Chương 17
Chương 17 — Ngày Bạn Trai Đính Hôn, Tôi Công Khai Thân Phận
Buổi gặp gỡ với bác sĩ Vũ Diễm My được sắp xếp diễn ra tại một quán trà yên tĩnh ở ngoại ô Nam Thành, cách xa khu vực trung tâm bệnh viện. Tôi đích thân bay đến Nam Thành, cố tình không sử dụng bất cứ phương tiện nào mang dấu hiệu của Tạ thị Tập đoàn, để tránh gây sự chú ý.
Vũ Diễm My là một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi, dáng vẻ gầy gò, ánh mắt luôn phảng phất một sự lo lắng thường trực. Khi nhìn thấy tôi, cô hơi sững lại.
"Bác sĩ Tạ? Là chị sao?"
"Lâu rồi không gặp, chị Diễm."
Tôi mỉm cười, ngồi xuống đối diện.
"Tôi biết, việc tôi hẹn gặp chị hôm nay có thể khiến chị bất ngờ. Nhưng tôi mong chị có thể dành cho tôi một chút thời gian, để nói về một chuyện đã xảy ra cách đây ba năm."
Sắc mặt Vũ Diễm My lập tức thay đổi, tay cô siết chặt lấy tách trà trước mặt.
"Chị... chị đang nói về chuyện gì?"
"Tôi đang nói về ca phẫu thuật của bệnh nhân Chu Vĩnh An."
Tôi nhìn thẳng vào cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định.
"Tôi biết, đây là một chủ đề nhạy cảm, và tôi hiểu, chị có thể đang chịu áp lực rất lớn khi phải giữ im lặng suốt ba năm qua. Nhưng tôi hứa với chị, tôi đến đây không phải để gây thêm rắc rối, mà để tìm ra sự thật, và nếu cần thiết, tôi sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho chị và gia đình."
Vũ Diễm My im lặng rất lâu, hai tay cô run lên nhẹ. Cuối cùng, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe.
"Ba năm nay, đêm nào tôi cũng mơ thấy gương mặt của ông ấy. Ông Chu Vĩnh An, khi tỉnh dậy giữa ca mổ vì phản ứng thuốc, đôi mắt ông ấy nhìn tôi đầy hoảng loạn, trước khi..."
Cô nghẹn lại, không thể nói tiếp.
"Hôm đó, tôi đã tính toán sai liều lượng thuốc mê, vì áp lực phải rút ngắn thời gian chuẩn bị theo yêu cầu của bệnh viện, nhằm tăng số lượng ca mổ trong ngày để đạt chỉ tiêu doanh thu. Đó là lỗi của tôi, tôi không chối bỏ điều đó."
"Nhưng sau đó, ai là người quyết định che giấu sự thật?"
Tôi hỏi nhẹ nhàng.
"Viện trưởng Hứa."
Vũ Diễm My đáp, giọng run rẩy.
"Ngay sau khi bệnh nhân qua đời, ông ấy đã triệu tập toàn bộ êkíp trực hôm đó vào phòng riêng, nói rằng nếu sự thật bị phanh phui, không chỉ tôi mà cả bác sĩ Tần cũng sẽ mất hết sự nghiệp, vì anh ấy là người đứng đầu êkíp phẫu thuật hôm đó, phải chịu trách nhiệm liên đới. Ông ấy đề nghị một khoản bồi thường lớn cho gia đình nạn nhân để đổi lấy sự im lặng, đồng thời yêu cầu chúng tôi ký vào biên bản đã được chỉnh sửa, ghi nhận nguyên nhân tử vong là do phản ứng thuốc bất khả kháng."
"Vậy bác sĩ Tần có biết rõ toàn bộ sự thật không?"
Tôi hỏi, tim đập nhanh hơn khi chờ đợi câu trả lời.
"Anh ấy biết."
Vũ Diễm My gật đầu.
"Nhưng anh ấy đã phản đối rất quyết liệt ngay từ đầu, thậm chí còn đòi báo cáo lên cơ quan quản lý y tế. Chỉ là, Viện trưởng Hứa đã dùng một điều khác để uy hiếp anh ấy, khiến anh ấy cuối cùng phải nhượng bộ."
"Điều gì?"
"Cha của bác sĩ Tần khi đó đang chờ một suất ghép tạng khẩn cấp, mà chỉ có một vài bệnh viện hiếm hoi trên cả nước có đủ điều kiện thực hiện, trong đó Bệnh viện Minh Đức, dưới quyền của Viện trưởng Hứa, có mối quan hệ hợp tác độc quyền với một trung tâm cung cấp tạng hiến. Viện trưởng Hứa đe dọa, nếu bác sĩ Tần không hợp tác giữ im lặng, ông ta sẽ dùng ảnh hưởng của mình để loại bỏ tên cha anh ấy khỏi danh sách chờ ghép tạng."
Tôi im lặng, cảm giác nặng nề dâng lên trong lồng ngực. Hóa ra, ngay từ ba năm trước, Hứa Chí Thành đã dùng chính mạng sống của người cha để trói buộc Tần Mặc Xuyên, buộc anh phải im lặng trước một sai lầm không phải do mình gây ra. Và món nợ ân tình giả tạo ấy, sau này lại tiếp tục bị lợi dụng để ép anh chấp nhận cuộc hôn nhân với Hứa Nhược Lam.
"Chị Diễm, chị có sẵn sàng làm chứng chính thức về những gì đã xảy ra không?"
Tôi hỏi, giọng nghiêm túc.
"Tôi hiểu, đây là một yêu cầu rất khó khăn, có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự nghiệp và cuộc sống của chị. Nhưng nếu chị đồng ý, tôi sẽ đảm bảo sử dụng toàn bộ nguồn lực của Tạ thị Tập đoàn, cùng đội ngũ luật sư tốt nhất, để bảo vệ chị trong suốt quá trình này."
Vũ Diễm My cúi đầu, hai tay siết chặt lấy nhau, im lặng hồi lâu.
"Cho tôi thời gian suy nghĩ."
Cuối cùng cô đáp, giọng nói vẫn còn run.
"Tôi cần chuẩn bị tâm lý, và cần đảm bảo an toàn cho gia đình mình trước khi quyết định."
"Tôi hiểu."
Tôi gật đầu, đứng dậy.
"Tôi sẽ chờ đợi câu trả lời của chị. Nhưng xin chị nhớ, sự thật không thể mãi mãi bị chôn vùi. Sớm muộn gì, nó cũng sẽ được phơi bày. Chỉ là tôi hy vọng, khi điều đó xảy ra, chị sẽ đứng về phía công lý, thay vì tiếp tục bị ép buộc im lặng."
Rời khỏi quán trà, tôi lên xe trở về khách sạn nơi mình tạm trú tại Nam Thành. Nhưng ngay khi vừa bước vào phòng, điện thoại tôi rung lên dồn dập. Là cuộc gọi từ Tiểu Mẫn, giọng cô hoảng loạn đến mức gần như không thành tiếng.
"Chị Thanh Dao... nhà em vừa bị đột nhập..."
Tim tôi thắt lại.
"Cậu có sao không? Chuyện gì đã xảy ra?"
"Em không sao, lúc đó em đang trực ở bệnh viện."
Tiểu Mẫn nói, giọng vẫn còn run rẩy.
"Nhưng khi em về đến nhà, phát hiện cửa bị cạy, đồ đạc trong phòng bị lục soát lung tung, đặc biệt là toàn bộ giấy tờ và sổ ghi chép cá nhân của em đều biến mất. Chị Thanh Dao, em nghĩ, có ai đó đã phát hiện em đang giúp chị thu thập thông tin."
Tôi nắm chặt điện thoại, trong lòng dấy lên sự lo lắng tột độ.
"Cậu lập tức đến một khách sạn khác, đừng về nhà nữa. Tôi sẽ cử người đến bảo vệ cậu ngay bây giờ."
Cúp máy, tôi lập tức gọi cho Lâm Dữ, giọng nói gấp gáp.
"Nhà của Tiểu Mẫn vừa bị đột nhập. Có khả năng cao, Hứa Chí Thành đã phát hiện có người đang điều tra vụ việc năm xưa."
"Tôi sẽ cử người đến bảo vệ cô ấy ngay lập tức."
Lâm Dữ đáp, giọng nghiêm trọng.
"Cô Tạ, tình hình này cho thấy, đối phương đã bắt đầu cảnh giác. Có lẽ chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ thu thập bằng chứng, trước khi họ kịp tiêu hủy toàn bộ dấu vết còn sót lại."
Tôi đứng bên cửa sổ khách sạn, nhìn xuống ánh đèn thành phố Nam Thành lấp lánh trong đêm, trong lòng dâng lên một cảm giác căng thẳng chưa từng có. Cuộc điều tra của tôi giờ đây không còn đơn thuần là một cuộc tìm kiếm sự thật trong yên bình nữa. Nó đã chính thức trở thành một cuộc đối đầu nguy hiểm, nơi mà sự an toàn của những người tôi quan tâm cũng đang bị đe dọa trực tiếp.
Nửa tiếng sau, hai nhân viên an ninh của Lâm Dữ đã có mặt tại nơi Tiểu Mẫn đang tạm trú, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cô trong đêm đó. Tôi cũng gọi điện trực tiếp cho Tiểu Mẫn một lần nữa, giọng nói cố gắng thật bình tĩnh để trấn an cô.
"Cậu đừng quá lo lắng. Từ giờ, sẽ luôn có người bảo vệ cậu ở gần đó. Nếu có bất cứ dấu hiệu bất thường nào, cậu hãy báo ngay cho họ."
"Vâng, em biết rồi."
Tiểu Mẫn đáp, giọng nói đã bớt run hơn trước.
"Nhưng chị Thanh Dao, em thật sự lo cho chị nhiều hơn. Nếu người ta đã dám đột nhập vào nhà em, biết đâu họ cũng sẽ tìm cách gây khó dễ cho chị."
"Tôi sẽ cẩn thận."
Tôi đáp, giọng nói kiên định.
"Nhưng chuyện này càng khiến tôi chắc chắn hơn rằng, chúng ta đang đi đúng hướng. Nếu Viện trưởng Hứa không có gì phải che giấu, ông ta đã không cần phải phản ứng gay gắt và liều lĩnh đến vậy."
Sau khi cúp máy, tôi đứng lặng thêm một lúc, nhìn xuống dòng người qua lại tấp nập bên dưới con phố sáng đèn. Trong lòng tôi, nỗi lo lắng cho sự an toàn của Tiểu Mẫn vẫn còn đó, nhưng xen lẫn vào đó là một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Tôi hiểu, mình không thể lùi bước, bởi vì lùi bước lúc này, đồng nghĩa với việc để cho sự thật tiếp tục bị chôn vùi, và để cho những kẻ đứng sau âm mưu ấy tiếp tục ung dung tồn tại, sẵn sàng gây hại cho bất cứ ai dám đứng lên vạch trần chúng.
Sáng hôm sau, trước khi rời Nam Thành để trở về Bắc Kinh, tôi ghé qua nơi Tiểu Mẫn đang tạm lánh, muốn tận mắt kiểm tra tình hình của cô. Tiểu Mẫn trông vẫn còn mệt mỏi, nhưng tinh thần đã ổn định hơn nhiều so với đêm qua.
"Chị Thanh Dao, chị không cần lo cho em quá đâu."
Cô nói, cố nở một nụ cười trấn an.
"Có đội an ninh của ngài Thịnh túc trực gần đây, em cảm thấy an tâm hơn nhiều rồi. Chị nên tập trung vào việc thu thập đủ bằng chứng, để chuyện này sớm được giải quyết triệt để."
Tôi nắm lấy tay Tiểu Mẫn, ánh mắt chứa đầy sự áy náy.
"Tôi xin lỗi vì đã kéo cậu vào một chuyện nguy hiểm như thế này."
"Chị đừng nói vậy."
Tiểu Mẫn lắc đầu, giọng nói kiên quyết.
"Em là người tự nguyện giúp chị, vì em tin rằng, sự thật cần phải được phơi bày. Bệnh nhân Chu Vĩnh An đã phải chịu oan ức suốt ba năm qua, gia đình ông ấy xứng đáng có được một lời giải thích trung thực. Nếu không phải bây giờ, thì còn đợi đến khi nào nữa?"
Lời nói của Tiểu Mẫn khiến tôi càng thêm vững tin vào con đường mình đã chọn. Tôi ôm nhẹ cô bạn thân thiết, rồi rời khỏi nơi tạm trú, hướng thẳng ra sân bay, mang theo một quyết tâm không gì lay chuyển được, để tiếp tục cuộc chiến giành lại công lý cho những người đã phải chịu đựng trong im lặng quá lâu.