Chương 19
Chương 19 — Ngày Bạn Trai Đính Hôn, Tôi Công Khai Thân Phận
Giữa lúc áp lực từ cuộc điều tra và khủng hoảng truyền thông đang dồn dập kéo đến, một chuyện khác lại bất ngờ xảy ra, khiến lòng tôi rơi vào trạng thái hoang mang chưa từng có.
Buổi sáng hôm đó, thư ký của tôi mang vào phòng làm việc một phong bì lớn, gửi ẩn danh, bên trong là một tập tài liệu photocopy cùng vài bức ảnh chụp màn hình tin nhắn.
"Cô Tạ, cái này vừa được chuyển đến qua đường bưu điện, không ghi rõ người gửi."
Tôi mở phong bì ra xem, càng đọc, gương mặt tôi càng trở nên tái nhợt. Bên trong là bản sao một hợp đồng ghi nhớ giữa Thịnh thị Tập đoàn và một quỹ đầu tư nước ngoài, có nội dung đề cập đến kế hoạch sáp nhập một phần mảng y tế của Tạ thị Tập đoàn vào hệ thống của Thịnh thị, kèm theo vài đoạn tin nhắn được cho là giữa Thịnh Nghiêu và một đối tác, trong đó có câu nói khiến tim tôi thắt lại.
"Chỉ cần giữ được mối quan hệ tốt đẹp với cô Tạ, việc sáp nhập mảng y tế sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Đừng lo, tôi biết cách xử lý chuyện này."
Tôi ngồi lặng trước bàn làm việc, tay run nhẹ khi cầm tập tài liệu. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt câu hỏi, liệu có phải toàn bộ sự quan tâm, sự kiên nhẫn mà Thịnh Nghiêu dành cho tôi suốt thời gian qua, thực chất chỉ là một phần trong kế hoạch kinh doanh dài hơi, nhằm thâu tóm mảng y tế của Tạ thị Tập đoàn?
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ mình cần kiểm chứng lại thông tin trước khi vội vàng kết luận. Nhưng cảm giác tổn thương và nghi ngờ vẫn không ngừng gặm nhấm trong lòng, đặc biệt sau khi vừa trải qua một cuộc phản bội đau đớn từ Tần Mặc Xuyên.
Chiều hôm đó, Thịnh Nghiêu đến văn phòng tôi theo lịch hẹn đã định trước, mang theo một số tài liệu liên quan đến dự án bệnh viện đang triển khai. Nhìn thấy sắc mặt khác lạ của tôi, anh khẽ nhíu mày.
"Cô Tạ, có chuyện gì không ổn sao?"
Tôi im lặng một lúc, rồi đẩy tập tài liệu vừa nhận được sang phía anh.
"Ngài Thịnh có thể giải thích cho tôi về những tài liệu này không?"
Thịnh Nghiêu cầm lấy tập tài liệu, đọc lướt qua, sắc mặt anh dần trở nên nghiêm trọng.
"Đây là những tài liệu giả."
Anh nói, giọng chắc chắn.
"Tôi chưa từng ký kết bất cứ hợp đồng ghi nhớ nào liên quan đến việc sáp nhập mảng y tế của Tạ thị Tập đoàn. Và những đoạn tin nhắn này, cũng không phải do tôi viết."
"Vậy tại sao chúng lại xuất hiện, trông có vẻ chi tiết và xác thực đến vậy?"
Tôi hỏi, giọng nói không giấu được sự nghi ngờ.
"Cô Tạ."
Thịnh Nghiêu nhìn tôi, ánh mắt anh có chút tổn thương.
"Cô thật sự tin rằng, tôi đã lợi dụng tình cảm để tiếp cận cô, chỉ vì mục đích thâu tóm kinh doanh sao?"
Tôi im lặng, không trả lời ngay được câu hỏi ấy. Có một phần trong tôi muốn tin tưởng anh tuyệt đối, nhưng vết thương từ sự phản bội của Tần Mặc Xuyên vẫn còn quá mới, khiến tôi không thể không cảnh giác trước bất cứ dấu hiệu bất thường nào.
"Tôi không biết phải tin vào điều gì nữa."
Cuối cùng tôi đáp, giọng nói khẽ run.
"Tôi đã từng tin tưởng tuyệt đối vào một người, và kết quả là gì, ngài cũng đã biết rõ. Tôi không muốn lặp lại sai lầm đó thêm một lần nào nữa."
Thịnh Nghiêu đứng lặng một lúc, ánh mắt anh chứa đầy sự thất vọng lẫn thấu hiểu.
"Tôi hiểu, sau những gì cô đã trải qua, việc cô nghi ngờ là điều hoàn toàn hợp lý."
Anh nói, giọng trầm xuống.
"Nhưng tôi mong cô tin rằng, tôi sẽ không bao giờ dùng tình cảm như một công cụ để phục vụ cho mục đích kinh doanh. Tôi sẽ tự mình điều tra, tìm ra nguồn gốc của những tài liệu giả này, và chứng minh cho cô thấy sự trong sạch của mình."
Anh rời khỏi văn phòng ngay sau đó, để lại tôi ngồi một mình với hàng loạt cảm xúc hỗn độn. Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ một số máy lạ, giọng nói the thé quen thuộc vang lên đầu dây bên kia.
"Bác sĩ Tạ, lâu rồi không liên lạc."
Là Hứa Nhược Lam.
"Cô gọi cho tôi làm gì?"
Tôi hỏi, giọng lạnh nhạt.
"Tôi chỉ muốn hỏi thăm, không biết cô đã đọc kỹ những tài liệu vừa nhận được chưa?"
Cô ta cười khẩy, không giấu diếm ý đồ.
"Đàn ông mà, ai cũng có những toan tính riêng thôi, bác sĩ Tạ à. Cô nghĩ, ngài Thịnh thật lòng quan tâm đến cô, hay chỉ đang muốn lợi dụng cô để có được miếng bánh béo bở trong lĩnh vực y tế mà gia tộc cô đang nắm giữ?"
Tôi im lặng, trong lòng dấy lên sự phẫn nộ khi nhận ra, chính Hứa Nhược Lam là người đứng sau việc gửi những tài liệu giả mạo kia, với mục đích gieo rắc nghi ngờ, chia rẽ mối quan hệ giữa tôi và Thịnh Nghiêu, có lẽ vì cô ta biết rõ, tôi và anh đang cùng nhau điều tra vụ việc liên quan đến cha cô ta.
"Cô Hứa."
Tôi nói, giọng nói bình tĩnh trở lại.
"Tôi nghĩ cô nên dành thời gian lo cho chính mình, thay vì cố gắng gây rối trong chuyện tình cảm của người khác. Chẳng phải cô nên lo lắng nhiều hơn về những gì cha cô đã làm ba năm trước sao?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng điệu của Hứa Nhược Lam khi tiếp tục đã mất đi vẻ đắc ý ban đầu.
"Cô đang nói gì vậy?"
"Cô sẽ sớm biết thôi."
Tôi đáp, rồi cúp máy, không cho cô ta cơ hội hỏi thêm.
Sau cuộc gọi đó, tôi ngồi lặng rất lâu trong phòng làm việc, cảm giác tổn thương ban đầu dần được thay thế bởi một sự tỉnh táo cần thiết. Tôi nhận ra, chính vì tôi đang tiến gần hơn đến sự thật về vụ việc năm xưa, nên đối phương mới cố gắng dùng mọi thủ đoạn để làm tôi mất phương hướng, kể cả việc chia rẽ mối quan hệ tình cảm mới chớm nở giữa tôi và Thịnh Nghiêu.
Nhưng dù đã nhận ra âm mưu đằng sau, vết rạn nứt trong lòng tôi vẫn chưa thể lành lại ngay lập tức. Tôi nhớ đến ánh mắt tổn thương của Thịnh Nghiêu khi rời khỏi văn phòng chiều nay, và trong lòng dâng lên một sự day dứt khó tả. Có lẽ, dù lý trí đã mách bảo tôi về khả năng bị gài bẫy, trái tim tôi vẫn cần thêm một minh chứng rõ ràng, để có thể hoàn toàn gạt bỏ sự nghi ngờ, và tin tưởng trở lại vào tình cảm chân thành mà Thịnh Nghiêu đã kiên nhẫn vun đắp suốt thời gian qua.
Tôi nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố Bắc Kinh vẫn lấp lánh như mọi đêm, nhưng lần này, trong lòng tôi không còn cảm giác bình yên như trước nữa, thay vào đó là một nỗi cô đơn và hoang mang len lỏi, khiến tôi tự hỏi, liệu mình có đang lặp lại sai lầm cũ, khi một lần nữa trao gửi niềm tin cho một người đàn ông, hay đây chỉ là một thử thách cần thiết, để tình cảm giữa chúng tôi trở nên vững chắc hơn sau khi vượt qua.
Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi lấy điện thoại ra, xem lại toàn bộ những tin nhắn Thịnh Nghiêu từng gửi cho tôi suốt thời gian qua, từ những dòng tin nhắn công việc nghiêm túc, đến những lời hỏi thăm giản dị mỗi khi biết tôi có một ngày làm việc căng thẳng. Không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy anh đang lợi dụng tôi vì mục đích kinh doanh. Ngược lại, mọi hành động của anh, từ việc âm thầm bảo vệ tôi suốt năm năm, đến việc luôn tôn trọng quyết định và cảm xúc của tôi, đều cho thấy một sự chân thành hiếm có.
Nhưng vết thương từ Tần Mặc Xuyên vẫn còn quá mới, khiến lý trí của tôi liên tục bị lung lay bởi những nghi ngờ vô căn cứ. Tôi tự hỏi, phải chăng, chính vì đã quá đau đớn một lần, tôi đang vô thức dựng lên một bức tường phòng thủ, sẵn sàng nghi ngờ bất cứ ai, kể cả người xứng đáng nhận được niềm tin của tôi nhất.
Tôi ngồi dậy, bước ra ban công, để cho làn gió đêm mát lạnh thổi qua, xoa dịu phần nào những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Tôi tự nhắc mình, cần phải tỉnh táo, cần phải tìm ra sự thật đằng sau những tài liệu đáng ngờ kia, trước khi để cảm xúc nhất thời phá hủy một điều gì đó có thể trở nên vô cùng quý giá trong tương lai.
Sáng hôm sau, tôi quyết định không né tránh vấn đề nữa. Tôi chủ động gọi điện cho Lâm Dữ, yêu cầu anh xác minh độc lập tính xác thực của những tài liệu mình đã nhận được, thay vì chỉ dựa vào lời giải thích của Thịnh Nghiêu hay sự cáu bẩn thúc giục của Hứa Nhược Lam.
"Tôi cần anh kiểm tra kỹ lưỡng, không thiên vị bất cứ bên nào."
Tôi nói, giọng nói nghiêm túc.
"Nếu ngài Thịnh thật sự có bất cứ toan tính nào khác ngoài tình cảm chân thành, tôi cần biết sự thật, dù nó có đau lòng đến đâu. Nhưng nếu đây chỉ là một âm mưu chia rẽ, tôi cũng cần bằng chứng rõ ràng để có thể hoàn toàn yên tâm, không còn nghi ngờ vướng bận."
"Tôi hiểu, cô Tạ."
Lâm Dữ đáp, giọng nói nghiêm túc không kém.
"Tôi sẽ đích thân xử lý việc này, đảm bảo tính khách quan tuyệt đối trong quá trình xác minh."
Trong lúc chờ đợi kết quả xác minh, tôi cố gắng tập trung vào công việc, dồn hết tâm trí vào việc chuẩn bị cho cuộc điều tra vụ việc của bệnh nhân Chu Vĩnh An. Nhưng đâu đó trong lòng, một góc nhỏ vẫn không ngừng hy vọng, rằng những nghi ngờ của mình chỉ là một sự hiểu lầm đáng tiếc, chứ không phải một sự thật phũ phàng khác đang chờ đợi phía trước.