Chương 23
Chương 23 — Ngày Bạn Trai Đính Hôn, Tôi Công Khai Thân Phận
Tần Mặc Xuyên bước lên gần khu vực sân khấu, đứng đối diện với Hứa Chí Thành, ánh mắt anh không hề né tránh trước sự chứng kiến của hàng trăm khách mời và phóng viên.
"Mặc Xuyên, cậu đang làm gì vậy?"
Hứa Chí Thành gằn giọng, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong ánh mắt ông đã hiện rõ sự hoảng loạn.
"Tôi đang làm điều mà đáng lẽ tôi phải làm từ ba năm trước."
Tần Mặc Xuyên đáp, giọng nói vang vọng, đủ để cả hội trường nghe rõ từng chữ.
"Kính thưa quý vị có mặt tại đây hôm nay, tôi là Tần Mặc Xuyên, từng là trưởng khoa Ngoại của Bệnh viện Minh Đức, cũng là người trực tiếp phụ trách ca phẫu thuật của bệnh nhân Chu Vĩnh An ba năm trước."
Anh hít một hơi thật sâu, tiếp tục.
"Mọi điều cô Tạ Thanh Dao vừa trình bày, đều là sự thật. Bệnh nhân Chu Vĩnh An tử vong do sai sót trong việc tính toán liều lượng thuốc gây mê, không phải do phản ứng thuốc bất khả kháng như hồ sơ chính thức đã ghi nhận. Sau khi sự việc xảy ra, Viện trưởng Hứa Chí Thành đã triệu tập toàn bộ êkíp trực, yêu cầu chúng tôi ký vào biên bản đã được chỉnh sửa, đồng thời dùng việc điều trị y tế của cha tôi để uy hiếp, buộc tôi phải giữ im lặng suốt ba năm qua."
Cả hội trường như nổ tung trong tiếng xì xào không ngớt. Nhiều phóng viên vội vàng giơ máy ảnh, ống kính hướng thẳng về phía sân khấu, ghi lại từng khoảnh khắc của cuộc đối đầu chấn động này.
Hứa Chí Thành đứng sững trên sân khấu, gương mặt ông tái nhợt, hai tay siết chặt lấy bục phát biểu.
"Cậu... cậu dám phản bội tôi sao? Tôi đã cứu cha cậu, đã cho cậu tất cả những gì cậu có ngày hôm nay."
"Ông không cứu cha tôi vì lòng tốt."
Tần Mặc Xuyên đáp trả, giọng nói đanh thép.
"Ông dùng mạng sống của cha tôi như một con bài, để trói buộc tôi vào sự im lặng, vào cuộc hôn nhân với con gái ông, để đảm bảo bí mật của ông mãi mãi không bị phanh phui. Suốt ba năm qua, tôi đã sống trong sự dằn vặt, cắn rứt lương tâm mỗi ngày, vì đã góp phần che giấu một sự thật lẽ ra phải được công khai từ đầu, để gia đình bệnh nhân Chu Vĩnh An có được câu trả lời xứng đáng."
Từ hàng ghế khách mời, một giọng nói khác vang lên, là Hứa Nhược Lam, cô ta đứng bật dậy, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn xen lẫn phẫn nộ.
"Đây toàn là những lời bịa đặt để hãm hại cha tôi. Mọi người đừng tin lời của họ."
"Cô Hứa."
Tôi lên tiếng, hướng ánh mắt về phía cô ta.
"Nếu cô cho rằng đây là bịa đặt, vậy tôi mời cô cùng xem qua bằng chứng chúng tôi đã chuẩn bị."
Tôi ra hiệu cho đội kỹ thuật khắc phục lại hệ thống trình chiếu, sau khi đã kịp thời ngăn chặn nhóm bảo vệ của Hứa Chí Thành gây rối trước đó, nhờ sự can thiệp kịp thời của đội an ninh riêng mà Thịnh Nghiêu đã bố trí sẵn quanh khu vực hội trường.
Màn hình lớn dần hiện lên, chiếu rõ đoạn video ghi lại lời khai chính thức của bác sĩ Vũ Diễm My, cùng bản sao hồ sơ bệnh án gốc đã được khôi phục, đối chiếu song song với bản hồ sơ đã bị chỉnh sửa, cho thấy rõ những điểm khác biệt đầy khuất tất.
Cả hội trường chìm trong im lặng nặng nề khi theo dõi từng chi tiết được trình chiếu. Nhiều vị khách mời là các chuyên gia y khoa uy tín bắt đầu trao đổi với nhau, ánh mắt họ dần trở nên nghiêm trọng khi nhận ra tính xác thực của những bằng chứng vừa được công bố.
"Không chỉ vậy."
Tôi tiếp tục, giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết.
"Chúng tôi cũng phát hiện, gần đây, có một chiến dịch phối hợp nhằm tung tin vu khống Tạ thị Tập đoàn và Thịnh thị Tập đoàn, thông qua việc làm giả các tài liệu kinh doanh và tin nhắn cá nhân, với mục đích chia rẽ, làm suy yếu quá trình điều tra sự thật. Chúng tôi đã truy vết được, chiến dịch này được thực hiện thông qua một công ty truyền thông có mối quan hệ hợp đồng lâu dài với gia đình họ Hứa."
Hứa Nhược Lam đứng chết trân, gương mặt cô ta trắng bệch, không còn lời nào để phản bác.
Hứa Chí Thành, đứng trên sân khấu, nhìn khắp hội trường, nơi ánh mắt của tất cả mọi người đều đang dồn về phía ông với sự phán xét không giấu diếm. Ông biết, mọi nỗ lực chối bỏ hay phản công lúc này đều đã trở nên vô nghĩa.
"Được rồi."
Cuối cùng, ông buông một tiếng thở dài nặng nề, giọng nói mất hết sinh khí.
"Tôi thừa nhận, ba năm trước, tôi đã chỉ đạo che giấu sự thật về ca phẫu thuật của bệnh nhân Chu Vĩnh An. Tôi làm vậy vì muốn bảo vệ uy tín của bệnh viện, bảo vệ sự nghiệp của các bác sĩ trẻ có tương lai, trong đó có Tần Mặc Xuyên."
"Ông không cần phải ngụy biện thêm nữa."
Tôi nói, giọng nói lạnh nhạt.
"Nếu ông thật sự vì tương lai của các bác sĩ trẻ, ông đã không dùng chính bí mật đó để ép buộc bác sĩ Tần phải cưới con gái ông, biến một sai lầm y khoa thành công cụ mặc cả cho hôn nhân và quyền lực."
Hứa Chí Thành im lặng, không thể phản bác thêm bất cứ điều gì. Ông đứng lặng trên sân khấu, ánh mắt nhìn xuống đám đông khách mời đang thì thầm bàn tán, với vẻ mặt của một người đã hoàn toàn nhận ra, danh tiếng và quyền lực mà ông dày công xây dựng suốt hai mươi năm qua, giờ đây đang sụp đổ ngay trước mắt, trong chính buổi lễ kỷ niệm mà ông từng kỳ vọng sẽ là đỉnh cao sự nghiệp của mình.
Giữa không khí căng thẳng tột độ ấy, tôi đứng lặng giữa hội trường, cảm nhận rõ ràng, đây chính là khoảnh khắc mà toàn bộ hành trình điều tra suốt nhiều tháng qua đã dẫn đến. Nhưng tôi biết, câu chuyện vẫn chưa thực sự kết thúc, vẫn còn một sự thật cuối cùng, sâu xa hơn, mà tôi chưa từng ngờ tới, đang chờ đợi được phơi bày.
Một vài vị đại diện hiệp hội y khoa Nam Thành, ngồi ở hàng ghế đầu, đứng dậy, gương mặt họ mang theo vẻ phẫn nộ không giấu diếm.
"Nếu những gì vừa được trình bày là sự thật, đây là một vụ việc nghiêm trọng, cần phải được cơ quan quản lý y tế vào cuộc điều tra triệt để."
Một vị giáo sư lớn tuổi, người từng là thầy dạy của không ít bác sĩ trẻ tại Nam Thành, lên tiếng, giọng nói đầy uy nghiêm.
"Đạo đức nghề y không cho phép bất cứ ai, dù ở vị trí nào, được quyền che giấu một sai sót dẫn đến tử vong, chỉ vì lợi ích cá nhân hay danh tiếng của một cơ sở y tế."
Lời phát biểu ấy như đổ thêm dầu vào ngọn lửa phẫn nộ đang lan rộng khắp hội trường. Nhiều khách mời khác, vốn là đối tác kinh doanh lâu năm của Bệnh viện Minh Đức, cũng bắt đầu bàn tán, tỏ rõ sự hoài nghi và bất bình trước những gì vừa được phơi bày.
Tôi đứng giữa hội trường, quan sát phản ứng của đám đông, trong lòng cảm nhận rõ ràng, sức nặng của sự thật, một khi đã được đưa ra ánh sáng trước đông đảo nhân chứng, sẽ không còn bất cứ ai, kể cả một người quyền lực như Hứa Chí Thành, có thể dễ dàng che đậy hay chối bỏ được nữa.
Giữa lúc hỗn loạn ấy, tôi liếc thấy con gái của bệnh nhân Chu Vĩnh An, người mà nhóm điều tra đã kín đáo mời đến tham dự buổi lễ với tư cách khách mời đặc biệt, đang đứng lặng ở một góc hội trường, hai tay siết chặt lấy nhau, nước mắt lăn dài trên gương mặt. Suốt ba năm qua, cô chưa từng có cơ hội được nghe một lời giải thích trung thực về cái chết của cha mình, chỉ biết cắn răng chấp nhận khoản bồi thường và bản cam kết im lặng được đặt trước mặt trong nỗi đau mất mát tột cùng.
Tôi bước đến gần cô, khẽ nắm lấy tay cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn.
"Cô sẽ không phải chịu đựng trong im lặng thêm nữa. Từ hôm nay, sự thật sẽ được ghi nhận đúng như những gì đã xảy ra, và cha cô sẽ được minh oan hoàn toàn."
Người phụ nữ ấy nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ khẽ gật đầu, siết chặt tay tôi như một lời cảm ơn không thành tiếng. Khoảnh khắc ấy, hơn bất cứ điều gì khác, khiến tôi càng thêm vững tin rằng, mọi rủi ro và khó khăn mình đã trải qua trong suốt hành trình điều tra, đều hoàn toàn xứng đáng.
Đứng cạnh tôi, Thịnh Nghiêu khẽ ra hiệu cho đội an ninh tiến đến gần hơn, đảm bảo không để bất cứ biến cố bất ngờ nào xảy ra trong lúc tình hình hội trường vẫn còn hỗn loạn. Anh nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy sự tự hào.
"Cô đã làm rất tốt."
Anh nói khẽ, chỉ đủ để tôi nghe thấy.
"Từ giờ, hãy để mọi thứ diễn ra theo đúng trình tự pháp luật. Phần còn lại, cứ để các cơ quan chức năng xử lý."
Tôi gật đầu, quay lại nhìn Hứa Chí Thành vẫn đang đứng chết lặng trên sân khấu, rồi nhìn sang Tần Mặc Xuyên, người vừa hoàn thành lời khai công khai đầy can đảm của mình. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt tôi và anh giao nhau, không còn oán hận, không còn tổn thương, chỉ còn lại một sự thấu hiểu lặng lẽ giữa hai con người đã cùng nhau bước qua một giai đoạn đầy sóng gió của cuộc đời, giờ đây, mỗi người đều đã tìm được hướng đi riêng để chuộc lại và tiếp tục sống một cách xứng đáng hơn.