Chương 12
Chương 12 — Ngày Bạn Trai Đính Hôn, Tôi Công Khai Thân Phận
Hai tuần sau khi cơn bão dư luận lắng xuống, tôi nhận được thông báo về một phiên họp hội đồng quản trị bất thường, được triệu tập theo đề xuất của chú tôi, Tạ Chấn Đông. Nội dung chính thức được ghi trong chương trình nghị sự là đánh giá lại hiệu quả bước đầu của dự án hợp tác với Thịnh thị Tập đoàn, nhưng tôi biết, thực chất đây là một phép thử mà phe của Tạ Thư Hàng dựng lên nhằm đánh giá năng lực điều hành thật sự của tôi.
Sáng hôm diễn ra phiên họp, tôi đến sớm hơn thường lệ, ngồi lại một mình trong phòng làm việc, rà soát lại toàn bộ số liệu và kế hoạch triển khai dự án lần cuối. Thư ký của tôi bước vào, mang theo một tách cà phê nóng.
"Cô Tạ, mọi người đã có mặt đông đủ trong phòng họp lớn. Nghe nói, ông Tạ Chấn Đông đã mời thêm ba thành viên hội đồng quản trị độc lập tham dự, những người trước giờ vẫn thân thiết với anh Thư Hàng."
Tôi gật đầu, không hề bất ngờ trước động thái này.
"Cảm ơn cậu đã báo cho tôi biết."
Bước vào phòng họp lớn, tôi nhận thấy bầu không khí căng thẳng hơn hẳn những buổi họp thông thường. Tạ Thư Hàng ngồi ở một bên bàn, bên cạnh là ba vị thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi mà tôi từng gặp qua vài lần, ánh mắt họ nhìn tôi với vẻ dò xét không giấu diếm.
"Chào mọi người."
Tôi ngồi vào vị trí của mình, giọng điềm tĩnh.
"Tôi được biết hôm nay chúng ta sẽ đánh giá lại tiến độ dự án hợp tác với Thịnh thị Tập đoàn."
Tạ Chấn Đông, chú tôi, mở đầu buổi họp bằng giọng điệu nghiêm túc.
"Thanh Dao, chú không có ý làm khó cháu. Nhưng dự án này liên quan đến khoản đầu tư hơn năm tỷ nhân dân tệ, ảnh hưởng trực tiếp đến lợi ích của toàn bộ cổ đông. Với tư cách người phụ trách trực tiếp, cháu cần trình bày rõ ràng để hội đồng yên tâm."
"Cháu hiểu."
Tôi mở laptop, trình chiếu bản báo cáo chi tiết lên màn hình lớn.
"Sau ba tuần triển khai, dự án chuỗi bệnh viện công nghệ cao hợp tác cùng Thịnh thị Tập đoàn đã hoàn thành xong giai đoạn khảo sát địa điểm tại ba thành phố lớn. Chúng tôi đã xác định được mô hình vận hành tối ưu, kết hợp giữa hệ thống quản lý thông minh của Thịnh thị và mạng lưới chuyên môn y khoa sẵn có của Tạ thị Tập đoàn."
Tôi trình bày một cách mạch lạc, đưa ra từng con số cụ thể về tiến độ, ngân sách và dự báo lợi nhuận trong ba năm tới. Cả phòng họp im lặng lắng nghe, không ai lên tiếng ngắt lời.
Đến phần thảo luận, một trong ba vị thành viên hội đồng quản trị độc lập, ông Vương, lên tiếng, giọng điệu có phần thử thách.
"Cô Tạ, tôi có một câu hỏi. Trước khi tiếp quản vị trí này, cô hoàn toàn không có kinh nghiệm điều hành doanh nghiệp. Vậy làm sao chúng tôi có thể tin tưởng những con số cô vừa trình bày sẽ thành hiện thực, chứ không chỉ là những dự báo trên giấy?"
Tôi nhìn thẳng vào ông Vương, không hề nao núng.
"Ông Vương nói đúng, tôi chưa từng có kinh nghiệm điều hành một tập đoàn lớn trước đây. Nhưng tôi có năm năm kinh nghiệm thực tế trong ngành y, từng trực tiếp tham gia hàng trăm ca phẫu thuật phức tạp, từng quản lý và điều phối nhân sự trong những tình huống khẩn cấp đòi hỏi quyết định chính xác trong tích tắc."
Tôi ngừng lại một nhịp, ánh mắt quét qua cả phòng họp.
"Việc điều hành một dự án bệnh viện công nghệ cao, không đơn thuần chỉ là bài toán tài chính. Nó còn đòi hỏi sự am hiểu sâu sắc về vận hành thực tế trong ngành y, điều mà không phải ai trong hội đồng quản trị cũng có được. Đây chính là lợi thế mà tôi mang lại cho dự án này, một lợi thế mà không một nhà quản lý chuyên nghiệp thuần túy nào có thể thay thế."
Tạ Thư Hàng khẽ nhếch môi cười, xen vào.
"Em họ nói rất hay. Nhưng lý thuyết là một chuyện, thực tế triển khai lại là chuyện khác. Anh nghe nói, tuần trước, đối tác phía Thịnh thị Tập đoàn từng đề xuất thay đổi một số hạng mục kỹ thuật quan trọng trong bản thiết kế ban đầu, nhưng em lại từ chối đề xuất đó. Có phải em đang để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến quyết định chuyên môn không?"
Câu hỏi của Tạ Thư Hàng mang hàm ý ám chỉ mối quan hệ giữa tôi và Thịnh Nghiêu, khiến vài thành viên trong phòng họp khẽ trao đổi ánh mắt với nhau.
Tôi giữ vẻ mặt bình thản, không hề bị dao động bởi lời ám chỉ ấy.
"Anh Thư Hàng nói đúng, tuần trước tôi có từ chối một đề xuất thay đổi thiết kế từ phía đối tác. Lý do rất đơn giản, đề xuất đó tuy giúp tiết kiệm chi phí ban đầu, nhưng lại làm giảm tiêu chuẩn an toàn trong khu vực phòng mổ, điều mà với kinh nghiệm chuyên môn của tôi, tôi không thể chấp nhận đánh đổi."
Tôi mở một tài liệu khác trên màn hình, trình chiếu bản so sánh chi tiết giữa hai phương án thiết kế.
"Đây là bảng phân tích cụ thể. Phương án ban đầu của phía đối tác giúp tiết kiệm khoảng ba phần trăm chi phí xây dựng, nhưng lại không đáp ứng đủ tiêu chuẩn vô trùng cấp độ cao nhất theo quy định y tế hiện hành. Nếu chúng ta chấp nhận phương án đó, về lâu dài, rủi ro pháp lý và uy tín khi xảy ra sự cố y khoa sẽ lớn hơn rất nhiều so với khoản chi phí tiết kiệm được ban đầu."
Ông Vương và hai thành viên độc lập khác nhìn nhau, gật gù trước lập luận rõ ràng, có căn cứ của tôi. Ngay cả chú tôi cũng khẽ gật đầu tán thành.
"Quyết định của cháu hoàn toàn hợp lý."
Chú tôi lên tiếng, giọng điệu đã dịu đi phần nào.
"Chú xin lỗi vì đã nghi ngờ."
Tạ Thư Hàng ngồi im lặng, gương mặt anh ta thoáng qua vẻ khó chịu, nhưng không thể tìm ra lý lẽ nào để phản bác thêm.
Phiên họp kết thúc với kết quả hội đồng quản trị nhất trí thông qua tiến độ dự án, đồng thời đánh giá cao năng lực điều hành của tôi. Sau khi mọi người lần lượt rời khỏi phòng họp, Tạ Thư Hàng cố tình nán lại, tiến đến gần tôi.
"Em họ giỏi lắm."
Anh ta nói, giọng điệu có phần chua chát.
"Anh không ngờ, chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, em đã có thể thuyết phục được cả những thành viên khó tính nhất trong hội đồng."
"Cảm ơn anh Thư Hàng đã tạo cơ hội để em chứng minh năng lực của mình."
Tôi đáp, giọng điềm tĩnh.
"Nếu không có buổi họp hôm nay, có lẽ nhiều người vẫn còn hoài nghi về khả năng của em."
Tạ Thư Hàng nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt anh ta ẩn chứa một sự phức tạp khó đoán, xen lẫn giữa sự nể phục miễn cưỡng và một sự đề phòng ngày càng lớn hơn.
"Anh nói thật, em đừng để bụng."
Cuối cùng anh ta lên tiếng, giọng điệu trầm xuống.
"Vị trí Phó Chủ tịch điều hành này, đáng lẽ đã thuộc về anh, nếu như em không đột nhiên trở về. Anh đã bỏ ra mười năm để gây dựng vị thế của mình trong tập đoàn, trong khi em chỉ mất năm năm ở một nơi xa xôi để trốn tránh trách nhiệm gia tộc."
"Em không trốn tránh trách nhiệm."
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, giọng nói kiên định.
"Em chỉ tạm thời rời xa nó, để học cách gánh vác nó một cách xứng đáng hơn. Còn về vị trí này, nếu anh Thư Hàng thật sự cho rằng mình xứng đáng hơn em, thì hãy chứng minh điều đó bằng năng lực thực tế, không phải bằng những lời ám chỉ vòng vo trong phòng họp."
Tạ Thư Hàng im lặng, siết chặt tay trong túi quần, rồi quay người rời khỏi phòng họp mà không nói thêm lời nào. Tôi đứng lại một mình, nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần sau cánh cửa, trong lòng dấy lên một linh cảm rằng, cuộc chiến giành quyền lực trong nội bộ Tạ gia, vẫn còn lâu mới đến hồi kết thúc.
Tôi thu dọn tài liệu trên bàn, chuẩn bị trở về phòng làm việc riêng thì bố tôi bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng họp, có lẽ ông đã đứng đó quan sát một phần cuộc trò chuyện vừa rồi giữa tôi và Tạ Thư Hàng.
"Con xử lý rất tốt."
Bố tôi nói, bước vào phòng, ánh mắt ông đầy vẻ hài lòng.
"Nhưng con cũng nên cẩn trọng với Thư Hàng. Nó không phải người xấu, chỉ là tham vọng và sự tự ái đã khiến nó nhìn nhận mọi việc theo một góc độ thiếu công bằng. Nếu con có thể khiến nó thật sự tâm phục, thay vì chỉ chiến thắng nó trong một cuộc tranh luận, con sẽ có thêm một đồng minh đắc lực, thay vì một đối thủ tiềm ẩn trong nội bộ."
"Con hiểu, bố."
Tôi gật đầu, ghi nhớ lời khuyên ấy.
"Con sẽ cố gắng để anh Thư Hàng nhìn thấy, con trở về không phải để tranh giành, mà để cùng gánh vác trách nhiệm với gia tộc."
Bố tôi khẽ vỗ vai tôi, ánh mắt ông chứa đầy sự tự hào.
"Con đã trưởng thành hơn bố tưởng rất nhiều, Thanh Dao. Năm năm ở Nam Thành, có lẽ đã cho con nhiều bài học quý giá hơn bất cứ trường lớp quản trị kinh doanh nào có thể dạy được."
Tôi mỉm cười, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và tự tin. Có lẽ, con đường phía trước tại Tạ thị Tập đoàn vẫn còn rất nhiều chông gai, nhưng với sự ủng hộ của gia đình, cùng những bài học quý giá đã tích lũy được suốt năm năm hành nghề y, tôi tin mình đủ bản lĩnh để từng bước khẳng định vị trí xứng đáng của một người kế thừa thực thụ.