Quỳ Gối Trước Nữ Vương, Công Tước
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Quỳ Gối Trước Nữ Vương, Công Tước

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Thời gian thấm thoắt trôi qua, sau khi chính thức được sắc phong, Khinh Vũ dần dần ổn định cuộc sống mới trong vai trò một vị công chúa có tiếng nói trong triều đình. Nàng được Thánh thượng cho phép tham gia một số buổi bàn bạc chính sự quan trọng, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến thương mại, dân sinh, những lĩnh vực mà nhờ kinh nghiệm nhiều năm quản lý gia nghiệp họ Sầm, nàng có sự am hiểu sâu sắc hơn hẳn phần lớn quan viên trong triều vốn chỉ quen với sách vở kinh sử.

Một trong những việc đầu tiên Khinh Vũ đề xuất với Thánh thượng, sau khi đã ổn định phần nào cuộc sống mới, chính là việc cải cách lại một số quy định pháp luật liên quan đến việc điều tra các vụ án trong giới quý tộc và quan lại. Nàng nhận thấy rõ, sở dĩ Tưởng Bá Khiêm có thể lộng hành suốt hai mươi năm mà không bị phát hiện, một phần lớn là do cơ chế điều tra các vụ án liên quan đến giới quyền quý thường bị chính những người có quyền lực trong giới ấy tìm cách bưng bít, đóng lại vội vàng như những gì đã xảy ra với vụ hỏa hoạn tại Vinh Thọ cung năm xưa.

"Thần thiết nghĩ," Khinh Vũ tâu trình trước Thánh thượng trong một buổi thiết triều, "cần thiết lập một cơ quan giám sát độc lập, không chịu sự chi phối trực tiếp của bất kỳ vị đại thần nào, chuyên trách việc điều tra lại những vụ án có dấu hiệu bị bưng bít hoặc đóng lại một cách bất thường, đặc biệt là những vụ án liên quan đến tính mạng con người. Chỉ khi có một cơ chế giám sát độc lập như vậy, những bi kịch tương tự như những gì đã xảy ra với mẫu thân thần và bản thân thần mới có thể được ngăn chặn từ sớm, thay vì phải chờ đến khi sự thật vô tình bị phát hiện sau hàng chục năm."

Thánh thượng, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng đề xuất này, cùng bàn bạc thêm với các đại thần còn lại trong triều, cuối cùng quyết định chuẩn tấu, cho thành lập một cơ quan mới mang tên Giám Sát Viện, trực thuộc trực tiếp dưới quyền của Thánh thượng, có quyền điều tra độc lập bất kỳ vụ việc nào bị nghi ngờ có sự can thiệp bất chính từ phía các quan lại quyền thế, không phân biệt địa vị hay xuất thân. Đây được xem là một cải cách quan trọng, đánh dấu bước ngoặt lớn trong hệ thống pháp luật của triều đình Đại Ninh, mà công lao khởi xướng thuộc về chính Sầm Khinh Vũ, người đã tận mắt trải qua nỗi đau của việc công lý bị trì hoãn suốt hai mươi năm.

Không chỉ dừng lại ở đó, Khinh Vũ còn đề xuất thêm việc cải thiện đời sống cho những gia nhân, nô bộc trong các gia tộc quyền quý, nhớ lại những năm tháng chứng kiến cảnh quản gia Bình cùng nhiều gia nhân khác trong Từ phủ phải chịu đựng sự đối xử bất công dưới quyền những chủ nhân lạm dụng địa vị của mình. Nàng đề nghị ban hành một số quy định mới, đảm bảo quyền lợi tối thiểu cho tầng lớp gia nhân, nghiêm cấm việc chủ nhân tùy tiện trừng phạt hay đối xử tàn nhẫn với người ăn kẻ ở trong nhà, một đề xuất ban đầu vấp phải không ít phản đối từ giới quý tộc bảo thủ nhưng dần dần được chấp thuận nhờ sự kiên trì thuyết phục của nàng.

Bên cạnh những cải cách lớn lao ấy, Khinh Vũ cũng không quên dành sự quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt hơn trong đời sống thường nhật của dân chúng. Nàng thường xuyên vi hành ra khỏi hoàng cung, cải trang thành thường dân để tận mắt quan sát cuộc sống của người dân trong kinh thành Khánh Dương, từ đó đề xuất thêm nhiều chính sách thiết thực như giảm bớt thuế khóa cho các gia đình buôn bán nhỏ lẻ gặp khó khăn, hay thiết lập thêm các trạm y tế miễn phí ở những khu vực nghèo khó để giúp đỡ những người không đủ khả năng chi trả tiền thuốc men. Những việc làm ấy dần dần khiến hình ảnh của nàng trong lòng dân chúng trở nên gần gũi, được yêu mến không kém gì sự kính trọng mà giới quan lại dành cho nàng vì tài trí và bản lĩnh đã thể hiện trong vụ lật đổ Tưởng Bá Khiêm.

Từ lão phu nhân, sau khi con trai bị hành hình, sức khỏe suy sụp nghiêm trọng, cuối cùng cũng qua đời sau đó không lâu vì tuổi già và nỗi đau mất con chồng chất. Khinh Vũ, dù không còn nghĩa vụ gì, vẫn đích thân đến viếng đám tang, đứng lặng lẽ ở phía sau, không muốn làm ai chú ý, chỉ âm thầm tiễn đưa người phụ nữ đã từng đối xử tử tế với mình trong suốt ba năm làm dâu Từ phủ. Hành động ấy, khi được vài người biết đến, càng khiến hình ảnh của nàng thêm phần được lòng dân chúng, một vị công chúa không chỉ có tài trí sắc bén mà còn giữ được tấm lòng nhân hậu, biết ơn nghĩa dù đã trải qua bao đau khổ do chính gia đình ấy gây ra.

Về phần Thẩm Nhược Lan, sau khi bị lưu đày biệt xứ, Khinh Vũ vẫn âm thầm cho người theo dõi tình hình của nàng ta từ xa, không phải để tiếp tục truy cứu tội lỗi, mà để đảm bảo nàng ta không rơi vào cảnh khốn cùng đến mức phải làm liều gây thêm tội ác khác. Nàng nhận được tin báo rằng Nhược Lan đã đến định cư tại một vùng đất xa xôi giáp biên giới, sống một cuộc đời lặng lẽ, làm nghề dạy chữ cho trẻ em trong làng để mưu sinh, dường như đã thực sự ăn năn hối cải sau tất cả những biến cố đã trải qua.

Khinh Vũ, sau nhiều đêm suy nghĩ, quyết định cho người bí mật gửi đến Nhược Lan một khoản tiền nhỏ cùng một bức thư ngắn, không phải để tha thứ hoàn toàn cho những gì nàng ta đã gây ra, mà để cho nàng ta một cơ hội bắt đầu lại cuộc đời theo hướng tốt đẹp hơn. Trong thư, nàng chỉ viết vỏn vẹn vài dòng: "Ta không thể quên những gì ngươi đã gây ra cho ta, nhưng ta cũng hiểu, ngươi cũng chỉ là một nạn nhân khác của lòng tham quyền lực từ kẻ khác. Mong ngươi sống phần đời còn lại một cách lương thiện, coi như đó là cách chuộc lại phần nào lỗi lầm đã qua."

Hành động ấy của Khinh Vũ khiến Việt Khôi không khỏi ngạc nhiên khi biết chuyện, nhưng cũng thầm cảm phục trước tấm lòng bao dung hiếm có của nàng. "Nàng thật sự đã tha thứ cho nàng ta sao?" chàng hỏi, khi cả hai cùng ngồi trò chuyện trong khu vườn ngự uyển một buổi chiều yên tĩnh.

"Ta không dám nói là đã hoàn toàn tha thứ," Khinh Vũ đáp, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những đóa hoa đang khoe sắc trong vườn. "Nhưng ta hiểu, nếu cứ mãi ôm giữ hận thù trong lòng, người đau khổ nhất cuối cùng vẫn là chính bản thân ta. Ta chọn cách không quên những gì đã xảy ra, luôn ghi nhớ nó như một bài học để cẩn trọng hơn trong cuộc sống, nhưng cũng không để nó tiếp tục giam cầm trái tim mình mãi mãi trong bóng tối của hận thù. Đó là cách ta chọn để bước tiếp về phía trước, mang theo cả những vết thương lẫn những bài học quý giá đã có được."

Ngoài chuyện Nhược Lan, Khinh Vũ còn dành thời gian quan tâm đến việc khôi phục lại danh dự cho những gia tộc từng vô tình bị liên lụy oan uổng bởi thế lực của Tưởng Bá Khiêm trong suốt hai mươi năm qua. Nàng cho người rà soát lại nhiều hồ sơ án cũ, phát hiện không ít gia đình đã bị vu oan, tước đoạt tài sản chỉ vì từng có mâu thuẫn nhỏ với phe cánh của Thái sư, từ đó tấu trình lên Thánh thượng xin minh oan và hoàn trả một phần tài sản đã bị tịch thu bất công, giúp không ít gia đình có cơ hội làm lại cuộc sống sau nhiều năm chịu oan khuất trong âm thầm, không biết kêu ai.

Việt Khôi nhìn nàng, không nói gì, chỉ lặng lẽ rót thêm một chén trà đẩy về phía nàng khi thấy chén cũ đã nguội, một cử chỉ nhỏ nhặt chàng vẫn lặp lại mỗi lần nàng mải mê với công việc đến quên cả bản thân. Người con gái từng chịu đựng nỗi đau tột cùng của sự phản bội, giờ đây không chỉ đứng vững trở lại mà còn dùng chính những trải nghiệm đau thương ấy để xây dựng một tương lai công bằng hơn cho không chỉ riêng bản thân mình, mà còn cho biết bao người khác trong xã hội. Chàng hiểu rằng, đây chính là điều khiến chàng ngày càng thêm trân trọng và yêu thương nàng, không chỉ vì vẻ đẹp bề ngoài hay thân phận cao quý, mà vì chính bản lĩnh và tấm lòng nhân hậu ẩn sâu bên trong con người nàng.

"Nàng đã thay đổi cả một triều đình chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi," chàng nói, giọng đầy ngưỡng mộ. "Từ việc lập ra Giám Sát Viện, đến việc cải thiện đời sống cho gia nhân, rồi minh oan cho những gia tộc bị vu oan, tất cả những điều đó, có lẽ phải mất nhiều năm nếu là một vị quan bình thường thực hiện, vậy mà nàng đã làm được chỉ trong một thời gian ngắn như vậy."

"Ta chỉ đang cố gắng biến những đau khổ mình từng trải qua thành điều gì đó có ý nghĩa hơn," Khinh Vũ đáp, khẽ mỉm cười. "Nếu ta chỉ giữ lại nỗi đau cho riêng mình mà không làm gì để thay đổi những bất công vẫn còn tồn tại xung quanh, thì có lẽ tất cả những gì ta đã trải qua sẽ trở nên vô nghĩa. Ta muốn khi nhìn lại, mẫu thân ta nơi chín suối có thể tự hào về những gì con gái bà đã làm được cho đời."

Đã sao chép liên kết chương