Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
9 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Mười ngày sau, Hà Việt Cường liên lạc khẩn cấp với Bích Vân, yêu cầu một cuộc gặp ngay trong đêm. Anh phát hiện thêm một manh mối quan trọng khi lần theo dấu vết của quỹ tín thác Thụy Sĩ — một ổ cứng lưu trữ dữ liệu dự phòng được đồng bộ tự động từ máy tính cá nhân của Hoài Nam tại văn phòng, một hệ thống sao lưu mà chính Việt Cường đã giúp thiết lập nhiều năm trước cho toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao nhằm mục đích bảo mật dữ liệu công ty, nhưng ít ai để ý rằng nó cũng vô tình sao lưu luôn cả những tài liệu cá nhân được lưu trên cùng thiết bị. Hoài Nam, dù cẩn trọng đến đâu trong các giao dịch tài chính, lại tin chắc thư mục mã hóa riêng của mình chỉ tồn tại cục bộ trên ổ cứng máy tính cá nhân, hoàn toàn tách biệt khỏi mọi hệ thống công ty — một sơ hở nhỏ mà chính sự tự tin tuyệt đối vào khả năng che giấu của bản thân đã khiến anh không bao giờ ngờ tới.

"Tôi tìm thấy một thư mục được đặt mật khẩu riêng, tên gọi khá chung chung để tránh gây chú ý," Việt Cường nói, mở laptop trình bày trước mặt Bích Vân và Minh Thư trong căn phòng họp kín tại nhà riêng của Minh Thư. "Bên trong có một loạt tài liệu được cập nhật liên tục suốt mười tám năm qua, giống như một cuốn nhật ký kế hoạch, ghi lại từng giai đoạn, từng cột mốc trong toàn bộ chiến lược của anh Hoài Nam."

Anh mở file đầu tiên, một văn bản Word được tạo từ mười tám năm trước, tiêu đề đơn giản chỉ ghi "Kế hoạch dài hạn — Giai đoạn 1". Bích Vân đọc lướt qua những dòng chữ, cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể khi nhận ra đây chính là bản thiết kế chi tiết cho toàn bộ bi kịch đã và đang xảy ra với gia đình mình.

Tài liệu vạch ra rõ ràng: Hoài Nam nhận thức được ngay từ đầu cuộc hôn nhân rằng vị trí "con rể" sẽ mãi mãi không cho anh quyền kiểm soát thật sự đối với tập đoàn, bất kể anh cống hiến bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu công sức. Điều khoản huyết thống trực hệ trong di chúc của ông Chương Bảo Long là một rào cản không thể vượt qua bằng con đường thông thường. Nhưng nếu người thừa kế được xác định không phải hậu duệ huyết thống hợp pháp — dù là do một sự cố khách quan hay do dàn dựng — cơ chế biểu quyết đặc biệt của hội đồng quản trị sẽ được kích hoạt, và với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đủ thời gian xây dựng liên minh trong suốt nhiều năm, anh hoàn toàn có thể trở thành người nắm quyền điều hành, rồi dần dần hợp thức hóa quyền lực đó thành vĩnh viễn.

"Kế hoạch được chia thành ba giai đoạn," Việt Cường giải thích, lật sang những trang tiếp theo. "Giai đoạn một là tạo ra sự nhầm lẫn về huyết thống ngay từ khi đứa trẻ chào đời, thông qua việc chọn một đồng phạm phù hợp — người có hoàn cảnh khó khăn, dễ bị thuyết phục bằng lợi ích tài chính, và quan trọng nhất, có con cùng thời điểm sinh nở với chị. Giai đoạn hai, kéo dài suốt mười tám năm, là duy trì mối quan hệ tài chính bí mật với đồng phạm đó, đồng thời âm thầm gia tăng tầm ảnh hưởng trong nội bộ hội đồng quản trị, gom góp cổ phần một cách kín đáo thông qua các kênh gián tiếp. Giai đoạn ba, được lên kế hoạch kích hoạt chính xác vào thời điểm đứa trẻ đủ mười tám tuổi — độ tuổi có đầy đủ tư cách pháp lý để mọi tranh chấp về huyết thống và thừa kế được xử lý một cách chính thức trước pháp luật — là công khai tố cáo, tạo ra khủng hoảng, và tận dụng khủng hoảng đó để kích hoạt cơ chế biểu quyết đặc biệt."

Bích Vân đọc đến đoạn cuối cùng của tài liệu, nơi Hoài Nam ghi chú một cách lạnh lùng về "yếu tố Diễm Thu" — cách anh đánh giá cô là "đồng phạm lý tưởng" vì hoàn cảnh nợ nần tuyệt vọng, đồng thời cũng ghi chú một kế hoạch dự phòng để "cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ và trách nhiệm" nếu như âm mưu bị phát hiện hoặc thất bại, đảm bảo mọi trách nhiệm pháp lý sẽ đổ dồn lên vai Diễm Thu, còn bản thân anh sẽ không để lại bất kỳ dấu vết trực tiếp nào có thể truy nguyên.

"Anh ta coi Diễm Thu như một con tốt có thể vứt bỏ ngay từ đầu," Bích Vân nói, giọng run lên vì phẫn nộ. "Cô ấy tin rằng mình đang có một đồng minh sẽ bảo vệ mình và con gái mình suốt đời, trong khi thực chất, ngay từ những dòng chữ đầu tiên, anh ta đã tính toán sẵn cách phủi bỏ trách nhiệm, để cô ấy một mình gánh chịu mọi hậu quả."

Minh Thư, đang xem xét kỹ lưỡng phần cuối tài liệu, bỗng dừng lại ở một đoạn văn bản được cập nhật gần đây nhất, chỉ cách đây khoảng bốn tháng. "Chị Bích Vân, nhìn đoạn này. Anh Hoài Nam đã liên hệ trước với một công ty luật chuyên về tranh chấp thừa kế, chuẩn bị sẵn hồ sơ pháp lý để nộp đơn yêu cầu tòa án chỉ định người giám hộ tài sản tạm thời cho phần cổ phần đang tranh chấp, ngay khi vụ việc được công khai. Nếu kế hoạch của anh ấy diễn ra suôn sẻ, đơn kiện này sẽ được nộp trong vòng bốn mươi tám giờ sau khi Diễm Thu công khai tố cáo tại bữa tiệc, và với những mối quan hệ mà anh ấy đã xây dựng trong giới tư pháp suốt nhiều năm qua, khả năng cao tòa án sẽ ra phán quyết tạm thời có lợi cho việc chỉ định anh ấy làm người giám hộ, trước khi chị kịp có thời gian phản bác đầy đủ."

Bích Vân ngồi lặng người, nhận ra mức độ tàn nhẫn và tính toán của kế hoạch còn vượt xa những gì cô có thể tưởng tượng trước đó. Nếu cô không tình cờ phát hiện ra vụ đánh tráo ngay từ đêm đầu tiên mười tám năm trước, nếu cô không âm thầm chuẩn bị bằng chứng đối trọng suốt bấy nhiêu năm, kế hoạch của Hoài Nam gần như chắc chắn sẽ thành công một cách hoàn hảo, không chỉ cướp đi quyền thừa kế hợp pháp của Khánh Thi mà còn cướp đi toàn bộ cơ nghiệp mà cha cô đã dày công xây dựng cả đời.

"Chúng ta phải ngăn chặn đơn kiện đó trước khi nó được nộp," Minh Thư nói, giọng khẩn trương. "Nhưng vấn đề là, chúng ta không biết chính xác thời điểm anh ấy sẽ hành động, vì kế hoạch ban đầu của anh ấy đã bị phá sản một phần khi chị phản đòn ngay tại bữa tiệc, khiến Diễm Thu bị lộ diện và bẽ mặt trước công chúng thay vì tạo ra một cuộc khủng hoảng kéo dài như dự tính."

"Đúng vậy," Bích Vân gật đầu, tâm trí bắt đầu tính toán nhanh chóng. "Kế hoạch ban đầu của anh ta đã thất bại. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta sẽ từ bỏ. Một người đã kiên nhẫn chờ đợi và lên kế hoạch tỉ mỉ suốt mười tám năm sẽ không dễ dàng buông xuôi chỉ vì một thất bại tạm thời. Anh ta sẽ tìm cách điều chỉnh kế hoạch, có thể sẽ tìm một hướng đi khác để đạt được mục đích cuối cùng."

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh lặng bên ngoài. "Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ thu thập bằng chứng trực tiếp liên kết anh ta với vụ đánh tráo tại bệnh viện. Chúng ta không thể chỉ dựa vào bằng chứng tài chính và kế hoạch bằng văn bản này — dù rất thuyết phục, luật sư của anh ta vẫn có thể tìm cách lập luận rằng đây chỉ là những kịch bản giả định, những ý tưởng chưa từng được thực hiện trên thực tế. Chúng ta cần một nhân chứng sống, ai đó có thể xác nhận trực tiếp rằng chính Hoài Nam là người đã liên lạc, chỉ đạo Diễm Thu thực hiện hành vi đánh tráo."

Việt Cường gật đầu, đóng laptop lại cẩn thận, sao lưu toàn bộ dữ liệu vào một thiết bị lưu trữ riêng được mã hóa. "Tôi đã tìm được manh mối về một số nhân viên y tế cũ từng làm việc tại Bệnh viện Phụ sản Hồng Phúc vào thời điểm đó. Có một cái tên nổi bật nhất — một y tá trưởng phòng hộ sinh đã nghỉ hưu cách đây vài năm, hiện đang sống tại một khu vực ngoại thành. Tôi đã có địa chỉ liên hệ, nhưng chưa dám tiếp cận trực tiếp vì sợ gây chú ý không cần thiết."

Bích Vân quay lại, ánh mắt kiên định. "Tôi sẽ tự mình đến gặp bà ấy. Đây là chuyện của gia đình tôi, và tôi cần phải là người trực tiếp đối diện với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu."

Minh Thư định lên tiếng ngăn cản, lo ngại về sự an toàn cũng như tính khách quan của cuộc gặp nếu Bích Vân tự mình đứng ra thực hiện, nhưng nhìn thấy sự quyết liệt trong ánh mắt bạn mình, cô hiểu rằng đây không còn là điều có thể thương lượng. "Được, nhưng tôi sẽ đi cùng chị, với tư cách luật sư, để đảm bảo mọi lời khai thu thập được đều có giá trị pháp lý đầy đủ nếu sau này cần sử dụng trước tòa."

Trước khi rời khỏi căn phòng họp kín đêm hôm đó, cả ba người cùng nhìn lại một lần nữa những dòng chữ lạnh lùng trong bản kế hoạch mười tám năm của Hoài Nam, cố gắng khắc ghi từng chi tiết vào trí nhớ, bởi họ biết rõ, đây có thể là tài liệu quan trọng nhất, mang tính quyết định nhất trong toàn bộ cuộc chiến sắp tới. Việt Cường cẩn thận cất thiết bị lưu trữ vào một chiếc két nhỏ mang theo người, còn Minh Thư sao lưu thêm một bản dự phòng gửi vào một hộp thư điện tử được mã hóa riêng, không liên kết với bất kỳ thiết bị nào có thể bị truy cập từ bên ngoài.

Bích Vân bước ra khỏi nhà Minh Thư khi đồng hồ đã điểm gần nửa đêm, ánh trăng mờ nhạt phủ xuống con phố vắng lặng. Cô đứng một lúc lâu bên chiếc xe của mình, hít thở sâu để trấn tĩnh lại tinh thần trước khi trở về ngôi nhà nơi Hoài Nam vẫn đang say giấc, hoàn toàn không hay biết rằng bí mật lớn nhất đời anh vừa bị lật tung dưới ánh đèn của một căn phòng cách đó không xa.

Đã sao chép liên kết chương