Chương 15
Chương 15 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
Tôn Hoài Nam không phải là người dễ dàng bị qua mặt. Suốt gần hai mươi năm gây dựng vị thế trong Tập đoàn Chương Phát, anh đã học được cách xây dựng một mạng lưới thông tin riêng, âm thầm len lỏi vào từng ngóc ngách của bộ máy vận hành công ty, đủ để nắm bắt bất kỳ biến động bất thường nào có thể ảnh hưởng đến vị thế của mình.
Một buổi sáng, người phụ trách an ninh mạng nội bộ — một nhân viên trẻ mà Hoài Nam đã âm thầm nuôi dưỡng lòng trung thành suốt nhiều năm qua bằng những khoản thưởng ngoài lương hậu hĩnh — báo cáo riêng với anh về một chuỗi truy vấn bất thường vào hệ thống lưu trữ hồ sơ tài chính cũ của tập đoàn, tất cả đều xuất phát từ tài khoản của Giám đốc Tài chính Hà Việt Cường, tập trung vào các giao dịch liên quan đến những công ty đối tác có trụ sở tại Singapore từ nhiều năm trước.
Hoài Nam ngồi trong văn phòng riêng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, đầu óc nhanh chóng phân tích ý nghĩa của thông tin vừa nhận được. Việt Cường không có lý do chính đáng nào để đào sâu vào những giao dịch cũ như vậy trừ khi có ai đó — rất có thể chính là Bích Vân — đã yêu cầu anh ta làm điều đó một cách bí mật.
Anh không hoảng loạn, không để lộ bất kỳ dấu hiệu bất thường nào ra bên ngoài, mà bình tĩnh cân nhắc mọi khả năng. Có lẽ vợ anh đã bắt đầu nghi ngờ, dù chưa chắc đã nắm được bằng chứng cụ thể nào. Đây chính là lúc anh cần phải hành động thận trọng hơn bao giờ hết, vừa để bảo vệ bản thân, vừa để tiếp tục theo đuổi mục tiêu cuối cùng mà anh đã kiên nhẫn chờ đợi suốt mười tám năm.
Trong cuộc họp hội đồng quản trị được triệu tập vào tuần sau đó, chính thức là để bàn về chiến lược khôi phục hình ảnh công ty sau vụ bê bối, Hoài Nam khéo léo đưa ra một đề xuất mà thoạt nghe có vẻ hoàn toàn hợp lý và mang tinh thần xây dựng.
"Tôi nghĩ, trong giai đoạn nhạy cảm này, khi truyền thông và dư luận vẫn đang theo dõi sát sao mọi động thái của tập đoàn, chúng ta cần một cơ cấu lãnh đạo tạm thời vững vàng hơn, tránh để bất kỳ quyết định quan trọng nào bị ảnh hưởng bởi yếu tố cảm xúc cá nhân," anh nói, giọng điềm đạm, hướng ánh mắt về phía các thành viên hội đồng quản trị đang lắng nghe chăm chú. "Tôi hoàn toàn tôn trọng và tin tưởng khả năng lãnh đạo của chị Bích Vân, nhưng chúng ta không thể phủ nhận rằng chị ấy đang phải đối mặt với một cú sốc tinh thần lớn liên quan trực tiếp đến gia đình. Tôi đề xuất thành lập một ủy ban điều hành tạm thời, với sự tham gia của tôi cùng một số thành viên kỳ cựu khác, để hỗ trợ chị ấy trong việc ra quyết định, đặc biệt là các quyết định liên quan đến tài chính và nhân sự cấp cao."
Đề xuất ấy nhận được sự đồng tình của một vài thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi, những người vốn đã có xu hướng thận trọng, e ngại rủi ro, và dễ dàng bị thuyết phục bởi lý lẽ về sự ổn định trong giai đoạn khủng hoảng. Bích Vân, ngồi ở đầu bàn họp, lắng nghe toàn bộ đề xuất với một sự bình tĩnh bên ngoài, nhưng trong lòng, cô hiểu rõ đây chính là bước đi đầu tiên trong kế hoạch phản công của Hoài Nam — một nỗ lực tinh vi nhằm hạn chế quyền lực của cô dưới danh nghĩa "hỗ trợ", để dần dần cô lập cô khỏi những quyết định quan trọng nhất của tập đoàn.
"Tôi đánh giá cao sự quan tâm của anh Hoài Nam," Bích Vân lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Nhưng tôi muốn khẳng định rõ ràng với toàn thể hội đồng quản trị rằng, dù đang trải qua một giai đoạn khó khăn về mặt cá nhân, tôi vẫn hoàn toàn đủ năng lực và tỉnh táo để tiếp tục điều hành tập đoàn theo đúng trách nhiệm mà cổ đông đã tin tưởng giao phó. Việc thành lập một ủy ban điều hành tạm thời trong thời điểm này, theo tôi, không những không cần thiết mà còn có thể gửi đi một tín hiệu sai lệch tới thị trường, khiến nhà đầu tư nghĩ rằng nội bộ ban lãnh đạo đang có sự bất ổn nghiêm trọng hơn thực tế."
Một vài thành viên trẻ tuổi hơn trong hội đồng, những người từng được chính Bích Vân đề bạt và luôn ủng hộ những cải cách quản trị hiện đại mà cô theo đuổi, lên tiếng phản bác đề xuất của Hoài Nam ngay khi anh vừa dứt lời. Một nữ thành viên trẻ, phụ trách mảng phát triển bền vững của tập đoàn, thẳng thắn nêu quan điểm rằng việc thành lập một ủy ban điều hành tạm thời ngay sau một vụ bê bối liên quan đến chính gia đình Chủ tịch sẽ càng khiến dư luận nghi ngờ nhiều hơn, thay vì trấn an được ai. Một thành viên khác, đại diện cho nhóm cổ đông tổ chức nước ngoài, cũng bày tỏ sự lo ngại rằng bất kỳ sự xáo trộn nào trong cơ cấu điều hành vào lúc này đều có thể bị các nhà phân tích tài chính diễn giải theo hướng tiêu cực, ảnh hưởng trực tiếp đến niềm tin của thị trường.
Ngược lại, phe ủng hộ Hoài Nam, chủ yếu là những thành viên lớn tuổi từng được anh vun đắp quan hệ thân thiết qua nhiều năm bằng những buổi gặp gỡ riêng, những món quà tinh tế đúng dịp, và cả những khoản tài trợ kín đáo cho các dự án cá nhân của họ, kiên trì bảo vệ quan điểm rằng sự thận trọng không bao giờ là thừa trong giai đoạn khủng hoảng. Cuộc tranh luận trong phòng họp kéo dài gần hai giờ đồng hồ, với những lập luận qua lại gay gắt giữa hai phe ủng hộ và phản đối đề xuất của Hoài Nam. Cuối cùng, nhờ sự ủng hộ vững chắc từ vị Phó Chủ tịch danh dự — người bạn thân thiết của cố Chủ tịch Bảo Long — cùng một số thành viên trẻ tuổi hơn trong hội đồng, đề xuất của Hoài Nam không được thông qua, nhưng tỷ lệ phiếu khá sít sao, chỉ chênh lệch ba phiếu, một con số đủ để khiến Bích Vân nhận ra rõ ràng mức độ ảnh hưởng mà chồng mình đã âm thầm xây dựng được trong suốt nhiều năm qua.
Sau cuộc họp, khi các thành viên hội đồng quản trị đã lần lượt rời khỏi phòng, Hoài Nam nán lại, tiến đến gần Bích Vân, nụ cười trên môi không giấu được một chút cay đắng thoáng qua.
"Em cứng rắn hơn anh nghĩ đấy," anh nói, giọng vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sắc thái khác lạ mà Bích Vân chưa từng nghe thấy trước đây. "Anh chỉ đang cố gắng giúp đỡ em thôi, em không cần phải phản ứng gay gắt như vậy trước mặt cả hội đồng."
"Em biết anh đang cố gắng giúp đỡ," Bích Vân đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào chồng, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể dù trong lòng đang dấy lên một sự cảnh giác cao độ. "Nhưng em nghĩ mình đủ khả năng tự quyết định điều gì tốt nhất cho tập đoàn mà cha em đã để lại."
Hoài Nam nhìn vợ một lúc lâu, ánh mắt anh trong khoảnh khắc ấy mang một vẻ dò xét sắc lạnh mà Bích Vân chưa từng thấy trong suốt mười tám năm chung sống, trước khi anh gật đầu, quay người rời khỏi phòng họp mà không nói thêm lời nào.
Bích Vân đứng lại một mình trong căn phòng trống, tim đập nhanh dồn dập. Cô biết, cuộc chạm trán vừa rồi chỉ là màn dạo đầu cho một cuộc chiến quyền lực khốc liệt hơn nhiều sắp diễn ra. Hoài Nam đã bắt đầu nhận ra cô đang có động thái đề phòng, và một người đàn ông đã kiên nhẫn chờ đợi mười tám năm để thực hiện kế hoạch của mình sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại chỉ vì một đề xuất bị bác bỏ tại phòng họp.
Ngay tối hôm đó, cô nhận được cuộc gọi khẩn từ Việt Cường, giọng anh đầy lo lắng. "Chị Bích Vân, tôi vừa phát hiện tài khoản truy cập của tôi vào hệ thống lưu trữ đã bị giới hạn quyền truy cập một cách bất thường, không thông qua bất kỳ quy trình chính thức nào. Tôi nghĩ ai đó đã phát hiện ra việc tôi đang rà soát các hồ sơ cũ."
Bích Vân nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cuộc chiến thầm lặng giờ đây đã chính thức không còn là bí mật hoàn toàn nữa. Hoài Nam đã biết, hoặc ít nhất đã nghi ngờ đủ nhiều để bắt đầu hành động phòng thủ. Và điều đó có nghĩa là, thời gian không còn đứng về phía cô nữa.
"Anh đã sao lưu được toàn bộ dữ liệu quan trọng trước khi bị khóa quyền truy cập chưa?" Bích Vân hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim vẫn đập thình thịch.
"Rồi, tôi đã lường trước khả năng này nên đã sao lưu mọi thứ ra thiết bị rời ngay từ tuần trước," Việt Cường đáp, giọng đã bớt hoảng loạn hơn đôi chút. "Nhưng chị Bích Vân, tôi nghĩ chúng ta cần cẩn trọng hơn nữa từ bây giờ. Nếu anh Hoài Nam đã bắt đầu nghi ngờ, rất có thể anh ấy cũng sẽ để mắt đến những cuộc gặp gỡ, những cuộc gọi của chị, thậm chí cả của tôi và chị Minh Thư."
Bích Vân gật đầu, dù biết Việt Cường không thể nhìn thấy qua điện thoại. "Cảm ơn anh đã cẩn thận. Từ giờ, chúng ta sẽ hạn chế liên lạc qua các kênh thông thường, chỉ gặp trực tiếp khi thực sự cần thiết, và luôn ở những địa điểm khác nhau, không lặp lại." Cô cúp máy, đứng lặng giữa phòng khách tối om, cảm nhận rõ ràng một lằn ranh vô hình vừa được vạch ra trong chính ngôi nhà của mình — một bên là người chồng đang âm thầm phòng thủ, một bên là người vợ đang âm thầm truy đuổi sự thật, và cả hai đều biết rõ, cuộc đối đầu thật sự chỉ vừa mới bắt đầu.