, công lý đã được thực thi một cách trọn vẹn, nhưng những vết thương lòng sâu sắc mà nàng phải gánh chịu suốt bao tháng năm qua, có lẽ sẽ cần thêm rất nhiều thời gian nữa mới có thể dần dần lành lặn hoàn toàn được.

Từ lão phu nhân, khi hay tin con trai duy nhất của mình bị tuyên án tử hình, đã ngất lịm ngay tại phủ trong tiếng khóc than ai oán của những gia nhân xung quanh, sau khi tỉnh lại, bà khóc lóc thảm thiết, van xin được vào ngục gặp con trai lần cuối trước ngày hành hình định mệnh. Khinh Vũ, dù đã trải qua bao đau khổ vì Bách Quân gây ra, vẫn không nỡ từ chối thỉnh cầu của người mẹ chồng cũ từng đối xử tử tế với mình, đích thân cho phép và sắp xếp buổi gặp gỡ cuối cùng ấy diễn ra trong sự riêng tư, như một chút nhân đạo cuối cùng nàng có thể dành cho một gia đình đã từng, dù ngắn ngủi, cho nàng cảm giác được yêu thương trước khi mọi thứ sụp đổ.

Buổi gặp gỡ cuối cùng đầy nước mắt giữa hai mẹ con diễn ra trong không khí ảm đạm của phòng giam tối tăm, Từ lão phu nhân ôm lấy con trai, nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ biết vuốt ve mái tóc đã rối bời của chàng như những ngày còn thơ ấu. Bách Quân quỳ trước mẹ, lần đầu tiên sau bao ngày mới thực sự khóc nức nở, không phải vì sợ chết mà vì hối hận muộn màng khi nghĩ đến những đau khổ mình đã gây ra cho cả người vợ từng hết lòng vì mình lẫn người mẹ đã một đời tần tảo nuôi nấng mình nên người. Chàng thì thầm xin lỗi mẹ, xin lỗi vì đã làm bà phải mang tiếng xấu, phải chịu nỗi đau mất con ngay khi tuổi già, và xin bà, nếu có thể, hãy tha thứ cho những lỗi lầm không thể cứu vãn của chàng.

Sau buổi gặp gỡ ấy, Từ lão phu nhân trở về phủ trong tình trạng suy sụp hoàn toàn, sức khỏe ngày càng yếu đi trông thấy. Khinh Vũ, dù không còn nghĩa vụ gì với gia đình này, vẫn âm thầm cho người mang thuốc men đến chăm sóc bà, một hành động khiến không ít người trong triều phải ngạc nhiên trước tấm lòng bao dung của vị công chúa trẻ, người đã trải qua biết bao đau khổ nhưng vẫn giữ được sự nhân hậu trong cách đối nhân xử thế, không để hận thù làm lu mờ đi bản chất tốt đẹp vốn có trong con người mình.

Đã sao chép liên kết chương