Quỳ Gối Trước Nữ Vương, Công Tước
8 phút đọc

Chương 24

Chương 24 — Quỳ Gối Trước Nữ Vương, Công Tước

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Lễ sắc phong công chúa kiêm lễ định thân giữa Sầm Khinh Vũ và Úc Việt Khôi được ấn định tổ chức vào đúng dịp đầu xuân năm sau, khi tiết trời đã bớt giá lạnh, hoa mai hoa đào bắt đầu khoe sắc khắp kinh thành Khánh Dương. Đây được xem là một trong những đại lễ trọng thể bậc nhất mà triều đình Đại Ninh từng tổ chức trong nhiều năm trở lại đây, không chỉ vì tầm quan trọng của hai nhân vật chính, mà còn vì ý nghĩa biểu tượng sâu sắc mà buổi lễ này mang lại: một minh chứng cho việc công lý, dù có bị trì hoãn bởi bóng tối quyền lực trong thời gian dài đến đâu, cuối cùng vẫn sẽ chiến thắng và được đền đáp xứng đáng.

Từ nhiều ngày trước lễ, toàn bộ kinh thành Khánh Dương đã rộn ràng không khí chuẩn bị, đường phố được trang hoàng cờ hoa rực rỡ, người dân khắp nơi nô nức kéo về kinh thành để được tận mắt chứng kiến đại lễ hiếm có này. Không ít người còn nhớ rõ câu chuyện đầy biến động của vị công chúa trẻ, từ một phu nhân bị chồng và em gái nuôi phản bội, chôn sống một cách tàn nhẫn, đến khi được cứu sống và phát hiện ra thân phận thật là công chúa thất lạc, rồi dùng chính trí tuệ và bản lĩnh của mình để lật đổ một thế lực đã khuynh đảo triều đình suốt hai mươi năm, câu chuyện ấy đã trở thành nguồn cảm hứng lớn lao cho biết bao người dân bình thường, những người luôn khao khát một xã hội công bằng hơn.

Sáng sớm ngày đại lễ, Khinh Vũ được các cung nữ tỉ mỉ trang điểm, khoác lên mình bộ lễ phục công chúa lộng lẫy nhất, thêu chỉ vàng hình phượng hoàng tung cánh, tượng trưng cho sự tái sinh và vươn lên từ nghịch cảnh. Chiếc trâm phượng mà Việt Khôi tặng nàng nhân dịp chuẩn tấu hôn ước được cài trang trọng trên mái tóc đen nhánh, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, như một lời nhắc nhở về hành trình đầy gian nan mà nàng đã trải qua để có được ngày hôm nay.

Đứng trước gương đồng lớn trong cung điện riêng, nhìn lại hình ảnh phản chiếu của chính mình, Khinh Vũ không khỏi bồi hồi nhớ lại từng chặng đường đã qua: từ cô gái ngây thơ hết lòng vì chồng vì nhà, đến người phụ nữ bị phản bội tàn nhẫn, chôn sống trong huyệt mộ lạnh lẽo, rồi từng bước lột xác thành một công chúa sắc sảo, bản lĩnh, biết dùng trí tuệ để đòi lại công bằng cho chính mình và cho cả những oan khuất đã bị chôn giấu suốt hai mươi năm. Nàng khẽ mỉm cười, cảm thấy lòng mình tràn đầy biết ơn trước tất cả những gì đã trải qua, dù đau khổ đến đâu, cũng đã tôi luyện nên con người nàng của ngày hôm nay.

Buổi lễ được tổ chức tại đại điện chính của hoàng cung, với sự tham dự đông đủ của toàn thể văn võ bá quan, các vương tôn quý tộc, cùng đại diện của nhiều gia tộc danh giá khắp Đại Ninh. Đương kim Thánh thượng, trong bộ long bào uy nghi, đích thân chủ trì cả hai nghi lễ trọng đại được tổ chức liền kề nhau: trước tiên là lễ tấn phong chính thức, tái khẳng định danh hiệu Khánh Dương Công Chúa dành cho Khinh Vũ trước sự chứng kiến của toàn thể triều thần, sau đó là lễ định thân, chính thức công bố hôn ước giữa nàng và Dực Vương Úc Việt Khôi.

"Hôm nay," Thánh thượng cất giọng vang vọng khắp đại điện, "trẫm không chỉ chứng kiến sự trở về trọn vẹn của một giọt máu hoàng tộc từng chịu oan khuất suốt hai mươi năm, mà còn chứng kiến sự khởi đầu của một mối lương duyên tốt đẹp, một biểu tượng cho niềm tin rằng, dù bóng tối có che phủ lâu đến đâu, ánh sáng của công lý và tình yêu chân thành cuối cùng vẫn sẽ chiến thắng."

Khinh Vũ và Việt Khôi cùng quỳ trước ngai vàng, nhận lễ ban hôn từ Thánh thượng, ánh mắt hai người trao nhau đầy hạnh phúc và tin tưởng. Khi đứng dậy, quay mặt về phía toàn thể bá quan văn võ đang chứng kiến, Khinh Vũ không khỏi nhớ lại hình ảnh mình của một năm trước, nằm bất động trong cỗ quan tài lạnh lẽo giữa gò Tây Lăng hoang vắng, tưởng chừng cuộc đời đã chấm dứt trong tủi nhục và oan khuất. Vậy mà giờ đây, nàng đứng đây, giữa đại điện uy nghi, không chỉ với danh phận công chúa được cả triều đình công nhận, mà còn với một tình yêu chân thành đang chờ đợi phía trước.

Sau nghi lễ trang trọng tại đại điện, một yến tiệc lớn được tổ chức ngay trong hoàng cung, kéo dài đến tận đêm khuya, với sự góp mặt của không chỉ giới quý tộc quan lại, mà còn có cả những người bình dân đã từng gắn bó với hành trình của Khinh Vũ: quản gia Bình, giờ đây đã trở thành một vị quan nhỏ trong phủ đệ của nàng, Thái y viện phán, người đầu tiên phát hiện ra dấu ấn hoàng gia trên người nàng, thị vệ Bàng, người đã không quản hiểm nguy để điều tra và bảo vệ nàng suốt cả hành trình dài. Tất cả đều được mời tham dự yến tiệc, ngồi cùng bàn với các vị đại thần cao cấp nhất trong triều, một cử chỉ thể hiện rõ tấm lòng biết ơn và sự công bằng mà Khinh Vũ luôn theo đuổi trong suốt hành trình đòi lại công lý của mình.

Trong suốt buổi yến tiệc, một vị lão cung nữ từng hầu hạ riêng cho Vinh Tần nương nương, nay tóc đã bạc trắng, run rẩy bước đến trước mặt Khinh Vũ, hai tay dâng lên một chiếc lược gỗ mun cũ đã lên nước bóng loáng theo năm tháng. "Đây là vật nương nương vẫn dùng chải tóc mỗi tối," bà cụ nghẹn ngào, "lão nô giấu kỹ suốt hai mươi năm qua, không dám giao cho ai, chỉ mong có ngày được tận tay trao lại cho đúng người." Khinh Vũ đón lấy chiếc lược, các ngón tay run lên khi chạm vào phần cán gỗ mòn nhẵn dấu tay người xưa, một vật chứng nhỏ bé nhưng ấm áp hơn bất kỳ ấn tín hay sắc phong nào, khiến khoảnh khắc trang trọng của buổi tiệc bỗng lắng lại thành một nỗi xúc động rất riêng, chỉ giữa nàng và người mẹ chưa từng một lần được gọi tiếng "mẫu thân" khi còn sống.

Đương kim Thánh thượng cũng nán lại đến cuối buổi tiệc, tự tay rót một chén rượu mừng cho cả Khinh Vũ và Việt Khôi, ánh mắt đầy tự hào và mãn nguyện. "Hai mươi năm trước, ta đã mất đi một người ta yêu thương cùng đứa con thơ của nàng trong biển lửa oan nghiệt," người nói, giọng có chút nghẹn ngào. "Hai mươi năm sau, ta lại được chứng kiến con gái nàng trở về, không chỉ tìm lại công lý mà còn tìm được hạnh phúc trọn vẹn của riêng mình. Đây quả thực là món quà quý giá nhất mà trời đất đã ban tặng cho ta ở tuổi xế chiều này." Lời nói ấy khiến không ít người có mặt phải rơi lệ, cảm nhận được trọn vẹn ý nghĩa sâu xa của cả một hành trình dài đầy nước mắt nhưng cuối cùng đã đơm hoa kết trái.

Đến cuối buổi tiệc, khi hầu hết khách khứa đã lần lượt cáo từ, Khinh Vũ và Việt Khôi cùng nhau dạo bước ra khu vườn ngự uyển, nơi ánh trăng xuân dịu dàng chiếu rọi khắp không gian tĩnh lặng. Việt Khôi nắm lấy tay nàng, cả hai cùng nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, lòng tràn ngập một sự bình yên hiếm hoi sau bao tháng ngày sóng gió.

"Từ hôm nay," Việt Khôi khẽ nói, giọng ấm áp, "chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp những trang mới của cuộc đời, không còn là những trang đầy nước mắt và oan khuất, mà là những trang của hạnh phúc, của công lý, và của một tình yêu bền vững mà cả hai đã cùng nhau gây dựng qua bao thử thách."

Khinh Vũ tựa đầu vào vai chàng, khẽ mỉm cười mãn nguyện. "Ta đã từng nghĩ, cuộc đời mình đã kết thúc trong đêm định mệnh ấy, khi bị chôn sống dưới lớp đất lạnh lẽo của gò Tây Lăng. Nhưng giờ đây ta hiểu, đó không phải là sự kết thúc, mà là khởi đầu của một hành trình mới, đưa ta từ bóng tối của cái chết giả đến ánh sáng thật sự của công lý, tình yêu và hạnh phúc. Cảm ơn huynh, đã luôn ở bên cạnh ta trong suốt cả hành trình ấy, và ta mong chúng ta sẽ tiếp tục đồng hành cùng nhau, xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, không chỉ cho riêng chúng ta, mà còn cho cả muôn dân dưới sự trị vì công bằng của triều đại Đại Ninh."

Ánh trăng xuân dịu dàng vẫn tiếp tục soi rọi xuống khu vườn ngự uyển, chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc trọn vẹn của hai người đã cùng nhau vượt qua bao gian truân để tìm lại công lý và tình yêu đích thực, khép lại một hành trình đầy nước mắt và máu, nhưng cũng đầy hy vọng và ánh sáng, một hành trình từ cái chết giả nơi huyệt mộ hoang lạnh đến ánh sáng thật sự của một cuộc đời mới, trọn vẹn và xứng đáng với tất cả những gì Sầm Khinh Vũ đã kiên cường trải qua.

Xa xa, phía sau khu vườn ngự uyển, ngọn đèn nơi khu miếu thờ nhỏ tưởng niệm Vinh Tần nương nương vẫn le lói cháy sáng suốt đêm, như một sự chứng giám lặng lẽ nhưng ấm áp từ người mẹ nơi chín suối, dõi theo bước đường hạnh phúc của đứa con gái mà bà chưa từng có cơ hội bồng bế khi còn sống. Gió xuân nhẹ nhàng lướt qua, mang theo hương hoa mai hoa đào thoang thoảng khắp không gian, như một lời chúc phúc dịu dàng cho một khởi đầu mới, khép lại trọn vẹn câu chuyện về nàng công chúa từng bị chôn sống, nay đã tìm lại được cả công lý, gia đình, và tình yêu đích thực của đời mình, mở ra một chương mới tươi sáng hơn cho cả bản thân nàng lẫn triều đại Đại Ninh mà nàng sẽ tiếp tục góp sức xây dựng trong những năm tháng phía trước.

Đã sao chép liên kết chương