Chương 5
Chương 5 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
Bữa tiệc diễn ra suôn sẻ trong gần hai giờ đồng hồ đầu tiên. MC chuyên nghiệp dẫn dắt chương trình một cách trôi chảy, những lời chúc mừng từ các cổ đông lớn, đối tác chiến lược lần lượt được xướng lên, bánh sinh nhật ba tầng được đưa ra giữa tiếng vỗ tay rộn rã, và Khánh Thi, trong bộ váy vàng lấp lánh, tươi cười cắt từng lát bánh mời khách với vẻ rạng rỡ của một cô gái vừa bước sang tuổi trưởng thành.
Bích Vân đứng gần sân khấu, tay cầm ly rượu vang chưa nhấp một ngụm nào, mắt không ngừng quan sát Diễm Thu đang ngồi ở bàn khách mời danh dự, cách đó không xa. Diễm Thu có vẻ bồn chồn bất thường, liên tục nhìn đồng hồ, thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía Hoài Nam đang đứng trò chuyện với nhóm cổ đông lớn ở góc phòng. Có một sự trao đổi ánh mắt ngắn ngủi giữa hai người mà nếu không chú ý kỹ, người ta sẽ dễ dàng bỏ qua — nhưng Bích Vân, với sự cảnh giác được mài giũa suốt mười tám năm, không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.
Đến phần MC mời đại diện những người thân thiết nhất của gia đình lên phát biểu chúc mừng, theo kịch bản đã chuẩn bị sẵn, người đầu tiên được mời chính là Sái Diễm Thu — với tư cách bạn thân nhất của Bích Vân, người đã đồng hành cùng gia đình từ những ngày đầu tiên. Diễm Thu đứng dậy, chỉnh lại tà váy, bước lên sân khấu với những bước chân chậm rãi nhưng có phần cứng nhắc, không giống với dáng vẻ tự nhiên thường thấy của cô.
Cô đứng trước micro, nhìn xuống đám đông hàng trăm người đang chờ đợi những lời chúc tụng thông thường. Nhưng thay vào đó, Diễm Thu hít một hơi thật sâu, đôi tay siết chặt lấy micro đến trắng bệch, rồi bắt đầu nói bằng một giọng run rẩy nhưng đầy quyết liệt.
"Xin lỗi mọi người, tôi biết đây không phải là những gì mọi người mong đợi được nghe trong một bữa tiệc sinh nhật vui vẻ như thế này. Nhưng tôi không thể tiếp tục im lặng thêm được nữa. Có một sự thật đã bị che giấu suốt mười tám năm, một sự thật liên quan trực tiếp đến huyết thống thật sự của người thừa kế Tập đoàn Chương Phát."
Cả sảnh tiệc lập tức chìm vào im lặng. Tiếng nhạc nền tắt hẳn theo hiệu lệnh vội vã của người điều phối âm thanh, hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía sân khấu, nơi Diễm Thu đứng với gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên quyết đến kỳ lạ.
"Mười tám năm trước, tôi và chị Bích Vân cùng sinh con tại Bệnh viện Phụ sản Hồng Phúc, cách nhau chưa đầy một ngày. Trong đêm đó, đã có một sự tráo đổi giữa hai đứa trẻ sơ sinh của chúng tôi, một sự tráo đổi có chủ đích, không phải nhầm lẫn." Giọng Diễm Thu run lên, nhưng cô vẫn cố gắng giữ vững, ánh mắt lướt nhanh về phía Hoài Nam đang đứng lặng ở góc phòng như đang tìm kiếm một sự khích lệ ngầm. "Đứa trẻ mà chị Bích Vân nuôi dưỡng suốt mười tám năm qua, người mà hôm nay chúng ta đang chúc mừng sinh nhật — Tôn Khánh Thi — không phải con ruột của chị ấy. Con gái ruột thật sự của chị Bích Vân chính là Sái Hân Nghi, con gái tôi, người mà tôi đã nuôi dưỡng suốt mười tám năm qua trong niềm tin rằng con bé là con ruột của mình."
Tiếng xì xào nổi lên khắp sảnh tiệc như một cơn sóng ngầm, hàng trăm gương mặt sững sờ quay sang nhìn nhau, một số vị khách vội vàng rút điện thoại ra, không rõ để ghi hình hay để nhắn tin cho ai đó về tin tức chấn động vừa được tiết lộ. Khánh Thi đứng gần sân khấu, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở to không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, hai tay siết chặt lấy vạt váy đến run rẩy.
"Tôi biết đây là một cú sốc lớn," Diễm Thu tiếp tục, giọng bắt đầu lạc đi vì xúc động, "nhưng tôi có bằng chứng. Tôi đã âm thầm làm xét nghiệm ADN cho con gái tôi — Hân Nghi — cách đây ba tháng, sau khi tình cờ phát hiện một số chi tiết bất thường trong hồ sơ y tế cũ. Kết quả cho thấy con bé có quan hệ huyết thống trực hệ với dòng họ Chương, trùng khớp hoàn toàn với các chỉ số di truyền đặc trưng của gia tộc. Tôi giữ im lặng suốt ba tháng qua vì không biết phải làm thế nào, vì sợ làm tổn thương tình bạn giữa tôi và chị Bích Vân. Nhưng tôi không thể để con gái ruột của mình tiếp tục bị tước đoạt quyền lợi chính đáng, quyền được công nhận là hậu duệ thật sự của dòng họ Chương, quyền được thừa kế những gì thuộc về mình."
Cô đưa tay ra hiệu, và từ phía dưới sân khấu, một người phụ tá — rõ ràng đã được chuẩn bị sẵn từ trước — bước lên đưa cho Diễm Thu một tập hồ sơ. Diễm Thu giơ cao tập hồ sơ trước ống kính của vài phóng viên chuyên trách mảng kinh doanh được mời đến đưa tin về bữa tiệc, những người giờ đây đang chăm chú ghi lại từng khoảnh khắc của một câu chuyện vượt xa tầm một bản tin sinh nhật thông thường.
"Đây là kết quả xét nghiệm ADN được thực hiện tại một trung tâm xét nghiệm uy tín, có đầy đủ tính pháp lý. Tôi cũng có lời khai của một số nhân chứng liên quan đến sự việc xảy ra tại bệnh viện mười tám năm trước. Tôi không muốn làm chuyện này trở nên ồn ào, nhưng tôi tin rằng con gái tôi — Hân Nghi — xứng đáng được biết sự thật về thân phận của mình, và xứng đáng được công nhận quyền thừa kế hợp pháp tại Tập đoàn Chương Phát, tương xứng với dòng máu thật sự đang chảy trong người con bé."
Sái Hân Nghi, ngồi ở bàn khách mời phía dưới, đứng bật dậy, gương mặt hoang mang tột độ, rõ ràng cô cũng không hoàn toàn biết trước kế hoạch của mẹ mình sẽ được thực hiện theo cách công khai và chấn động đến thế này. Cô nhìn mẹ trên sân khấu, rồi nhìn sang Khánh Thi đang đứng chết lặng gần đó, ánh mắt đầy hoảng loạn và bối rối.
Một vài thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi ngồi ở hàng bàn đầu bắt đầu xì xào bàn tán với nhau, ánh mắt dò xét nhìn về phía Bích Vân như đang tự hỏi liệu tin tức này sẽ ảnh hưởng thế nào đến giá cổ phiếu của tập đoàn vào phiên giao dịch sáng hôm sau. Một người đàn ông lớn tuổi, thành viên kỳ cựu trong hội đồng, khẽ nghiêng người sang bên cạnh, thì thầm với người ngồi cạnh rằng nếu tin này là thật, toàn bộ cơ cấu quyền lực của tập đoàn có thể phải xem xét lại từ đầu, bởi điều lệ sáng lập của công ty quy định rõ quyền kiểm soát cổ phần chi phối chỉ được trao cho hậu duệ trực hệ huyết thống của dòng họ Chương.
Phía sau đám đông, các phóng viên đã bắt đầu gọi điện thoại báo về tòa soạn, ống kính máy quay chĩa thẳng lên sân khấu không ngừng nghỉ. Một biên tập viên trẻ đứng gần cửa ra vào thì thầm với đồng nghiệp rằng đây có lẽ sẽ là tin tức chấn động nhất giới doanh nhân thành phố trong nhiều năm trở lại đây, một câu chuyện đủ sức chiếm trang nhất của mọi tờ báo kinh tế vào sáng hôm sau.
Khánh Thi đứng như hóa đá giữa sân khấu, cảm giác như toàn bộ mặt đất dưới chân mình vừa sụp đổ. Cô nhìn quanh, thấy hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình với đủ loại cảm xúc — tò mò, thương hại, hoài nghi — và trong khoảnh khắc ấy, cô chỉ ước mình có thể biến mất khỏi căn phòng này, khỏi tất cả những ánh đèn chói lòa và những lời xì xào đang vây kín lấy cô từ mọi phía. Cô tìm kiếm ánh mắt mẹ mình trong đám đông, mong mỏi một sự trấn an, nhưng Bích Vân lúc này đã bắt đầu bước những bước chân đầu tiên về phía sân khấu, gương mặt mang một vẻ quyết liệt mà Khánh Thi chưa từng thấy bao giờ.
Bích Vân đứng lặng giữa đám đông, quan sát toàn bộ diễn biến với một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc mà không ai trong số những người xung quanh có thể hiểu nổi làm sao cô có thể giữ được thái độ ấy trước một lời tố cáo chấn động đến vậy. Nhưng chỉ có Trác Minh Thư, đứng cách đó không xa, mới hiểu rõ rằng đây chính là khoảnh khắc mà Bích Vân đã chờ đợi, đã chuẩn bị, suốt mười tám năm ròng rã.
Cô đưa mắt nhìn sang Hoài Nam đang đứng ở góc phòng. Anh vẫn giữ được vẻ mặt sửng sốt hợp lý của một người chồng, một người cha vừa nghe tin chấn động, nhưng có một khoảnh khắc rất ngắn, chưa đầy một giây, khi ánh mắt anh chạm phải ánh mắt Bích Vân, cô nhìn thấy trong đó không phải sự hoang mang mà là một sự tính toán lạnh lùng, dò xét phản ứng của cô một cách kỹ lưỡng.
Đó là khoảnh khắc Bích Vân biết chắc chắn, không còn một chút nghi ngờ nào, rằng cuộc chiến thật sự của đêm nay không chỉ đơn thuần là giữa cô và Diễm Thu.
Cô đặt ly rượu xuống bàn gần đó, chỉnh lại tà áo dài, và bắt đầu bước những bước đi đầu tiên hướng về phía sân khấu, nơi Diễm Thu vẫn đang đứng, tay run run cầm tập hồ sơ, chờ đợi phản ứng từ người bạn thân — người mà cô ta tin chắc sẽ chỉ có thể đứng đó chết lặng, bất lực trước những bằng chứng mà cô ta đã dày công chuẩn bị.
Nhưng Diễm Thu không thể ngờ rằng, người phụ nữ đang bước lên sân khấu kia đã chờ đợi khoảnh khắc này từ mười tám năm trước, và bà đã sẵn sàng cho tất cả những gì sắp xảy ra tiếp theo.