Chương 16
Chương 16 — Ngày Bạn Trai Đính Hôn, Tôi Công Khai Thân Phận
Một tuần sau, Lâm Dữ, trợ lý riêng của Thịnh Nghiêu, chính thức xuất hiện trước mặt tôi lần đầu tiên, mang theo một tập hồ sơ dày cộp. Anh ta là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ điềm đạm, ánh mắt sắc sảo, toát lên phong thái của người đã dày dạn kinh nghiệm trong lĩnh vực điều tra và bảo vệ an ninh.
"Cô Tạ."
Lâm Dữ khẽ cúi đầu chào.
"Tôi đã thu thập được một số thông tin ban đầu về ca bệnh của bệnh nhân Chu Vĩnh An."
Anh đặt tập hồ sơ lên bàn, mở ra từng trang một.
"Theo hồ sơ công khai, bệnh nhân Chu Vĩnh An, nam giới, năm mươi tám tuổi, nhập viện tại Bệnh viện Minh Đức ba năm trước để thực hiện một ca phẫu thuật cắt bỏ khối u tại vùng bụng. Hồ sơ chính thức ghi nhận bệnh nhân tử vong do biến chứng sau phẫu thuật, nguyên nhân được xác định là phản ứng thuốc mê hiếm gặp, không liên quan đến sai sót của êkíp phẫu thuật."
"Nhưng có gì bất thường trong hồ sơ này?"
Tôi hỏi, ánh mắt chăm chú theo dõi từng trang tài liệu.
"Có."
Lâm Dữ gật đầu, lật sang một trang khác.
"Chúng tôi đã liên hệ được với gia đình của bệnh nhân Chu Vĩnh An. Con gái ông ấy, hiện đang sống tại một thành phố khác, cho biết, gia đình từng nhận được một khoản bồi thường lớn từ phía bệnh viện ngay sau khi sự việc xảy ra, kèm theo yêu cầu ký vào một thỏa thuận bảo mật, cam kết không tiết lộ bất cứ thông tin gì về nguyên nhân thật sự dẫn đến cái chết của cha mình."
Tôi nhíu mày.
"Vậy nguyên nhân thật sự là gì?"
"Chúng tôi chưa có bằng chứng xác thực trăm phần trăm."
Lâm Dữ thận trọng đáp.
"Nhưng theo một số nguồn tin không chính thức, người thực hiện ca gây mê cho bệnh nhân trong ca phẫu thuật đó, đã mắc sai sót nghiêm trọng trong việc tính toán liều lượng thuốc, dẫn đến biến chứng không thể cứu chữa. Thay vì thừa nhận sai sót và xử lý theo đúng quy trình y khoa, phía bệnh viện đã quyết định che giấu, sửa đổi hồ sơ bệnh án để quy kết nguyên nhân tử vong là do phản ứng thuốc bất khả kháng, đồng thời chi trả một khoản bồi thường lớn để mua sự im lặng của gia đình nạn nhân."
"Vậy ai là người thực hiện ca gây mê đó?"
Tôi hỏi, giọng nói khẽ run vì linh cảm bất an.
Lâm Dữ nhìn tôi một lúc, rồi đáp, giọng cẩn trọng.
"Theo hồ sơ nhân sự trực ca hôm đó, người phụ trách gây mê chính là bác sĩ Vũ Diễm My, hiện vẫn đang công tác tại Bệnh viện Minh Đức. Còn người đứng đầu êkíp phẫu thuật hôm đó..."
Anh ngừng lại một nhịp, ánh mắt dò xét phản ứng của tôi.
"Là bác sĩ Tần Mặc Xuyên, khi ấy còn là một bác sĩ trẻ mới được đề bạt vào vị trí phó khoa."
Tim tôi khẽ hẫng một nhịp. Dù đã có linh cảm từ trước, nhưng khi nghe cái tên đó được xác nhận, tôi vẫn không tránh khỏi một cảm giác nặng nề dâng lên trong lòng.
"Anh có bằng chứng cho thấy Tần Mặc Xuyên đã tham gia vào việc che giấu sự thật không?"
Tôi hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh.
"Hiện tại chưa có bằng chứng trực tiếp."
Lâm Dữ đáp.
"Nhưng theo lời khai gián tiếp từ một cựu y tá từng làm việc tại khoa Ngoại thời điểm đó, sau ca phẫu thuật, toàn bộ êkíp trực đã bị Viện trưởng Hứa Chí Thành triệu tập riêng, yêu cầu ký vào một biên bản đã được chỉnh sửa sẵn, với lý do bảo vệ danh tiếng của bệnh viện và tránh ảnh hưởng đến sự nghiệp của các bác sĩ trẻ. Nếu thông tin này chính xác, có khả năng cao bác sĩ Tần đã bị ép buộc tham gia vào việc che giấu, dù bản thân anh ta có thể không phải là người trực tiếp gây ra sai sót."
Tôi im lặng, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc lẫn lộn trong lòng. Nếu những gì Lâm Dữ nói là sự thật, thì Tần Mặc Xuyên, ba năm trước, khi còn là một bác sĩ trẻ chưa có đủ quyền lực và tiếng nói trong bệnh viện, có thể đã bị Hứa Chí Thành lợi dụng điểm yếu này để ép buộc anh im lặng, tạo tiền đề cho việc sau này dùng chính bí mật ấy để ép anh chấp nhận cuộc hôn nhân với Hứa Nhược Lam.
"Điều này giải thích được rất nhiều thứ."
Tôi khẽ nói, giọng trầm xuống.
"Hứa Chí Thành không chỉ đơn thuần muốn gả con gái cho một bác sĩ trẻ tài năng. Ông ta cần một mối quan hệ hôn nhân đủ bền chặt, để đảm bảo Tần Mặc Xuyên, người nắm giữ một phần bí mật về sai sót của ông ta, sẽ mãi mãi im lặng, thậm chí trở thành người bảo vệ cho chính sai lầm đó."
"Cô Tạ nhận định rất chính xác."
Lâm Dữ gật đầu.
"Đây cũng là lý do khiến chúng tôi tin rằng, vụ việc này không đơn giản chỉ là một sai sót y khoa thông thường. Nó là một phần trong một chuỗi tính toán dài hơi của Hứa Chí Thành, nhằm củng cố quyền lực và bảo vệ vị thế của ông ta trong ngành y tại Nam Thành."
Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố Bắc Kinh về đêm. Trong lòng tôi dâng lên một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết.
"Chúng ta cần tìm được bác sĩ Vũ Diễm My."
Tôi nói, giọng nói kiên định.
"Nếu cô ấy đồng ý làm nhân chứng, cung cấp lời khai và bằng chứng xác thực về việc bị ép buộc tham gia che giấu sự thật, chúng ta sẽ có đủ cơ sở để lật lại toàn bộ vụ việc."
"Việc này sẽ không dễ dàng."
Lâm Dữ nhắc nhở.
"Bác sĩ Vũ Diễm My hiện vẫn đang làm việc dưới quyền của Viện trưởng Hứa. Nếu cô ấy sợ hãi trước quyền lực của ông ta, có thể sẽ không dám hợp tác, thậm chí có thể báo lại cho phía Hứa Chí Thành biết chúng ta đang điều tra."
"Vì vậy chúng ta cần tiếp cận cô ấy một cách hết sức thận trọng."
Tôi quay lại nhìn Lâm Dữ.
"Tôi muốn đích thân gặp bác sĩ Vũ Diễm My, nhưng không phải với tư cách Phó Chủ tịch Tạ thị Tập đoàn, mà với tư cách một đồng nghiệp cũ từng làm việc chung tại khoa Ngoại Bệnh viện Minh Đức. Có lẽ, cô ấy sẽ dễ mở lòng hơn nếu tin rằng tôi đến đây không phải vì mục đích kinh doanh, mà vì tôi thật sự quan tâm đến sự thật và công lý."
Lâm Dữ suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu.
"Tôi sẽ sắp xếp một buổi gặp gỡ kín đáo, có thể diễn ra bên ngoài Nam Thành, để tránh sự chú ý không cần thiết."
Sau khi Lâm Dữ rời đi, tôi ngồi lại một mình trong phòng làm việc, nhìn tập hồ sơ dày cộp trước mặt. Trong lòng tôi, cảm giác về Tần Mặc Xuyên giờ đây đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều, không còn đơn thuần là sự thất vọng vì bị phản bội, mà còn xen lẫn một chút cảm thông, khi nhận ra, có lẽ anh cũng từng là nạn nhân của chính những toan tính quyền lực trong ngành y mà anh đang cố gắng vươn lên.
Nhưng dù cảm thông đến đâu, tôi vẫn hiểu rõ, sự thật cần phải được phơi bày, công lý cần phải được thực thi, cho một sinh mạng đã bị chôn vùi trong im lặng suốt ba năm qua. Và tôi, với vị trí và nguồn lực mình đang có trong tay, sẽ không để cho những toan tính đen tối ấy tiếp tục được che giấu thêm một ngày nào nữa.
Ngày hôm sau, tôi triệu tập một cuộc họp nhỏ với nhóm điều tra nội bộ vừa được thành lập, bao gồm ông Đàm từ bộ phận kiểm toán, một luật sư cấp cao tên Kha từ bộ phận pháp chế, cùng Lâm Dữ đại diện cho phía Thịnh thị Tập đoàn. Tôi trình bày lại toàn bộ thông tin đã thu thập được, đồng thời phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng người.
"Ông Đàm, tôi cần anh rà soát kỹ lưỡng dòng tiền bồi thường được chi trả cho gia đình bệnh nhân Chu Vĩnh An, xác định rõ nguồn gốc khoản tiền này đến từ quỹ nào của bệnh viện, có dấu hiệu bất thường trong sổ sách kế toán hay không."
Tôi quay sang luật sư Kha.
"Anh Kha, tôi cần anh nghiên cứu kỹ các quy định pháp luật liên quan đến trách nhiệm y khoa và thời hiệu truy cứu, để đảm bảo khi chúng ta công bố bằng chứng, mọi hành động tiếp theo đều nằm trong khuôn khổ pháp lý chặt chẽ, tránh để đối phương có cơ hội phản công bằng các thủ tục tố tụng."
Cuối cùng, tôi nhìn sang Lâm Dữ.
"Còn anh, tôi mong anh có thể tiếp tục hỗ trợ việc tiếp cận bác sĩ Vũ Diễm My một cách an toàn và kín đáo nhất."
Cả nhóm gật đầu đồng thuận, bắt tay ngay vào công việc được giao. Nhìn mọi người tản ra, mỗi người một nhiệm vụ, tôi cảm nhận được một sự vững tâm nhất định, khi biết rằng, mình không còn phải đơn độc đối mặt với một vụ việc phức tạp và nguy hiểm như thế này nữa.
Sau cuộc họp, Lâm Dữ nán lại, muốn trao đổi riêng với tôi về một vấn đề khác.
"Cô Tạ, tôi nghĩ cô nên biết thêm một chi tiết."
Anh nói, giọng nói trầm xuống.
"Ngài Thịnh, suốt năm năm qua, không chỉ đơn thuần cử người bảo vệ cô từ xa. Có ít nhất hai lần, ngài ấy đã đích thân bay đến Nam Thành trong đêm, khi nhận được báo cáo cho thấy cô đang gặp nguy hiểm thực sự, dù sau đó ngài ấy luôn rời đi trước khi cô kịp phát hiện ra sự hiện diện của mình."
Tôi sững người trước thông tin này.
"Những lần đó là khi nào?"
"Một lần là khi cô bị một nhóm người nhà bệnh nhân say rượu gây rối tại bệnh viện, đe dọa hành hung sau khi ca phẫu thuật không thành công như mong đợi. Lần còn lại, là đêm cô một mình lái xe trở về sau khi phát hiện chuyện đính hôn của bác sĩ Tần, khi đó thời tiết Nam Thành đang có mưa lớn, đường trơn trượt nguy hiểm. Ngài ấy đã cho người âm thầm theo sau suốt quãng đường, đảm bảo an toàn cho cô, dù cô không hề hay biết."
Tôi im lặng, trong lòng dâng lên một sự xúc động khó tả trước mức độ quan tâm thầm lặng mà Thịnh Nghiêu đã dành cho tôi suốt bấy nhiêu năm. Có lẽ, chính vì sự bao dung và kiên nhẫn ấy, tôi mới có thể dần dần học cách tin tưởng, mở lòng đón nhận một tình cảm mới, sau tất cả những tổn thương mình đã từng trải qua.