Chương 20
Chương 20 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
Ba ngày sau cuộc họp đại hội đồng cổ đông bất thường, cơ quan điều tra chính thức vào cuộc sau khi nhận được đơn tố giác từ phía luật sư đại diện cho Tập đoàn Chương Phát, kèm theo toàn bộ hồ sơ bằng chứng đã được Trác Minh Thư chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nhiều tháng qua. Tôn Hoài Nam bị triệu tập lên làm việc, phải đối diện với hàng loạt câu hỏi xoay quanh hành vi cấu kết thực hiện việc đánh tráo trẻ sơ sinh, cùng những cáo buộc liên quan đến gian lận tài chính và thao túng thị trường chứng khoán thông qua việc mua gom cổ phần bí mật qua các tài khoản trung gian.
Trong những ngày đầu, Hoài Nam vẫn kiên quyết phủ nhận mọi cáo buộc, thuê một đội ngũ luật sư hàng đầu để bảo vệ mình, tìm mọi cách chất vấn tính hợp pháp của từng bằng chứng được đưa ra. Nhưng lời khai chi tiết, nhất quán của Diễm Thu, kết hợp với bằng chứng tài liệu không thể chối cãi từ ổ cứng sao lưu và hồ sơ tài chính, cùng lời khai của bà Bùi Ngọc Thu, đã tạo thành một chuỗi chứng cứ vững chắc đến mức ngay cả đội ngũ luật sư giỏi nhất cũng khó lòng tìm ra kẽ hở để bào chữa.
Một buổi chiều, Bích Vân trở về nhà sau giờ làm việc, thấy Hoài Nam đang thu dọn một số đồ đạc cá nhân vào những chiếc vali lớn đặt giữa phòng ngủ — theo thỏa thuận tạm thời giữa hai bên luật sư, anh sẽ chuyển đến sống tại một căn hộ riêng trong thời gian vụ việc được điều tra, tránh gây thêm căng thẳng không cần thiết cho Khánh Thi.
Cô đứng ở khung cửa, nhìn người đàn ông mình từng gọi là chồng suốt gần hai mươi năm, giờ đây đang lặng lẽ gấp từng bộ quần áo, gương mặt không còn giữ được vẻ điềm tĩnh hoàn hảo như trước, mà lộ rõ sự mệt mỏi, cay đắng của một kẻ vừa chứng kiến toàn bộ kế hoạch dày công xây dựng suốt mười tám năm sụp đổ tan tành.
Hoài Nam không ngẩng đầu lên nhìn vợ, tay vẫn thoăn thoắt gấp từng chiếc áo cho vào vali. "Em đến để xem tôi có đang trộm thứ gì không à?" giọng anh nhuốm đầy châm biếm.
Bích Vân đứng thẳng người nơi khung cửa, giọng bình thản đến lạ. "Tôi đến vì đây vẫn là nhà của tôi. Nhưng tôi cũng muốn hỏi anh một điều, trước khi mọi chuyện đi đến hồi kết chính thức. Tại sao, Hoài Nam? Tại sao anh có thể làm một việc tàn nhẫn đến vậy, không chỉ với tôi, mà với chính con gái ruột của mình?"
Hoài Nam dừng tay, đứng thẳng người, quay sang nhìn vợ, ánh mắt anh lần đầu tiên trong suốt cuộc trò chuyện không còn che giấu bất kỳ điều gì. "Em muốn biết sự thật à? Được thôi. Suốt gần hai mươi năm, tôi làm việc quần quật, cống hiến hết mình cho tập đoàn này, đóng góp không ít hơn bất kỳ ai trong gia tộc họ Chương. Nhưng tôi mãi mãi chỉ là 'con rể', một kẻ ngoài cuộc trong chính ngôi nhà mà tôi đã đổ mồ hôi nước mắt để xây dựng. Điều khoản huyết thống trong di chúc của cha em như một lời nhắc nhở thường trực rằng, dù tôi có làm gì, cống hiến bao nhiêu, tôi cũng sẽ không bao giờ thực sự thuộc về nơi này."
"Vậy nên anh chọn cách phản bội tôi, phản bội chính con gái mình, để đạt được thứ mà anh cho là xứng đáng?" Bích Vân hỏi, giọng run lên vì phẫn nộ dồn nén suốt nhiều tuần qua.
"Tôi không nghĩ đó là phản bội," Hoài Nam đáp, giọng lạnh lùng đến rợn người. "Tôi chỉ đang tạo ra một con đường khác để đạt được những gì tôi xứng đáng có được. Khánh Thi vẫn luôn được tôi yêu thương, chăm sóc như con gái ruột suốt mười tám năm qua, điều đó không hề thay đổi. Kế hoạch của tôi chưa bao giờ nhắm vào việc làm hại con bé, mà chỉ đơn giản là tận dụng một kẽ hở pháp lý để giành lấy vị trí mà tôi tin mình xứng đáng."
"Anh gọi việc dùng con gái mình như một quân cờ, việc phá hủy cuộc sống của hai gia đình suốt mười tám năm, chỉ là 'tận dụng kẽ hở pháp lý' sao?" Bích Vân bước lại gần hơn, giọng cô giờ đây không còn kìm nén được nữa. "Anh có biết Khánh Thi đã phải trải qua những gì không, khi phát hiện ra toàn bộ cuộc đời con bé đã bị người cha mà nó tin tưởng nhất biến thành một phần của một âm mưu tài chính lạnh lùng? Anh có biết Hân Nghi đã phải chịu đựng những gì, khi nhận ra mẹ mình bị chính anh lợi dụng, rồi vứt bỏ không thương tiếc ngay khi hết giá trị lợi dụng không?"
"Đêm tôi sinh Khánh Thi," Bích Vân nói tiếp, giọng chợt hạ xuống, mang một sắc thái khác hẳn — không còn là cơn giận bộc phát, mà là một câu hỏi cô đã chờ đợi được hỏi thẳng suốt mười tám năm. "Anh rời khỏi phòng bệnh chỉ vài giờ sau khi con bé chào đời, nói rằng có việc gấp bên phía đối tác. Đó có phải là lần đầu tiên anh gặp Diễm Thu để bàn bạc kế hoạch không?"
Hoài Nam nhìn vợ một lúc lâu, như đang cân nhắc xem có còn lý do gì để tiếp tục chối cãi một chi tiết nhỏ nhặt như vậy hay không, khi những chi tiết lớn hơn đã không còn gì để giấu. Cuối cùng, anh khẽ gật đầu, giọng gần như thì thầm. "Đúng vậy. Tôi hẹn gặp cô ấy ngay tối hôm đó, tại một quán cà phê gần bệnh viện, để đưa ra đề nghị cuối cùng trước khi cô ấy sinh. Tôi không nghĩ em sẽ để ý một chi tiết nhỏ như vậy sau từng ấy năm."
"Tôi để ý mọi thứ," Bích Vân đáp, giọng se lại. "Suốt mười tám năm qua, tôi chưa từng ngừng để ý, dù chỉ một ngày."
Hoài Nam im lặng một lúc lâu, không có câu trả lời nào cho những câu hỏi ấy, chỉ có ánh mắt anh thoáng chút dao động, như thể lần đầu tiên trong suốt mười tám năm, anh mới thực sự đối diện với sức nặng của những gì mình đã gây ra, không phải dưới góc độ một kế hoạch chiến lược, mà dưới góc độ của những con người thật, những tổn thương thật.
"Tôi không mong em tha thứ," anh cuối cùng cũng nói, giọng nhỏ hơn, ít đi vẻ ngạo mạn ban đầu. "Tôi biết mình đã đi quá xa. Nhưng em cũng phải hiểu, mười tám năm sống trong cái bóng của một điều khoản coi tôi mãi mãi là người ngoài, không hề dễ dàng gì."
"Nếu anh cảm thấy bất công, anh hoàn toàn có thể nói chuyện thẳng thắn với tôi, với cha tôi khi ông còn sống," Bích Vân đáp, giọng cô giờ đây đã lấy lại được sự bình tĩnh, dù ánh mắt vẫn còn ngân ngấn nỗi đau. "Thay vào đó, anh chọn cách âm thầm phá hoại, lợi dụng một người phụ nữ đang tuyệt vọng, đánh tráo hai đứa trẻ vô tội, và chờ đợi suốt mười tám năm chỉ để thực hiện một âm mưu tàn nhẫn. Đó không phải là sự bất công anh phải gánh chịu, Hoài Nam. Đó là lựa chọn của chính anh, và giờ đây, anh phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn đó."
Cô quay người, bước ra khỏi phòng ngủ, để lại Hoài Nam đứng đó một mình giữa những chiếc vali dở dang, giữa đống tro tàn của một kế hoạch từng được anh tin tưởng tuyệt đối sẽ mang lại cho mình mọi thứ anh khao khát, nhưng cuối cùng chỉ mang lại sự sụp đổ hoàn toàn — mất vị trí, mất quyền lực, mất luôn cả gia đình mà, dù với động cơ đen tối, anh vẫn từng là một phần trong đó suốt gần hai mươi năm.
Vài tuần sau, cơ quan điều tra chính thức khởi tố Tôn Hoài Nam về các tội danh liên quan đến gian lận, cấu kết thực hiện hành vi xâm phạm quyền trẻ em, và thao túng thị trường chứng khoán. Anh bị cấm xuất cảnh, tài sản cá nhân bị phong tỏa để phục vụ điều tra, và toàn bộ cổ phần anh nắm giữ, dù trực tiếp hay gián tiếp thông qua các tài khoản trung gian, đều bị đình chỉ quyền biểu quyết cho đến khi có phán quyết cuối cùng từ tòa án.
Tin tức về việc khởi tố nhanh chóng lan truyền trên khắp các mặt báo, một lần nữa đẩy gia đình Bích Vân trở thành tâm điểm chú ý của dư luận, nhưng lần này, thái độ của công chúng đã hoàn toàn đổi khác. Nếu như tại bữa tiệc sinh nhật, nhiều người còn hoài nghi, thậm chí chỉ trích Bích Vân vì đã giữ im lặng suốt mười tám năm, thì giờ đây, khi toàn bộ âm mưu tàn nhẫn của Hoài Nam được phơi bày chi tiết trên các phương tiện truyền thông, phần lớn dư luận đã chuyển sang bày tỏ sự cảm thông sâu sắc dành cho cô, ca ngợi sự kiên nhẫn và bản lĩnh của một người mẹ đã âm thầm bảo vệ con mình suốt gần hai thập kỷ.
Khánh Thi, khi nghe tin bố mình chính thức bị khởi tố, đã khóa mình trong phòng suốt cả buổi tối, từ chối gặp bất kỳ ai, kể cả mẹ. Đến tận khuya, cô mới mở cửa, gương mặt sưng đỏ vì khóc, nhưng ánh mắt đã có phần bình tĩnh hơn so với những ngày đầu hoảng loạn.
"Con không biết nên cảm thấy thế nào nữa, mẹ ạ," Khánh Thi nói, ngồi xuống cạnh Bích Vân trên chiếc ghế sofa phòng khách. "Một phần trong con vẫn còn yêu thương bố, vẫn nhớ những khoảnh khắc bố chăm sóc con lúc nhỏ, dạy con học, đưa con đi chơi. Nhưng một phần khác trong con lại căm ghét bố vô cùng, vì những gì bố đã làm với mẹ, với dì Thu, với cả chị Hân Nghi."
Bích Vân ôm lấy con gái, vuốt nhẹ mái tóc con, giọng dịu dàng. "Con không cần phải chọn giữa hai cảm xúc đó ngay bây giờ, con yêu. Cả hai đều là một phần của sự thật, và con có quyền cảm nhận cả hai cùng lúc. Điều quan trọng nhất là con hiểu rằng, dù bố con đã làm gì, điều đó không định nghĩa con người con, không làm giảm đi giá trị của con trong mắt mẹ hay bất kỳ ai thực sự yêu thương con."
Khánh Thi gục đầu vào vai mẹ, để những giọt nước mắt cuối cùng của một giai đoạn đau thương tuôn rơi, trong khi Bích Vân ôm chặt lấy con, cảm nhận rõ ràng rằng, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách pháp lý và cảm xúc cần vượt qua, ít nhất giờ đây, sự thật đã không còn bị chôn giấu, và mẹ con cô có thể cùng nhau đối diện với tương lai mà không còn phải mang theo gánh nặng của những lời nói dối.
Ngoài cửa sổ, đêm đã khuya, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như thường lệ, nhưng với Bích Vân, đây là lần đầu tiên sau mười tám năm, cô cảm thấy mình có thể thở một cách trọn vẹn, không còn phải diễn bất kỳ vai kịch nào, không còn phải cân nhắc từng lời nói để giữ kín một bí mật nặng nề. Con đường phía trước vẫn còn dài — còn phiên tòa, còn những tổn thương cần được chữa lành, còn hai cô con gái cần thời gian để học cách tin tưởng lại vào thế giới xung quanh mình — nhưng ít nhất, nền móng của sự dối trá đã sụp đổ, nhường chỗ cho một khởi đầu mới, dù còn nhiều gian nan, nhưng chân thật hơn bất cứ điều gì cô từng có suốt gần hai thập kỷ qua.