Chương 7
Chương 7 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
"Mười tám năm trước," Bích Vân tiếp tục, giọng nói điềm tĩnh nhưng mang một sức nặng khiến cả sảnh tiệc im phăng phắc lắng nghe, "tôi và Diễm Thu cùng sinh con tại Bệnh viện Phụ sản Hồng Phúc. Đêm đó, tôi tình cờ thức giấc, ra hành lang bệnh viện tìm nước uống, và chứng kiến một điều mà tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ phải chứng kiến trong đời — người bạn thân nhất của tôi đang lén tráo đổi vòng tay định danh của hai đứa trẻ sơ sinh trong phòng theo dõi."
Diễm Thu, vẫn đứng trên sân khấu, gương mặt lập tức biến sắc, đôi mắt mở to kinh ngạc. "Chị... chị nói gì vậy? Chị đang bịa chuyện để chối bỏ sự thật à?"
"Tôi không bịa chuyện," Bích Vân đáp, quay sang nhìn thẳng vào mắt Diễm Thu, ánh mắt không hề dao động. "Tôi đã chứng kiến toàn bộ, và ngay trong đêm đó, tôi đã âm thầm tráo lại vòng tay cho đúng, trước khi các y tá thực hiện thủ tục bàn giao trẻ vào buổi sáng hôm sau. Chị không hề biết điều đó, phải không, Diễm Thu? Suốt mười tám năm qua, chị vẫn luôn tin rằng mình đang nuôi dạy con gái ruột của tôi, trong khi sự thật là, ngay từ buổi sáng hôm sau đêm định mệnh ấy, mỗi đứa trẻ đã được trao đúng cho người mẹ ruột của mình."
Cả sảnh tiệc chấn động lần thứ hai, còn dữ dội hơn lần đầu. Những tiếng xì xào không còn kìm nén được nữa, vang lên như một cơn sóng lớn cuộn khắp căn phòng. Diễm Thu đứng chết trân, môi run run, cố gắng thốt ra một câu gì đó nhưng không thành tiếng. Gương mặt cô từ vẻ quyết liệt ban đầu giờ chuyển sang một sự hoang mang tột độ, như thể toàn bộ nền tảng niềm tin mà cô đã xây dựng suốt mười tám năm vừa bị đánh sập trong tích tắc.
"Đây... đây là chuyện vô lý," Diễm Thu lắp bắp, giọng lạc hẳn đi. "Nếu chị đã biết từ đêm đó, tại sao chị không nói gì? Tại sao chị lại để tôi nuôi Hân Nghi suốt mười tám năm trong khi biết rõ con bé không phải con ruột của mình?"
"Bởi vì tôi cần biết sự thật," Bích Vân đáp, giọng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh dù bên trong lòng cô đang cuộn trào biết bao cảm xúc dồn nén suốt gần hai thập kỷ. "Tôi cần biết tại sao chị — người bạn mà tôi tin tưởng nhất — lại có thể làm một chuyện tàn nhẫn đến vậy với chính con ruột của mình và con gái của tôi. Tôi đã chờ đợi, đã quan sát, đã hy vọng một ngày nào đó chị sẽ tự tìm đến tôi, thú nhận mọi chuyện trong riêng tư, để chúng ta có thể cùng nhau sửa chữa sai lầm một cách êm đẹp nhất có thể cho cả hai đứa trẻ. Nhưng chị đã không làm vậy. Thay vào đó, mười tám năm sau, chị đứng đây, công khai vu cáo tôi trước hàng trăm người, cố tình biến con gái ruột của tôi thành kẻ ngoài cuộc không quyền lợi, chỉ để giành lấy một vị trí thừa kế không thuộc về con gái chị."
Khánh Thi, vẫn đứng cạnh mẹ trên sân khấu, siết chặt tay Bích Vân đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Cô không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm vì những gì mẹ vừa nói, hay nên tiếp tục hoảng loạn trước việc mẹ mình đã giấu một bí mật lớn đến vậy suốt mười tám năm mà chưa từng một lần hé lộ với cô. Hai cảm xúc trái ngược ấy cứ giằng xé nhau trong lòng cô gái mười tám tuổi, khiến cô đứng lặng người, không thốt nên lời, chỉ biết bám chặt lấy tay mẹ như một điểm tựa duy nhất giữa cơn bão đang cuộn xoáy xung quanh.
Ở phía dưới, Hân Nghi cũng không khá hơn. Cô nhìn mẹ mình trên sân khấu, nhìn tập hồ sơ đang run rẩy trong tay Diễm Thu, và một cảm giác lạnh buốt bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể khi cô nhận ra có lẽ toàn bộ những gì mẹ mình vừa tuyên bố trước hàng trăm người kia có thể chỉ là một sự thật bị bóp méo, một niềm tin sai lầm được xây dựng trên một nền móng giả tạo suốt mười tám năm.
Bích Vân quay sang, ra hiệu cho Trác Minh Thư, người vừa nhận được chiếc cặp da đen từ trợ lý mang tới, bước lên sân khấu. Minh Thư mở cặp, lấy ra một tập hồ sơ dày, được sắp xếp gọn gàng theo từng năm, bên trong có những bản sao kết quả xét nghiệm ADN, các báo cáo y tế có công chứng, và một bản tường trình chi tiết.
"Đây là kết quả xét nghiệm ADN được thực hiện định kỳ mỗi ba năm một lần trong suốt mười tám năm qua, tại nhiều trung tâm xét nghiệm độc lập khác nhau ở cả trong và ngoài nước, nhằm đảm bảo tính khách quan tuyệt đối," Minh Thư nói, giọng chuyên nghiệp, rõ ràng, hướng về phía đám đông và đặc biệt là hướng về phía những thành viên hội đồng quản trị đang đứng gần đó. "Tất cả các kết quả đều xác nhận Tôn Khánh Thi có quan hệ huyết thống trực hệ với bà Chương Bích Vân, với độ chính xác trên chín mươi chín phẩy chín chín phần trăm."
Bích Vân cầm lấy tập hồ sơ, giơ cao trước đám đông, ánh đèn flash của các phóng viên lóe lên liên hồi. "Tôi đã âm thầm giữ những bằng chứng này suốt mười tám năm, không phải vì tôi nghi ngờ con gái mình, mà vì tôi biết, một ngày nào đó, tôi sẽ cần chúng để bảo vệ con bé trước một âm mưu như thế này. Tôi đã đúng."
Diễm Thu lùi lại một bước, hai tay ôm lấy tập hồ sơ của chính mình như một tấm khiên mỏng manh không còn đủ sức chống đỡ trước cơn bão đang ập đến. "Không... không thể nào. Kết quả xét nghiệm của tôi rõ ràng cho thấy Hân Nghi có quan hệ huyết thống với dòng họ Chương. Tôi đã tự mình đưa con bé đi xét nghiệm, tôi đã..."
"Chị đã xét nghiệm ở đâu, với ai giới thiệu?" Bích Vân hỏi, giọng sắc bén như một lưỡi dao. "Chị có chắc chắn rằng kết quả xét nghiệm ấy là hoàn toàn độc lập, không bị ai can thiệp, không bị ai sắp đặt trước để chị tin vào một điều không có thật hay không?"
Câu hỏi ấy khiến Diễm Thu khựng lại, gương mặt lộ rõ sự hoang mang sâu sắc. Cô nhớ lại, người đã giới thiệu cho cô trung tâm xét nghiệm đó, người đã khuyến khích cô làm xét nghiệm ngay từ đầu sau khi cô tình cờ nhắc đến một vài nghi vấn mơ hồ về những gì mình chứng kiến năm xưa — không ai khác chính là Tôn Hoài Nam, người mà cô vẫn luôn tin tưởng là đồng minh thầm lặng suốt bao năm qua.
Cô quay sang nhìn Hoài Nam, ánh mắt đầy hoảng loạn và một sự nghi ngờ vừa mới nhen nhóm. Nhưng Hoài Nam, đứng đó với vẻ mặt bình thản đến lạnh lùng, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt anh gửi đến cô một thông điệp ngầm rõ ràng: đừng nói gì thêm, đừng để lộ bất cứ điều gì.
"Tôi còn có lời khai của một nhân chứng, người từng làm việc tại phòng hộ sinh của Bệnh viện Phụ sản Hồng Phúc vào đúng thời điểm đó," Bích Vân tiếp tục, không cho Diễm Thu bất kỳ khoảng lặng nào để kịp trấn tĩnh. "Người này sẵn sàng làm chứng trước pháp luật nếu cần thiết, xác nhận đã nhìn thấy một người phụ nữ có ngoại hình trùng khớp với Diễm Thu xuất hiện đáng ngờ tại khu vực phòng trẻ sơ sinh vào đêm đó."
Cả sảnh tiệc giờ đây chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng lách cách của những chiếc máy ảnh vẫn không ngừng ghi lại từng khoảnh khắc của một trong những vụ bê bối gia tộc chấn động nhất mà giới doanh nhân thành phố từng được chứng kiến. Diễm Thu đứng đó, tập hồ sơ trong tay dần trở nên vô nghĩa, gương mặt tái nhợt như không còn một giọt máu, đôi chân run rẩy đến mức phải bám vào thành micro để không ngã quỵ xuống sân khấu.
Bích Vân nhìn người bạn cũ của mình, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp — không phải sự hả hê của kẻ chiến thắng, mà là một nỗi buồn sâu sắc xen lẫn sự thương hại. Mười tám năm trước, cô đã từng yêu quý người phụ nữ này như một người chị em ruột thịt. Giờ đây, đứng trước mặt cô là một con người đã bị chính những toan tính, những áp lực cuộc sống, và có lẽ cả sự thao túng của một kẻ nào đó, đẩy đến bước đường cùng của sự phản bội.
Phía sau lưng Bích Vân, một vài thành viên hội đồng quản trị đã bắt đầu ghi chép vội vàng vào sổ tay, trong khi vị Phó Chủ tịch danh dự lớn tuổi đứng lặng người, ánh mắt vừa nể phục vừa xót xa nhìn người con gái của cố Chủ tịch Chương Bảo Long — người mà ông từng dõi theo từ những ngày còn là một cô sinh viên mới ra trường, giờ đây đang đứng vững vàng giữa cơn bão chấn động cả gia tộc mà không hề để lộ một chút yếu đuối nào trước công chúng.
"Diễm Thu," Bích Vân nói, giọng dịu lại một chút, "tôi không muốn hạ nhục chị trước tất cả mọi người ở đây. Nhưng chị đã buộc tôi phải làm điều này, khi chị chọn cách công khai vu cáo thay vì tìm đến tôi để nói rõ sự thật. Vậy nên bây giờ, tôi chỉ có một câu hỏi duy nhất dành cho chị, ngay tại đây, trước tất cả mọi người: ai đã bảo chị làm chuyện này, mười tám năm trước, và ai đã thúc đẩy chị đứng lên sân khấu này tối nay, ngay tại chính bữa tiệc của con gái tôi?"