Chương 20
Chương 20 — Ngày Bạn Trai Đính Hôn, Tôi Công Khai Thân Phận
Hai ngày sau, Lâm Dữ chủ động đến gặp tôi, mang theo một chiếc máy tính bảng, gương mặt anh có phần nghiêm trọng khác thường.
"Cô Tạ, tôi đã tìm ra nguồn gốc thật sự của những tài liệu giả mạo liên quan đến ngài Thịnh."
Anh mở máy tính bảng, trình chiếu một loạt dữ liệu kỹ thuật.
"Chúng tôi truy vết được, các tài liệu này được tạo ra từ một địa chỉ IP tại Nam Thành, thông qua một công ty truyền thông nhỏ, từng nhiều lần nhận các hợp đồng dịch vụ ẩn danh từ phía gia đình Hứa Nhược Lam trong quá khứ. Ngoài ra, chúng tôi cũng phát hiện, ngài Thịnh, trong suốt hai tuần qua, đã âm thầm từ chối một đề nghị hợp tác đầu tư rất hấp dẫn từ một quỹ nước ngoài, chỉ vì đề nghị đó yêu cầu Thịnh thị Tập đoàn phải gây áp lực buộc Tạ thị Tập đoàn nhượng lại một phần cổ phần trong dự án bệnh viện đang hợp tác."
Tôi sững người.
"Ngài ấy đã từ chối một cơ hội đầu tư lớn như vậy, chỉ để bảo vệ lợi ích của Tạ thị Tập đoàn sao?"
"Đúng vậy."
Lâm Dữ gật đầu, đưa cho tôi xem văn bản từ chối chính thức, có chữ ký của Thịnh Nghiêu.
"Ngài ấy nói với tôi, ngài ấy sẽ không bao giờ để bất cứ toan tính kinh doanh nào ảnh hưởng đến niềm tin mà cô dành cho ngài ấy, dù việc từ chối đề nghị này có thể khiến Thịnh thị Tập đoàn mất đi một khoản lợi nhuận không nhỏ."
Tôi cầm lấy tập tài liệu, tay khẽ run, trong lòng dâng lên một cảm giác hối hận sâu sắc vì đã nghi ngờ anh, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Cảm ơn anh Lâm Dữ đã cho tôi biết chuyện này."
Tôi nói, giọng nghẹn lại.
Ngay sau khi Lâm Dữ rời đi, tôi lập tức gọi điện cho Thịnh Nghiêu. Anh bắt máy sau vài hồi chuông, giọng nói vẫn giữ sự điềm tĩnh quen thuộc, nhưng ẩn chứa một chút dè dặt.
"Cô Tạ."
"Tôi vừa biết được, ngài đã từ chối một cơ hội đầu tư lớn, chỉ vì không muốn làm tổn hại đến lợi ích của Tạ thị Tập đoàn."
Tôi nói, giọng nói run rẩy vì xúc động.
"Xin lỗi ngài, vì tôi đã nghi ngờ ngài trong những ngày qua."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Thịnh Nghiêu khẽ thở dài.
"Cô không cần xin lỗi. Tôi hiểu, sau những gì cô đã trải qua, việc cô cẩn trọng và nghi ngờ là điều hoàn toàn có thể thông cảm được."
"Nhưng tôi đã sai."
Tôi nói, giọng nói kiên định.
"Tôi đã để nỗi sợ hãi từ quá khứ ảnh hưởng đến niềm tin tôi dành cho hiện tại. Ngài Thịnh, tôi mong ngài có thể cho tôi một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm này."
"Cô không cần chuộc lỗi gì cả."
Anh đáp, giọng nói dịu dàng hơn.
"Chỉ cần cô hiểu, tôi sẽ luôn ở đây, đứng về phía cô, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra."
Buổi tối hôm đó, chúng tôi gặp nhau tại một nhà hàng nhỏ yên tĩnh, cùng nhau ăn một bữa tối giản dị, không nhắc lại chuyện hiểu lầm đã qua, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảng thời gian bên nhau. Trong bữa ăn, Thịnh Nghiêu bất chợt nhận được một cuộc gọi, sắc mặt anh thay đổi ngay khi nghe xong nội dung.
"Là Lâm Dữ."
Anh nói, quay sang nhìn tôi.
"Bác sĩ Vũ Diễm My vừa liên lạc, cô ấy đồng ý làm nhân chứng chính thức, cung cấp toàn bộ lời khai và bằng chứng về vụ việc năm xưa."
Tôi sững người trong giây lát, sau đó cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng.
"Vì sao cô ấy lại thay đổi quyết định đột ngột như vậy?"
"Cô ấy nói, sau khi biết tin về vụ đột nhập vào nhà cô Mẫn, cô ấy nhận ra, Viện trưởng Hứa đã sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ bí mật của mình, kể cả việc gây nguy hiểm cho những người vô can. Cô ấy không muốn tiếp tục sống trong sự sợ hãi và mặc cảm tội lỗi thêm nữa."
Ngày hôm sau, tôi cùng đội ngũ luật sư của Tạ thị Tập đoàn tổ chức một buổi ghi nhận lời khai chính thức từ bác sĩ Vũ Diễm My, tại một địa điểm bảo mật cao, có sự giám sát của một công chứng viên độc lập để đảm bảo tính pháp lý của toàn bộ quá trình.
Trong buổi ghi nhận, Vũ Diễm My trình bày chi tiết toàn bộ diễn biến của ca phẫu thuật định mệnh ba năm trước, xác nhận sai sót trong việc tính toán liều lượng thuốc mê, cùng với việc Viện trưởng Hứa Chí Thành đã chỉ đạo che giấu sự thật, chỉnh sửa hồ sơ bệnh án, và dùng áp lực liên quan đến việc ghép tạng của cha Tần Mặc Xuyên để ép buộc toàn bộ êkíp trực giữ im lặng.
"Tôi cũng muốn nói thêm một điều."
Vũ Diễm My nói, giọng nói đã vững vàng hơn nhiều so với lần gặp đầu tiên.
"Bác sĩ Tần, dù đã ký vào biên bản theo yêu cầu của Viện trưởng Hứa, nhưng suốt ba năm qua, anh ấy vẫn âm thầm gửi một phần tiền lương của mình cho gia đình bệnh nhân Chu Vĩnh An, dưới danh nghĩa một khoản hỗ trợ ẩn danh, như một cách để chuộc lại phần nào lỗi lầm mà anh ấy cảm thấy mình có trách nhiệm, dù đó không phải là sai sót do chính tay anh ấy gây ra."
Thông tin này khiến tôi bất ngờ. Hóa ra, suốt thời gian qua, Tần Mặc Xuyên vẫn mang trong lòng một sự dằn vặt sâu sắc về vụ việc này, âm thầm cố gắng bù đắp theo cách riêng của mình, dù không đủ can đảm để công khai đối đầu với Hứa Chí Thành.
Sau khi hoàn tất buổi ghi nhận lời khai, tôi cùng đội ngũ luật sư rà soát lại toàn bộ bằng chứng đã thu thập được, bao gồm lời khai của Vũ Diễm My, hồ sơ bệnh án gốc mà Lâm Dữ đã tìm cách khôi phục từ hệ thống lưu trữ dự phòng của bệnh viện, cùng các tài liệu chứng minh khoản bồi thường bất thường được chi trả cho gia đình nạn nhân.
"Với những bằng chứng này, chúng ta đã có đủ cơ sở để chính thức đưa vụ việc ra ánh sáng."
Trưởng nhóm luật sư của tôi, ông Kha, kết luận sau khi xem xét toàn bộ hồ sơ.
"Nhưng cô Tạ, tôi khuyên chúng ta nên lựa chọn thời điểm và phương thức công bố thật cẩn thận, để đảm bảo hiệu quả tối đa, đồng thời tránh để Viện trưởng Hứa có cơ hội tẩu tán tài sản hoặc trốn tránh trách nhiệm trước khi cơ quan chức năng kịp vào cuộc."
Tôi gật đầu, trong đầu bắt đầu hình thành một kế hoạch rõ ràng.
"Tôi nghe nói, sắp tới Bệnh viện Minh Đức sẽ tổ chức lễ kỷ niệm hai mươi năm thành lập, quy tụ đông đảo giới y khoa và báo chí. Đây có lẽ sẽ là thời điểm thích hợp nhất, để đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng, trước sự chứng kiến của công chúng."
Thịnh Nghiêu, ngồi bên cạnh tôi trong suốt buổi họp, khẽ gật đầu tán thành.
"Tôi sẽ cùng cô chuẩn bị mọi thứ cho thời điểm đó. Nhưng chúng ta cần lường trước, Hứa Chí Thành có thể sẽ không ngồi yên chờ đợi. Ông ta chắc chắn sẽ tìm cách phản công trước khi bị dồn vào đường cùng."
Tôi nhìn anh, ánh mắt kiên định.
"Tôi đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì ông ta có thể làm. Đã đến lúc, sự thật cần được phơi bày, và công lý cần được thực thi, cho bệnh nhân Chu Vĩnh An, và cho tất cả những ai đã phải chịu đựng trong im lặng suốt ba năm qua."
Sau buổi họp, khi mọi người đã ra về, Thịnh Nghiêu nán lại cùng tôi trong phòng làm việc. Anh nhìn tôi, ánh mắt có chút dò xét.
"Cô Tạ, tôi có thể hỏi một điều không liên quan đến công việc được không?"
"Ngài cứ hỏi."
Tôi đáp, hơi tò mò trước thái độ khác lạ của anh.
"Chuyện hiểu lầm hôm trước, giờ đã thật sự qua chưa? Tôi không muốn nó tiếp tục trở thành một khoảng cách vô hình giữa chúng ta."
Tôi nhìn anh, khẽ mỉm cười, nắm lấy tay anh một cách tự nhiên.
"Đã qua rồi."
Tôi đáp, giọng nói chân thành.
"Và tôi nghĩ, chính nhờ thử thách đó, tôi mới thật sự hiểu rõ hơn về lòng chân thành của ngài. Có lẽ, đôi khi những sóng gió không hẳn là điều tồi tệ, nếu nó giúp chúng ta nhìn rõ hơn giá trị thật sự của những gì mình đang có."
Thịnh Nghiêu siết nhẹ tay tôi, ánh mắt anh ánh lên một niềm vui khó giấu.
"Vậy thì, tôi mong từ giờ về sau, nếu có bất cứ điều gì khiến cô băn khoăn, cô hãy nói thẳng với tôi, thay vì tự mình ôm lấy sự nghi ngờ. Chúng ta còn một chặng đường dài phía trước, cả trong công việc lẫn trong chuyện tình cảm, tôi không muốn bất cứ hiểu lầm nào có cơ hội len lỏi vào giữa chúng ta nữa."
Tôi gật đầu, trong lòng tràn ngập một sự tin tưởng vững chắc chưa từng có, sẵn sàng cùng anh bước tiếp vào chặng đường đầy thử thách phía trước.
Vài hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Vệ Lam, thông báo rằng đội ngũ pháp lý và truyền thông đã hoàn tất việc chuẩn bị mọi phương án dự phòng cho thời điểm công bố sự thật sắp tới.
"Cô Tạ, chúng tôi đã chuẩn bị ba kịch bản khác nhau, tùy theo phản ứng có thể xảy ra từ phía Viện trưởng Hứa. Kịch bản đầu tiên, nếu ông ta chấp nhận thừa nhận sai lầm ngay khi bị chất vấn. Kịch bản thứ hai, nếu ông ta tiếp tục phủ nhận và cần chúng ta trình bày toàn bộ bằng chứng ngay tại chỗ. Kịch bản thứ ba, phòng trường hợp xấu nhất, nếu ông ta có hành động manh động hoặc cố gắng gây rối để ngăn cản buổi lễ."
Tôi gật đầu, xem xét kỹ từng phương án.
"Chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy là rất tốt. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh thêm một điều, dù tình huống nào xảy ra, ưu tiên hàng đầu của chúng ta vẫn phải là đảm bảo an toàn cho tất cả nhân chứng có mặt tại buổi lễ, đặc biệt là bác sĩ Vũ Diễm My và bác sĩ Tần."
"Chúng tôi đã tính đến điều đó."
Vệ Lam đáp.
"Đội an ninh của cả hai tập đoàn sẽ phối hợp chặt chẽ, đảm bảo mọi nhân chứng đều được bảo vệ nghiêm ngặt trong suốt thời gian diễn ra sự kiện."
Tôi khép lại cuộc họp với một sự an tâm nhất định, nhưng trong lòng vẫn không thể tránh khỏi một chút hồi hộp khi nghĩ đến thời khắc quyết định đang ngày một đến gần.