Chương 7
Chương 7 — Ngày Bạn Trai Đính Hôn, Tôi Công Khai Thân Phận
Chiếc limousine vừa lăn bánh khỏi khu vực khách sạn Kim Đô chưa được bao xa, tôi đã nghe tiếng còi xe hối hả phía sau, kèm theo tiếng gọi khản đặc vọng lại từ xa.
"Thanh Dao! Dừng xe lại!"
Tôi liếc qua gương chiếu hậu, thấy Tần Mặc Xuyên đang chạy bộ theo, chiếc vest đen anh mặc trong lễ đính hôn đã xộc xệch, cà vạt bị nới lỏng đến mức gần như tuột hẳn ra ngoài cổ áo. Anh chạy như vậy giữa con đường lớn, mặc kệ ánh mắt của những người qua đường.
"Cô Tạ, chúng ta có cần dừng lại không?"
Chức khẽ hỏi, ánh mắt nhìn tôi dò xét qua gương chiếu hậu.
Tôi im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.
"Dừng lại đi."
Chiếc xe tấp vào lề đường. Tôi mở cửa bước xuống, đứng đối diện với Tần Mặc Xuyên đang thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán dù thời tiết đêm nay không hề nóng.
"Thanh Dao, tất cả những gì em vừa nói trong đó..."
Anh ngừng lại, cố lấy hơi.
"Là thật sao? Em thật sự là con gái của Chủ tịch Tạ thị Tập đoàn?"
"Anh nghĩ tôi sẽ đùa cợt về chuyện này giữa một buổi lễ đính hôn sao?"
Tôi nhìn anh, giọng điềm tĩnh.
Tần Mặc Xuyên đứng lặng, hai tay siết chặt lại thành nắm đấm, ánh mắt anh đầy rẫy sự dằn vặt.
"Năm năm... Suốt năm năm bên nhau, em chưa từng nói với anh một lời nào. Anh đã từng nghĩ, có lẽ em oán trách gia đình mình nghèo khó, nên anh luôn cố gắng bù đắp, cố gắng cho em một cuộc sống đủ đầy nhất có thể. Anh chưa từng ngờ..."
"Anh chưa từng ngờ tôi lại giàu có hơn cả Tần gia của anh, đúng không?"
Tôi ngắt lời anh, ánh mắt lạnh nhạt.
"Vậy nếu biết trước sự thật này, anh có còn chọn cách đối xử với tôi như suốt năm năm qua không? Hay ngay từ đầu, thái độ của anh với tôi đã khác đi rất nhiều?"
Tần Mặc Xuyên sững người, không trả lời được câu hỏi ấy. Sự im lặng của anh đã là một câu trả lời rõ ràng nhất.
"Anh không cần trả lời."
Tôi khẽ lắc đầu, giọng nói có chút chua xót len vào, nhưng tôi nhanh chóng nén nó xuống.
"Bởi vì thật ra, câu hỏi đó không quan trọng nữa. Điều tôi thật sự muốn biết, không phải anh sẽ đối xử với tôi thế nào nếu biết tôi giàu có. Điều tôi muốn biết là, khi anh chỉ nghĩ tôi là một cô bác sĩ bình thường, không tiền không thế, anh có sẵn sàng vì tôi mà đối đầu với cả gia tộc mình hay không. Và anh đã cho tôi câu trả lời rồi. Anh chọn im lặng, chọn nghe theo sự sắp đặt, chọn đính hôn với một người phụ nữ khác, thay vì đứng thẳng lưng bảo vệ tôi."
"Anh không có lựa chọn nào khác."
Tần Mặc Xuyên bật thốt, giọng anh nghẹn lại vì kích động.
"Em không hiểu hết mọi chuyện đâu, Thanh Dao. Cha anh, ông ấy bị bệnh nặng đã hai năm nay, cần một ca ghép tạng đặc biệt phức tạp. Chỉ có êkíp của Viện trưởng Hứa mới đủ khả năng thực hiện ca mổ đó ở Nam Thành. Ông ta lấy đó làm điều kiện, nói rằng nếu Tần gia không chấp nhận cuộc hôn nhân này, ông ta sẽ không để êkíp của mình can thiệp vào ca bệnh của cha anh."
Tôi khẽ nhíu mày. Đây là lần đầu tiên tôi nghe đến chuyện này.
"Vậy tại sao anh không nói với tôi? Nếu anh nói sớm, có lẽ mọi chuyện đã không đến mức này."
"Anh sợ."
Tần Mặc Xuyên cúi đầu, giọng nói nhỏ dần.
"Anh sợ nếu nói ra, em sẽ nghĩ anh muốn dùng em để tìm cách xoay xở tiền bạc chữa bệnh cho cha. Anh cũng sợ, nếu nói thật, em sẽ rời bỏ anh ngay lập tức, còn nhanh hơn cả bây giờ."
"Vậy anh đã chọn cách nói dối, để giữ tôi lại bên cạnh, trong khi âm thầm chuẩn bị cưới một người khác."
Tôi nhìn anh, trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng sâu sắc hơn cả sự tức giận.
"Tần Mặc Xuyên, anh biết điều đáng buồn nhất là gì không? Không phải việc anh đính hôn với Hứa Nhược Lam. Mà là suốt năm năm qua, anh chưa từng thật sự tin tưởng tôi đủ để chia sẻ những khó khăn thật sự của anh. Anh chỉ muốn tôi nhìn thấy phiên bản hoàn hảo, dịu dàng, không tì vết của anh. Còn những phần yếu đuối, những khó khăn thật sự, anh giấu kín, tự mình gánh vác, rồi âm thầm đưa ra quyết định ảnh hưởng đến cả hai chúng ta mà không cần hỏi qua ý kiến của tôi."
Tần Mặc Xuyên đứng lặng, không nói được lời nào để phản bác.
"Anh có biết không."
Tôi tiếp tục, giọng nói chậm rãi nhưng kiên định.
"Một mối quan hệ, dù có tình yêu sâu đậm đến đâu, cũng không thể tồn tại nếu thiếu đi sự tin tưởng và trung thực. Anh có thể yêu tôi thật lòng, tôi tin điều đó. Nhưng tình yêu không đi cùng lòng trung thực, cuối cùng cũng chỉ là một dạng ích kỷ được ngụy trang khéo léo mà thôi."
"Vậy giờ đây, không còn cách nào để cứu vãn sao?"
Tần Mặc Xuyên ngẩng đầu, ánh mắt anh chứa đầy sự cầu xin.
"Nếu anh hủy hôn ước với Nhược Lam ngay bây giờ, nếu anh sẵn sàng đối đầu với cả Tần gia, với cả Viện trưởng Hứa, em có cho anh một cơ hội nữa không?"
Tôi nhìn anh một lúc lâu, trong lòng không còn chút dao động nào như tôi từng tưởng sẽ có.
"Không."
Tôi trả lời dứt khoát.
"Không phải vì tôi không còn tình cảm gì với anh. Mà vì tôi đã hiểu ra một điều quan trọng hơn. Tôi không cần một người đàn ông chỉ dám dũng cảm khi đã quá muộn, khi đứng trước nguy cơ mất tôi thật sự. Tôi cần một người, ngay từ đầu, đã đủ can đảm để lựa chọn sự trung thực, dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì."
Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách cần thiết giữa hai chúng tôi.
"Tần Mặc Xuyên, cảm ơn anh vì năm năm đã qua. Những khoảnh khắc hạnh phúc chúng ta từng có, tôi sẽ giữ lại như một phần ký ức đẹp của tuổi trẻ. Nhưng từ hôm nay, con đường của chúng ta sẽ không còn giao nhau nữa."
Tôi quay người, bước trở lại xe. Trước khi cửa xe khép lại, tôi nghe tiếng Tần Mặc Xuyên gọi với theo, giọng anh đã vỡ ra vì đau đớn.
"Thanh Dao, dù em có tha thứ cho anh hay không, anh cũng sẽ hủy hôn ước này. Không phải vì muốn giành lại em, mà vì anh muốn ít nhất một lần trong đời, được sống thật với chính mình."
Tôi không quay đầu lại, chỉ khẽ gật đầu một cái trong bóng tối của xe, như một lời đáp lại cuối cùng, rồi ra hiệu cho tài xế tiếp tục lăn bánh.
Trên xe, Chức nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
"Cô Tạ, cô không sao chứ?"
"Tôi ổn."
Tôi tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, để những giọt nước mắt cuối cùng dành cho Tần Mặc Xuyên lặng lẽ rơi xuống trong bóng tối, nơi không ai có thể nhìn thấy.
Phía sau lưng chúng tôi, tại khách sạn Kim Đô, buổi lễ đính hôn đã hoàn toàn tan vỡ. Hứa Chí Thành, ngay sau khi biết được thân phận thật của tôi, đã lập tức gọi điện thoại liên tục cho ban lãnh đạo bệnh viện, cố gắng tìm cách xoa dịu tình hình trước khi tin tức lan rộng. Nhưng ông không biết rằng, chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ sau khi tôi rời khỏi sảnh tiệc, đoạn video ghi lại toàn bộ khoảnh khắc tôi công khai thân phận đã được một vị khách mời giấu tên đăng tải lên mạng xã hội, nhanh chóng lan truyền với tốc độ chóng mặt khắp giới thượng lưu Nam Thành.
Tôi ngồi thẳng lưng, hai tay đặt gọn trên đùi, cố gắng giữ cho tâm trí không quay lại những hình ảnh vừa diễn ra ngoài lề đường. Nhưng ký ức lại không dễ dàng bị khống chế theo ý muốn. Tôi nhớ đến ánh mắt cầu xin của Tần Mặc Xuyên, nhớ đến giọng nói khàn đặc khi anh gọi tên tôi lần cuối, và cả nỗi đau âm ỉ mà tôi đã cố nén xuống suốt cả buổi tối. Có lẽ, dù tôi đã dứt khoát trong quyết định, trái tim vẫn cần thêm thời gian để thật sự chữa lành những vết rạn không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Chức, ngồi phía trước, khẽ liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, rồi nhẹ nhàng lên tiếng.
"Cô Tạ, cô có muốn nghỉ ngơi một chút trước khi lên máy bay không? Chúng ta còn khoảng bốn mươi phút nữa mới đến sân bay."
"Không cần đâu."
Tôi đáp, giọng nói đã bình tĩnh trở lại.
"Tôi chỉ cần một chút yên tĩnh."
Xe tiếp tục lăn bánh qua những con phố về đêm của Nam Thành, nơi ánh đèn neon nhấp nháy phản chiếu trên mặt kính xe, tạo thành những vệt sáng mờ ảo lướt qua khuôn mặt tôi. Tôi nhìn ra ngoài, ngắm nhìn thành phố đã gắn bó với mình suốt năm năm tuổi trẻ, biết rằng, có lẽ phải rất lâu nữa, tôi mới có dịp quay trở lại nơi này với một tâm thế nhẹ nhõm như bây giờ.
Trong đầu tôi, những mảnh ghép về câu chuyện của Tần Mặc Xuyên và áp lực từ Hứa Chí Thành bắt đầu dần được sắp xếp lại theo một trật tự khác. Nếu quả thật ông ta đã dùng bệnh tình của cha Tần Mặc Xuyên để uy hiếp, ép buộc anh phải chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt, thì rõ ràng, đây không đơn thuần là một câu chuyện phản bội tình cảm cá nhân, mà còn ẩn chứa một mối quan hệ quyền lực phức tạp hơn nhiều giữa hai gia tộc y khoa lớn tại Nam Thành. Tôi tự hỏi, liệu đằng sau câu chuyện ấy, còn có những góc khuất nào khác mà tôi chưa từng biết đến.
Còn tôi, ngồi trên chiếc xe đang lao đi trong đêm, hướng thẳng về phía sân bay để trở lại Bắc Kinh, không hề hay biết rằng, cơn bão thật sự vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước, không chỉ dành cho Tần gia và Hứa gia, mà còn dành cho chính bản thân tôi, khi tôi chính thức bước chân trở lại thế giới của Tạ thị Tập đoàn.