Chương 8
Chương 8 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
Câu hỏi của Bích Vân treo lơ lửng giữa không gian im lặng đến nghẹt thở của sảnh tiệc. Diễm Thu đứng đó, tập hồ sơ trong tay run lên bần bật, đôi mắt đảo nhanh từ Bích Vân sang đám đông, rồi dừng lại một khoảnh khắc rất ngắn nơi Tôn Hoài Nam đang đứng lặng ở góc phòng. Đó là một khoảnh khắc chưa đầy một giây, nhưng đủ để hàng chục ống kính máy ảnh bắt trọn, đủ để Bích Vân — người đã dành mười tám năm học cách đọc từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt những người xung quanh mình — nhận ra ngay lập tức.
"Tôi... tôi không biết chị đang nói gì," Diễm Thu lắp bắp, cố gắng lấy lại bình tĩnh nhưng giọng nói đã hoàn toàn mất đi sự quyết liệt ban đầu. "Tôi tự mình quyết định làm chuyện này, không ai xúi giục tôi cả."
"Vậy thì hãy giải thích cho tôi," Bích Vân nói, bước một bước lại gần hơn, "tại sao chị lại đưa con gái mình đi xét nghiệm ADN đúng vào thời điểm này, ngay trước sinh nhật mười tám tuổi của Khánh Thi? Tại sao chị lại chọn chính xác bữa tiệc này, với đầy đủ cổ đông, đầy đủ báo chí, để công bố? Nếu chị thật sự chỉ muốn con gái mình được công nhận, chị hoàn toàn có thể đến gặp tôi riêng, chúng ta có thể giải quyết trong yên lặng, bảo vệ cả hai đứa trẻ khỏi một scandal công khai như thế này. Nhưng chị đã không làm vậy. Ai đã khuyên chị làm theo cách này, Diễm Thu?"
Trác Minh Thư, đứng cạnh Bích Vân, lúc này lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực của một luật sư dày dạn kinh nghiệm. "Nếu chị Diễm Thu không thể chứng minh được nguồn gốc độc lập, đáng tin cậy của kết quả xét nghiệm mà chị đang cầm trên tay, và trong khi chúng tôi có đầy đủ bằng chứng đối chứng từ nhiều nguồn độc lập khác nhau suốt mười tám năm qua, thì tôi e rằng những gì chị vừa tuyên bố trước công chúng có thể cấu thành hành vi vu khống nghiêm trọng, chưa kể đến trách nhiệm hình sự liên quan đến hành vi đánh tráo trẻ sơ sinh tại bệnh viện mười tám năm trước."
Từ "trách nhiệm hình sự" khiến Diễm Thu lảo đảo, một tay bấu chặt lấy mép bục sân khấu để giữ thăng bằng. Cô nhìn quanh, thấy Hân Nghi đang đứng phía dưới với gương mặt trắng bệch, đôi mắt ngấn lệ nhìn mẹ với một sự hoang mang và cả một chút gì đó như trách móc. Cô nhìn thấy đám đông vẫn đang chăm chú theo dõi, những chiếc điện thoại vẫn giơ cao ghi hình không ngừng nghỉ, và cô nhận ra, trong khoảnh khắc ấy, rằng kế hoạch mà cô đã tin tưởng tuyệt đối suốt nhiều tháng qua đang sụp đổ hoàn toàn ngay trước mắt mình.
"Tôi... tôi chỉ làm những gì tôi tin là đúng cho con gái mình," Diễm Thu nói, giọng nghẹn lại, nước mắt bắt đầu lăn dài trên gương mặt. "Tôi không biết chị đã tráo lại vòng tay. Tôi thật sự tin rằng Hân Nghi là con ruột của chị suốt mười tám năm qua. Tôi..."
Cô ngừng lại, như thể chợt nhận ra mình vừa vô tình thừa nhận toàn bộ hành vi đánh tráo trẻ sơ sinh năm xưa trước mặt hàng trăm nhân chứng và ống kính báo chí. Nhưng đã quá muộn để rút lại lời nói. Tiếng xì xào trong đám đông lại rộ lên, lần này không còn là sự hoài nghi mà là một sự phán xét rõ ràng, gay gắt.
Bích Vân đứng lặng một lúc, nhìn người bạn cũ của mình đang run rẩy, sụp đổ ngay trước mắt hàng trăm con người. Cô không cảm thấy hả hê hay thỏa mãn như cô từng tưởng tượng trong những đêm mất ngủ suốt mười tám năm qua khi nghĩ về khoảnh khắc này. Thay vào đó, một nỗi buồn nặng nề dâng lên trong lòng cô, xen lẫn với một cảm giác trống rỗng kỳ lạ — bởi cô biết, đây mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
"Diễm Thu," Bích Vân nói, giọng dịu xuống đáng kể, không còn sự sắc bén như trước. "Tôi tin chị. Tôi tin rằng chị thực sự đã tin suốt mười tám năm qua rằng Hân Nghi là con ruột của tôi. Nhưng điều đó không thay đổi việc chị đã đánh tráo hai đứa trẻ sơ sinh trong đêm đó. Câu hỏi quan trọng nhất bây giờ không phải là chị có tin hay không, mà là ai đã đưa cho chị ý tưởng đó, ai đã cung cấp cho chị đủ động lực — có thể là tiền bạc, có thể là lời hứa hẹn nào đó — để chị dám làm một việc tày trời như vậy vào đêm hôm đó."
Cả sảnh tiệc chờ đợi trong im lặng tuyệt đối. Diễm Thu đứng đó, nước mắt giàn giụa, cơ thể run lên như một chiếc lá trước gió. Cô nhìn Bích Vân, rồi nhìn quanh đám đông một lượt, và cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại nơi Tôn Hoài Nam — người vẫn đứng yên ở góc phòng, gương mặt không lộ một chút cảm xúc nào, như thể toàn bộ tấn bi kịch đang diễn ra trên sân khấu kia chẳng liên quan gì đến mình.
"Mười tám năm trước," Diễm Thu bắt đầu nói, giọng run rẩy nhưng rõ ràng dần lên, "gia đình tôi nợ nần chồng chất vì công việc kinh doanh của chồng cũ tôi thất bại. Chúng tôi nợ hơn năm tỷ đồng, chủ nợ liên tục đe dọa, tôi không biết phải làm sao để xoay xở, đặc biệt là khi tôi sắp sinh con. Đúng lúc đó, có người liên lạc với tôi, hứa sẽ giúp tôi trả hết nợ, sẽ chu cấp cho tôi và con gái tôi trọn đời, nếu tôi đồng ý..."
Cô ngừng lại, như thể sức nặng của lời thú nhận sắp thốt ra khiến cô không thể tiếp tục. Bích Vân bước lại gần hơn, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Nếu chị đồng ý làm gì, Diễm Thu?"
"Nếu tôi đồng ý tráo đổi con gái tôi với con gái của chị," Diễm Thu nói, gần như thì thầm nhưng trong không gian im lặng tuyệt đối của sảnh tiệc, mỗi người có mặt đều nghe rõ từng chữ. "Người đó nói rằng, nếu con gái tôi được nuôi dưỡng trong gia đình họ Chương, được xem là hậu duệ trực hệ, thì sau này, khi con bé đủ tuổi thừa kế, sẽ có cách để đảm bảo quyền lợi cho cả tôi và con bé, xứng đáng hơn nhiều so với việc con bé lớn lên trong cảnh nợ nần của gia đình tôi."
"Ai," Bích Vân hỏi, giọng cô lần đầu tiên trong suốt buổi tối run lên vì một cảm xúc mà cô cố gắng kìm nén, "đã nói với chị những điều đó?"
Diễm Thu mím chặt môi, hai tay ôm lấy mặt, vai run lên từng đợt. "Tôi không thể nói. Người đó dặn tôi, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được nhắc đến tên, nếu không mọi thỏa thuận sẽ chấm dứt, và tôi sẽ phải một mình gánh chịu toàn bộ hậu quả trước pháp luật. Tôi chỉ biết đó là một người đàn ông, liên lạc với tôi qua một số điện thoại lạ, chưa từng gặp trực tiếp cho đến sau khi mọi chuyện đã hoàn tất. Người đó am hiểu mọi thứ về nội bộ gia đình chị, về cả những điều khoản trong di chúc của bác Bảo Long mà ngay cả tôi, là bạn thân của chị, cũng chưa từng được nghe qua trước đó."
Câu nói cuối cùng ấy khiến Bích Vân khẽ sững lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cô nhanh chóng giấu đi phản ứng của mình, không để bất kỳ ai — kể cả Diễm Thu — nhận ra chi tiết đó đã chạm đến điều gì trong lòng cô.
Tôn Hoài Nam, vẫn đứng gần đó suốt từ đầu, giờ bước lại gần sân khấu hơn, gương mặt mang vẻ phẫn nộ và xót xa được diễn tả khéo léo đến hoàn hảo. Anh đặt tay lên vai vợ, giọng trầm xuống đầy vẻ cảm thông. "Em à, chuyện này đã đi quá xa rồi. Để anh gọi bảo vệ đưa Diễm Thu ra ngoài, mọi việc còn lại nên để pháp luật giải quyết. Em không cần phải tự mình đối mặt với tất cả chuyện này giữa đám đông thế này."
Bích Vân nhìn chồng, gật đầu nhẹ, khoác lên gương mặt mình một vẻ biết ơn vừa đủ trước sự quan tâm ấy. Nhưng bên trong, tâm trí cô đang chạy đua với một tốc độ chưa từng có, ghi nhớ từng chữ Diễm Thu vừa thốt ra — một người đàn ông am hiểu cả những điều khoản trong di chúc của cha cô, những điều khoản mà ngay cả bạn thân nhất của cô cũng không hề hay biết. Đó không phải là kiến thức mà bất kỳ người ngoài nào cũng có thể dễ dàng có được.
Cả sảnh tiệc vẫn đang chìm trong sự hỗn loạn, tiếng xì xào không ngớt, các phóng viên vẫn đang tranh nhau ghi lại từng khoảnh khắc, nhưng Bích Vân, đứng giữa tất cả những âm thanh hỗn độn ấy, chỉ còn nghe thấy duy nhất một câu hỏi vang vọng không ngừng trong đầu mình: còn ai khác, ngoài những người trong chính gia đình cô, có thể biết rõ đến từng chi tiết nhỏ nhất trong di chúc của cha cô như vậy?
Đội bảo vệ của khách sạn, theo chỉ đạo của người quản lý sự kiện, tiến lại gần sân khấu, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết mời Diễm Thu rời khỏi khu vực sảnh tiệc. Cô không còn sức phản kháng, để mặc hai nhân viên bảo vệ dìu mình đi qua đám đông đang dạt ra hai bên, hàng trăm ánh mắt dõi theo từng bước chân loạng choạng của người phụ nữ vừa từ vị trí tố cáo đanh thép trở thành kẻ bị vạch trần trước công chúng. Hân Nghi chạy theo mẹ, nước mắt giàn giụa, bỏ mặc sau lưng cả bữa tiệc đang dần trở lại với những âm thanh xì xào không dứt.
Người dẫn chương trình, sau vài phút bối rối không biết nên tiếp tục ra sao, cuối cùng cũng lên tiếng thông báo chương trình tạm dừng, cảm ơn quý khách đã đến tham dự và xin phép được liên hệ lại sau. Đám đông bắt đầu tản ra thành từng nhóm nhỏ, bàn tán không ngớt, một số người vội vã rời khỏi khách sạn để kịp đưa tin, một số khác nán lại, hy vọng chứng kiến thêm diễn biến nào đó trước khi buổi tối kết thúc. Bích Vân đứng giữa sân khấu trống trải, nhìn theo bóng dáng Diễm Thu khuất dần sau cánh cửa lớn, lòng nặng trĩu một dự cảm rằng câu chuyện tối nay còn lâu mới có thể khép lại.