Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
9 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Mười tám năm sau, sảnh đại tiệc của khách sạn năm sao lớn nhất trung tâm Quận Một rực rỡ ánh đèn pha lê, những chùm hoa lan hồ điệp trắng muốt được cắm dọc theo lối đi trải thảm đỏ, và một dàn nhạc thính phòng nhỏ đang chơi những giai điệu du dương chào đón từng vị khách bước vào. Đây là bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi của Tôn Khánh Thi, con gái duy nhất của Chương Bích Vân — Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Chương Phát, một trong những nữ doanh nhân quyền lực nhất thành phố.

Bích Vân đứng trước gương trong phòng chuẩn bị riêng, chỉnh lại tà áo dài lụa màu xanh cổ vịt được may đo riêng cho dịp này, ánh mắt dõi theo hình ảnh phản chiếu của chính mình với một sự bình tĩnh lạ thường. Ở tuổi bốn mươi hai, cô vẫn giữ được vẻ đẹp sắc sảo, quý phái của một người phụ nữ đã trải qua nhiều sóng gió nhưng chưa bao giờ để lộ ra sự mệt mỏi trước người khác. Hôm nay là một ngày đặc biệt, không chỉ vì con gái cô tròn mười tám tuổi — cột mốc pháp lý quan trọng đánh dấu con bé chính thức trở thành người trưởng thành có đầy đủ tư cách pháp lý — mà còn vì, dù không ai biết, đây cũng là ngày Bích Vân đã âm thầm chuẩn bị suốt mười tám năm ròng rã.

"Mẹ, con nhìn có ổn không?" Khánh Thi bước vào phòng, xoay một vòng trong chiếc váy dạ hội màu vàng nhạt đính đá lấp lánh, mái tóc dài được uốn nhẹ buông xõa qua vai. Cô con gái cao ráo, gương mặt thanh tú với đôi lông mày rậm đặc trưng và sống mũi cao thẳng — những nét mà bất kỳ ai tinh ý cũng có thể nhận ra thừa hưởng trực tiếp từ Bích Vân.

"Con đẹp lắm," Bích Vân mỉm cười, bước tới chỉnh lại một lọn tóc cho con, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta khó lòng tin rằng đằng sau nụ cười ấy là cả một khối tâm sự nặng nề đã được giấu kín suốt gần hai thập kỷ. "Con của mẹ hôm nay là người đẹp nhất bữa tiệc."

Khánh Thi cười rạng rỡ, nhưng rồi gương mặt cô thoáng chút tư lự. "Mẹ, con vẫn chưa hiểu tại sao mẹ lại làm một bữa tiệc lớn đến vậy chỉ vì sinh nhật mười tám tuổi của con. Bình thường mẹ đâu thích phô trương thế này."

Bích Vân khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Mười tám tuổi là một cột mốc quan trọng, con là người thừa kế tương lai của cả một tập đoàn, mẹ muốn giới thiệu con với tất cả đối tác, cổ đông quan trọng một cách trang trọng nhất. Đây cũng là cách để con bắt đầu bước những bước đầu tiên vào thế giới mà sau này con sẽ phải gánh vác."

Đó là một phần sự thật, nhưng không phải toàn bộ. Sự thật đầy đủ hơn, điều mà Bích Vân không thể nói ra ngay cả với chính con gái mình, là cô đã chọn chính xác thời điểm này — khi Khánh Thi vừa tròn mười tám tuổi, đủ tư cách pháp lý để đứng tên tài sản, đủ tư cách để lời khai và bằng chứng của con bé được công nhận đầy đủ trước pháp luật — để công khai toàn bộ những gì cô đã âm thầm thu thập trong suốt mười tám năm qua, nếu như tình huống buộc cô phải làm vậy.

Bích Vân đã học được từ rất sớm rằng, trong suốt mười tám năm quan sát âm thầm, cô không hề tìm ra được bằng chứng trực tiếp nào về động cơ hay kẻ đứng sau vụ tráo đổi trẻ sơ sinh năm xưa. Diễm Thu, dù thân thiết với cô đến đâu, luôn khéo léo tránh né mọi câu hỏi liên quan đến tài chính cá nhân, luôn có những lý do hợp lý cho mọi khoản chi tiêu bất thường mà thỉnh thoảng Trác Minh Thư phát hiện được qua các mối quan hệ ngân hàng quen biết. Nhưng gần đây, trong vài tháng trở lại đây, Bích Vân bắt đầu cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong thái độ của Diễm Thu — những ánh mắt dò xét khi nhắc đến chuyện thừa kế của tập đoàn, những câu hỏi bâng quơ về tình hình sức khỏe và kế hoạch tương lai của Bích Vân, và đặc biệt là sự sốt sắng bất thường khi biết tin về bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi của Khánh Thi.

Linh cảm của một người mẹ đã bảo vệ bí mật suốt mười tám năm mách bảo Bích Vân rằng có điều gì đó sắp xảy ra, rằng thời điểm chín muồi mà kẻ chủ mưu chờ đợi suốt bấy lâu có lẽ đã đến gần. Vì vậy, thay vì tổ chức một bữa tiệc nhỏ ấm cúng trong gia đình như con gái mong muốn, cô đã quyết định biến nó thành một sự kiện lớn, quy tụ đầy đủ thành viên hội đồng quản trị, các cổ đông chiến lược, đại diện truyền thông thân cận với tập đoàn — một sân khấu đủ lớn, đủ công khai, để nếu có bất kỳ ai định lợi dụng dịp này để ra tay, họ sẽ phải làm điều đó trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, và Bích Vân sẽ có đầy đủ nhân chứng, đầy đủ điều kiện để phản đòn ngay tại chỗ.

Cô đã dành cả tuần trước đó để cùng Trác Minh Thư rà soát lại toàn bộ hồ sơ tích lũy suốt mười tám năm — kết quả xét nghiệm ADN định kỳ được thực hiện bí mật mỗi ba năm một lần tại một phòng xét nghiệm uy tín ở nước ngoài, hồ sơ y tế gốc từ Bệnh viện Phụ sản Hồng Phúc mà Minh Thư đã khéo léo xin được bản sao có công chứng từ nhiều năm trước, và một bản ghi chép chi tiết những gì chính Bích Vân đã tận mắt chứng kiến vào đêm hè mười tám năm trước. Tất cả được sắp xếp gọn gàng trong một chiếc cặp da đen, hiện đang nằm yên trong két sắt riêng của cô tại văn phòng, sẵn sàng được mang ra bất cứ lúc nào cần thiết.

"Mẹ ơi, dì Thu đến rồi kìa," Khánh Thi reo lên khi nhìn qua cửa sổ phòng chuẩn bị, thấy chiếc xe của Sái Diễm Thu vừa đỗ xịch trước sảnh khách sạn. "Dì ấy dẫn theo cả chị Hân Nghi nữa."

Bích Vân nhìn ra ngoài, quan sát dáng vẻ của Diễm Thu bước xuống xe. Người bạn thân mười tám năm của cô, giờ đã ngoài bốn mươi, vẫn giữ được nét đẹp mặn mà nhưng có phần khắc khổ hơn so với tuổi tác thực, có lẽ vì những năm tháng vật lộn với cuộc sống sau khi ly hôn người chồng cũ nợ nần chồng chất. Diễm Thu mặc một bộ váy dạ hội sang trọng, có lẽ là món quà hoặc là khoản đầu tư lớn cho một dịp mà cô ta coi là quan trọng bậc nhất trong cuộc đời. Bên cạnh Diễm Thu, Sái Hân Nghi — cô con gái mà Diễm Thu vẫn tin chắc là hậu duệ máu mủ của dòng họ Chương — bước đi với dáng vẻ tự tin, gần như kiêu hãnh, hoàn toàn khác với vẻ rụt rè thường thấy trước đây.

Có điều gì đó trong ánh mắt của Diễm Thu lúc bước vào sảnh khách sạn khiến Bích Vân càng thêm chắc chắn về linh cảm của mình. Đó không phải ánh mắt của một người bạn đến chúc mừng sinh nhật con gái người bạn thân, mà là ánh mắt của một người đang chuẩn bị bước vào một trận chiến mà cô ta tin chắc mình đã cầm phần thắng trong tay.

"Con gái yêu," Bích Vân nắm lấy tay Khánh Thi, giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc khác thường. "Dù hôm nay có chuyện gì xảy ra, con hãy nhớ rằng mẹ yêu con vô điều kiện, không gì có thể thay đổi được điều đó. Con có tin mẹ không?"

Khánh Thi nhìn mẹ với ánh mắt ngơ ngác, không hiểu vì sao mẹ mình lại nói những lời nghiêm trọng như vậy vào đúng ngày sinh nhật. "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Có chuyện gì mà mẹ phải hỏi con câu đó?"

"Không có gì," Bích Vân mỉm cười, cố gắng xua tan sự lo lắng đang dâng lên trong lòng con gái. "Mẹ chỉ muốn con biết điều đó, trước khi bước vào một tuổi mới, một chương mới của cuộc đời."

Trên đường ra sảnh chính, hai mẹ con chạm mặt Tôn Hoài Nam đang đứng trò chuyện với vài thành viên hội đồng quản trị ngay cửa phòng khánh tiết. Anh mặc bộ vest đen may đo tuyệt đối chỉn chu, nụ cười niềm nở quen thuộc của một người đàn ông từng khiến cả hội đồng quản trị tin tưởng tuyệt đối suốt gần hai mươi năm. Thấy vợ con bước ra, anh chủ động tách khỏi nhóm người, tiến lại gần, đặt tay lên vai Khánh Thi với vẻ trìu mến của một người cha.

"Con gái của bố hôm nay đẹp như một nàng công chúa," Hoài Nam nói, giọng ấm áp không chút gợn sóng. "Bố đã sắp xếp để MC giới thiệu con một cách trang trọng nhất, xứng đáng với vị trí người thừa kế tương lai."

"Cảm ơn bố," Khánh Thi cười, dựa đầu vào vai bố trong giây lát, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ điều gì.

Bích Vân đứng cạnh, quan sát chồng mình với ánh mắt bình thản bên ngoài nhưng bên trong đang âm thầm cân đo từng cử chỉ, từng câu nói. Suốt mười tám năm qua, cô chưa từng có bằng chứng cụ thể nào chống lại Hoài Nam, chưa từng dám để trí ngờ vực của mình đi xa hơn những nghi vấn mơ hồ từ đêm đầu tiên ở bệnh viện. Nhưng tối nay, khi ánh đèn sảnh tiệc hắt lên vết sẹo mờ nơi thái dương trái mà cô đã quên bẵng suốt nhiều năm, cô thấy bàn tay anh bất giác đưa lên xoa nhẹ nó — một cử chỉ nhỏ, vô thức, mà cô chưa từng thấy anh lặp đi lặp lại nhiều đến vậy chỉ trong một buổi tối. Cô bỗng hiểu, rõ như một tia chớp, rằng con người bình lặng đứng trước mặt mình đây, hơn ai hết, mới là người cần phải dõi theo sát sao nhất trong đêm nay.

Cô nắm chặt tay con gái, cùng nhau bước ra khỏi phòng chuẩn bị, tiến về phía sảnh tiệc rực rỡ ánh đèn nơi hàng trăm vị khách đang chờ đợi. Bích Vân bước đi với tư thế ngẩng cao đầu, vững vàng như mọi khi, nhưng trong lòng, cô biết rằng mình đang bước vào khoảnh khắc quan trọng nhất của mười tám năm giữ bí mật — khoảnh khắc mà mọi sự chuẩn bị, mọi đêm mất ngủ, mọi lần phải nuốt nước mắt vào trong để duy trì một lời nói dối vì tình yêu thương, cuối cùng sẽ được đưa ra ánh sáng.

Ngoài kia, dàn nhạc vẫn đang chơi những giai điệu du dương, ánh đèn pha lê vẫn lấp lánh chiếu rọi khắp sảnh tiệc, và không ai trong số hàng trăm vị khách đang cười nói, chúc tụng lẫn nhau có thể ngờ rằng, chỉ trong ít giờ nữa, họ sẽ trở thành nhân chứng của một trong những vụ bê bối gia tộc chấn động nhất mà giới doanh nhân thành phố từng được chứng kiến.

Đã sao chép liên kết chương