Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
8 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Bốn giờ sáng, Bích Vân tỉnh giấc vì cơn đau nhói ở vết mổ. Cô nhẹ nhàng nhấn nút gọi y tá, nhưng chờ mãi không thấy ai đến — có lẽ ca trực đêm đang bận rộn với một trường hợp cấp cứu nào đó ở tầng dưới. Cơn đau dần dịu lại sau vài phút hít thở sâu, nhưng giấc ngủ đã bị cắt đứt hoàn toàn. Cô nằm đó, mắt mở to nhìn trần nhà, tai vẫn còn nghe rõ tiếng khóa nhựa lách cách khe khẽ từ đêm hôm trước, ngón tay vô thức miết đi miết lại lên mép chăn như đang cố xóa nó khỏi trí nhớ.

Con gái cô đang được đưa trở lại phòng theo dõi ban đêm theo lịch trình luân phiên của bệnh viện — cứ vài giờ các bé lại được đưa qua đưa lại giữa phòng mẹ và phòng theo dõi chung để các bác sĩ kiểm tra nhịp tim, cân nặng, phản xạ. Bích Vân nhìn chiếc nôi kính trống không cạnh giường, lòng bỗng dấy lên một sự sốt ruột lạ thường.

Cô quyết định dậy, khoác áo choàng, bước ra hành lang một lần nữa. Lần này cô không còn nghĩ mình đang suy diễn quá mức nữa — có một thôi thúc mãnh liệt trong lòng buộc cô phải tận mắt kiểm tra xem con gái mình có ổn không, dù biết rằng điều đó nghe có vẻ vô lý với một đứa trẻ đang nằm trong phòng theo dõi được giám sát y tế nghiêm ngặt.

Hành lang lúc bốn giờ sáng còn vắng lặng hơn cả đêm qua, ánh đèn huỳnh quang trắng bệch phủ lên từng góc tường một vẻ lạnh lẽo đến rợn người. Bích Vân bước chậm, một tay vịn vào thành tường để giữ thăng bằng, cơ thể vẫn còn yếu sau ca sinh. Khi gần đến phòng trẻ sơ sinh, cô khựng lại — cánh cửa phòng đang khép hờ, và bên trong, dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt, một bóng người quen thuộc lại đang đứng đó.

Diễm Thu.

Lần này, Bích Vân không còn do dự. Cô nép sát vào bức tường cạnh khung cửa kính, chỉ để lộ một khe hở vừa đủ để quan sát mà không bị phát hiện. Tim cô đập thình thịch, không phải vì mệt mà vì một linh cảm tồi tệ đang dần trở thành hiện thực trước mắt.

Diễm Thu đứng giữa hai chiếc nôi đặt gần nhau — một chiếc có tấm bảng nhỏ màu hồng ghi "Chương Bích Vân — Con gái", chiếc còn lại ghi "Sái Diễm Thu — Con gái". Hai đứa trẻ đều đang ngủ say, hoàn toàn không hay biết gì về những gì sắp xảy ra với cuộc đời mình. Diễm Thu đưa mắt nhìn quanh phòng một lượt, kiểm tra kỹ càng như một kẻ trộm chuyên nghiệp đang rà soát hiện trường trước khi ra tay, rồi cúi xuống, hai tay run run tháo chiếc vòng nhựa nhỏ màu hồng khỏi cổ tay bé xíu của đứa trẻ nằm trong nôi có bảng tên "Chương Bích Vân".

Bích Vân đứng chết lặng sau khung cửa, cảm giác như toàn bộ máu trong người mình đông cứng lại. Cô nhìn Diễm Thu — người bạn thân thiết nhất, người đã cùng cô trải qua bốn năm đại học, người từng khóc trên vai cô khi thi trượt môn học đầu tiên, người từng đến dự đám cưới của cô với vai trò phù dâu chính — giờ đây đang đứng đó, tháo chiếc vòng tay định danh của con gái cô ra khỏi cổ tay bé nhỏ ấy bằng một sự thành thạo đáng sợ, như thể đã tập dượt động tác này nhiều lần trong đầu.

Diễm Thu đặt chiếc vòng vừa tháo xuống mép nôi, rồi quay sang chiếc nôi thứ hai, cẩn thận tháo chiếc vòng nhựa màu xanh nhạt ghi "Sái Diễm Thu — Con gái" khỏi cổ tay đứa bé còn lại. Đôi tay cô run rẩy đến mức phải mất vài giây mới tháo được, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán dù căn phòng đang bật điều hòa mát lạnh.

Bích Vân muốn hét lên, muốn xông vào ngăn cản, nhưng cơ thể cô như bị đóng băng tại chỗ, không thể cử động, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Có lẽ vì cú sốc quá lớn, hoặc có lẽ vì một phần bản năng nào đó trong cô mách bảo rằng cô cần nhìn cho rõ toàn bộ sự việc trước khi hành động, để không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào có thể lý giải cho hành động điên rồ này của người bạn thân.

Diễm Thu đeo chiếc vòng màu hồng — vòng của con gái Bích Vân — lên cổ tay đứa bé nằm trong nôi có bảng "Sái Diễm Thu", và ngược lại, đeo chiếc vòng màu xanh nhạt lên cổ tay đứa bé nằm trong nôi có bảng "Chương Bích Vân". Đôi tay cô lúc này đã bớt run hơn, động tác trở nên dứt khoát, như thể phần khó khăn nhất — phần do dự về mặt lương tâm — đã qua đi, chỉ còn lại việc hoàn thành nốt kế hoạch.

Tiếng khóa nhựa của chiếc vòng tay bấm lại vang lên hai lần, khẽ khàng nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng — chính là âm thanh mà Bích Vân đã nghe thấy đêm qua nhưng không kịp nhìn thấy nguồn gốc. Giờ đây cô đã hiểu, âm thanh ấy chính là tiếng của một cuộc đánh tráo số phận, được thực hiện không phải một lần mà có thể đã được Diễm Thu tập dượt hoặc thử nghiệm từ đêm hôm trước.

Diễm Thu đứng thẳng người, nhìn hai đứa trẻ nằm yên trong nôi — giờ đây mang những chiếc vòng tay không đúng với dòng máu thật sự của mình — với một ánh mắt phức tạp khó tả. Không phải sự đắc thắng của một kẻ vừa thành công trong âm mưu, mà là một nỗi đau đớn, dằn vặt sâu sắc, xen lẫn sự quyết liệt của một người đã không còn đường lui. Cô đưa tay lên che miệng, vai run lên như đang cố kìm nén một tiếng nấc nghẹn, rồi rút chiếc điện thoại trong túi áo choàng, gõ nhanh một tin nhắn gì đó, ngón tay run rẩy trên màn hình.

Bích Vân, từ vị trí quan sát của mình, không thể đọc được nội dung tin nhắn, nhưng cô nhìn thấy rõ nét mặt của Diễm Thu khi màn hình điện thoại sáng lên — một sự hoảng loạn tột độ, đôi mắt đỏ hoe, ngấn nước mắt chực trào. Vài giây sau, điện thoại của Diễm Thu rung lên một tin nhắn phản hồi, cô đọc nhanh, rồi gật đầu một mình như đang tự trấn an bản thân, cất điện thoại vào túi, quay người bước ra khỏi phòng trẻ sơ sinh.

Bích Vân vội vàng lùi sâu vào góc tối gần đó, nín thở, chờ cho bước chân của Diễm Thu khuất hẳn về phía cuối hành lang trước khi cô dám thở ra một hơi dài. Toàn thân cô run rẩy, không phải vì lạnh mà vì cơn chấn động tinh thần quá lớn vừa trải qua. Cô đứng tựa lưng vào tường, hai tay ôm lấy mặt, cố gắng sắp xếp lại những gì vừa chứng kiến.

Con gái mình — đứa bé mà cô đã mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày, đứa bé mà cô đã ôm ấp, nâng niu từ khoảnh khắc đầu tiên chào đời — giờ đây đang mang trên cổ tay chiếc vòng định danh của một đứa trẻ khác. Nếu cô không can thiệp, chỉ vài giờ nữa, khi các y tá đến làm thủ tục bàn giao trẻ về phòng mẹ vào buổi sáng, họ sẽ dựa vào chiếc vòng tay ấy để xác định đứa bé nào thuộc về người mẹ nào — và con gái ruột của cô sẽ được trao vào tay Diễm Thu, còn con gái ruột của Diễm Thu sẽ được đưa về nằm trong vòng tay cô.

Một sự tráo đổi hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết nào, nếu như Bích Vân không tình cờ chứng kiến toàn bộ quá trình.

Cô đứng đó rất lâu, cố gắng bình tĩnh lại, đầu óc quay cuồng với hàng trăm câu hỏi không lời giải đáp. Tại sao Diễm Thu lại làm điều này? Cô ấy được lợi gì từ việc tráo đổi hai đứa trẻ? Có phải cô ấy muốn con gái mình được nuôi dưỡng trong một gia đình giàu có hơn, được hưởng những điều kiện tốt hơn mà bản thân Diễm Thu, trong hoàn cảnh nợ nần chồng chất, không thể mang lại? Nhưng nếu chỉ đơn giản là vậy, tại sao Diễm Thu lại trông đau khổ, dằn vặt đến thế, chứ không phải là một sự tính toán lạnh lùng, vô cảm?

Và tin nhắn kia là gửi cho ai? Ai đã trả lời cô ấy ngay trong đêm khuya như vậy, khiến Diễm Thu phải gật đầu tự trấn an rồi mới dám bước ra khỏi phòng?

Bích Vân không có câu trả lời, nhưng cô biết mình phải hành động ngay lập tức, trước khi trời sáng, trước khi các y tá bắt đầu ca làm việc mới và thực hiện thủ tục bàn giao trẻ dựa trên những chiếc vòng tay đã bị tráo đổi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cơn chấn động vẫn còn run rẩy trong từng thớ thịt, rồi từ từ tiến lại gần cánh cửa phòng trẻ sơ sinh, tay đặt lên tay nắm cửa, chuẩn bị bước vào để sửa lại tất cả những gì Diễm Thu vừa gây ra.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một câu hỏi khác chợt lóe lên trong đầu cô, khiến cô khựng lại một lần nữa, tay vẫn còn đặt trên tay nắm cửa lạnh ngắt. Nếu cô sửa lại mọi thứ ngay bây giờ, và đối chất trực tiếp với Diễm Thu vào sáng mai, liệu cô có bao giờ biết được sự thật đằng sau hành động điên rồ này hay không? Hay Diễm Thu, khi bị phát hiện, sẽ chỉ khóc lóc xin lỗi, đổ lỗi cho một phút bồng bột nhất thời, rồi mọi bí mật thật sự — người đã nhắn tin cho cô ấy trong đêm, động cơ thật sự đằng sau âm mưu này — sẽ mãi mãi chìm vào bóng tối, không bao giờ có cơ hội được phơi bày?

Bích Vân đứng đó, tay vẫn đặt trên cánh cửa, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống gương mặt đang đấu tranh dữ dội giữa hai lựa chọn. Ngoài kia, bầu trời Sài Gòn bắt đầu ửng lên một vệt sáng mờ nhạt nơi đường chân trời, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu — một ngày mà cô biết chắc chắn sẽ không còn giống như bất kỳ ngày nào trước đó trong cuộc đời mình.

Đã sao chép liên kết chương