Chương 3
Chương 3 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
Bích Vân đẩy cửa bước vào phòng trẻ sơ sinh, tiếng bản lề khẽ kêu lên một tiếng cọt kẹt nhỏ trong không gian tĩnh lặng khiến cô giật mình đứng khựng lại vài giây, tai lắng nghe xem có tiếng bước chân nào đang tiến lại gần không. Không có gì. Hành lang bên ngoài vẫn im ắng như trước.
Cô bước nhanh đến hai chiếc nôi, tim đập dồn dập, hai bàn tay run lên vì hồi hộp lẫn tức giận. Nhìn gần, cô mới thấy rõ gương mặt của hai đứa trẻ — con gái Diễm Thu có đôi môi mỏng hơn, chiếc cằm hơi nhọn giống bố; con gái cô có đôi lông mày rậm đậm, sống mũi cao thanh tú, một nét đặc trưng di truyền từ dòng họ Chương mà bất kỳ ai trong gia tộc cũng có thể nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên, nếu để ý kỹ.
Cô đưa tay run rẩy tháo chiếc vòng màu xanh nhạt khỏi cổ tay đứa bé nằm trong nôi có bảng "Chương Bích Vân" — chính là con gái ruột của Diễm Thu — và tháo chiếc vòng màu hồng khỏi cổ tay đứa bé nằm trong nôi có bảng "Sái Diễm Thu" — chính là con gái ruột của mình. Động tác của cô vụng về hơn nhiều so với Diễm Thu, phải mất gần một phút mới tháo được cả hai chiếc vòng, ngón tay cô lóng ngóng vì run và vì nước mắt bắt đầu ứa ra, làm mờ tầm nhìn.
Cô đeo lại từng chiếc vòng đúng vị trí ban đầu, tay vuốt nhẹ qua mái tóc tơ mềm của con gái mình một lần cuối trước khi rời khỏi, thì thầm một câu xin lỗi nhỏ đến mức chỉ có chính cô nghe thấy — xin lỗi vì đã để con phải trải qua một đêm đầu đời đầy sóng gió như vậy, dù con còn chưa kịp mở mắt nhìn thế giới được bao lâu.
Khi mọi thứ đã trở lại đúng vị trí, Bích Vân đứng lặng nhìn hai chiếc nôi một lúc lâu, hơi thở dần đều trở lại nhưng hai tay vẫn không ngừng run, như thể cơ thể cô chưa kịp tin những gì cô vừa làm đã thật sự xong. Cô vừa cứu được con gái mình khỏi một số phận bị đánh tráo, nhưng đồng thời cô cũng vừa chứng kiến sự sụp đổ của một tình bạn mà cô từng tin tưởng tuyệt đối.
Cô rời khỏi phòng trẻ sơ sinh, bước đi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, trở về phòng bệnh của mình mà không gặp một ai trên đường. Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, đầu óc quay cuồng với một câu hỏi duy nhất cứ lặp đi lặp lại không ngừng: bây giờ mình phải làm gì?
Lựa chọn đầu tiên, đơn giản nhất, là đối chất trực tiếp với Diễm Thu ngay khi trời sáng. Cô có thể gọi bạn vào phòng, kể lại những gì mình đã chứng kiến, yêu cầu một lời giải thích. Nhưng Bích Vân hiểu rõ tính cách của Diễm Thu — một người phụ nữ kiêu hãnh, dễ tổn thương, và khi bị dồn vào đường cùng, rất có thể sẽ chọn cách phủ nhận hoàn toàn, hoặc tệ hơn, sẽ tìm cách trốn tránh, thậm chí cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ giữa hai người để tránh phải đối diện với sự thật. Nếu điều đó xảy ra, Bích Vân sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được ai đứng sau âm mưu này, ai đã nhắn tin cho Diễm Thu trong đêm khuya, và động cơ thật sự là gì.
Lựa chọn thứ hai, mà Bích Vân dần dần cảm thấy đúng đắn hơn khi đêm càng về khuya, là im lặng. Giữ kín hoàn toàn những gì mình đã chứng kiến, để Diễm Thu — và bất kỳ ai đứng sau cô ấy — tin rằng âm mưu tráo đổi đã thành công. Trong khi đó, Bích Vân sẽ âm thầm quan sát, âm thầm tìm hiểu, chờ đợi thời điểm thích hợp để lật tẩy toàn bộ sự thật, không chỉ hành vi của Diễm Thu mà cả kẻ chủ mưu thật sự phía sau.
Đó là một quyết định nặng nề, đòi hỏi một sự kiên nhẫn phi thường và một khả năng che giấu cảm xúc gần như hoàn hảo trong suốt một khoảng thời gian dài không xác định. Nhưng Bích Vân, dù mới hai mươi bốn tuổi, đã sớm bộc lộ những phẩm chất của một người sau này sẽ trở thành nữ tướng lèo lái cả một tập đoàn lớn — sự điềm tĩnh hiếm có trước biến cố, khả năng nhìn xa hơn cảm xúc nhất thời, và một ý chí sắt đá khi đã quyết định điều gì đó.
Sáng hôm sau, khi y tá đến làm thủ tục bàn giao trẻ, mọi thứ diễn ra bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Con gái ruột của Bích Vân được trao vào tay cô, mang đúng chiếc vòng tay định danh của mình. Diễm Thu, khi được đưa con gái mình vào phòng, ôm lấy đứa bé với một sự dịu dàng lẫn một nét gì đó khó tả trong ánh mắt — pha trộn giữa tình mẫu tử tự nhiên và một nỗi thất vọng thầm kín mà cô cố gắng che giấu, không để lộ ra ngoài.
Bích Vân quan sát nét mặt ấy của Diễm Thu qua khe cửa phòng bệnh hé mở, và trong khoảnh khắc đó, cô càng chắc chắn hơn về nhận định của mình: Diễm Thu không hề biết rằng âm mưu của mình đã thất bại. Cô ấy vẫn đang tin rằng đứa trẻ mình đang ôm trong tay là con gái ruột của Bích Vân, và con gái ruột của mình giờ đang ở trong vòng tay của người bạn thân giàu có.
Buổi trưa hôm đó, khi Hoài Nam quay lại bệnh viện sau một đêm "bận công việc", Bích Vân quan sát chồng mình kỹ lưỡng hơn bao giờ hết. Anh bước vào phòng, nét mặt tươi tỉnh, hỏi han vợ con ân cần, không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Nhưng Bích Vân, với sự nhạy cảm mới được đánh thức sau biến cố đêm qua, bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây cô chưa từng chú ý — cách anh liên tục kiểm tra điện thoại, cách anh có phần lơ đãng khi cô kể về chuyện sinh nở, cách ánh mắt anh đôi lúc nhìn con gái với một biểu cảm khó gọi tên, không hẳn là tình yêu thương trọn vẹn của một người cha.
Cô tự trách mình vì đã nghĩ quá nhiều, vì đã để cho một đêm biến cố làm mình trở nên đa nghi với cả người chồng đầu ấp tay gối. Nhưng hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống, và trong suốt những tuần sau đó, khi cô dần hồi phục sức khỏe và trở về nhà cùng con gái, cô bắt đầu âm thầm quan sát mọi thứ xung quanh mình với một con mắt khác — tỉnh táo hơn, cảnh giác hơn, không còn ngây thơ tin tưởng tuyệt đối vào bất kỳ ai như trước.
Cô quyết định tìm đến một người duy nhất có thể giúp mình giữ bí mật này một cách an toàn và chuyên nghiệp — Trác Minh Thư, một luật sư trẻ tài năng mà cô quen biết qua vài thương vụ của tập đoàn, người có tiếng là kín miệng và đáng tin cậy. Trong một buổi gặp riêng, không có ai khác biết, Bích Vân kể lại toàn bộ câu chuyện đêm hôm đó cho Minh Thư nghe, giọng cô run run nhưng ánh mắt kiên định.
"Tôi cần chị giúp tôi làm hai việc," Bích Vân nói, tay siết chặt tách trà đã nguội trên bàn. "Thứ nhất, thu xếp để định kỳ, mỗi vài năm, có thể lấy mẫu xét nghiệm ADN của con gái tôi một cách kín đáo, lưu giữ hồ sơ đầy đủ, hợp pháp, để sau này khi cần tôi có bằng chứng không thể chối cãi về huyết thống của con bé. Thứ hai, âm thầm tìm hiểu giúp tôi mọi thông tin có thể có về tình hình tài chính, các mối quan hệ của Diễm Thu, đặc biệt là bất kỳ khoản tiền lạ nào cô ấy nhận được trong thời gian gần đây."
Minh Thư nhìn bạn mình một lúc lâu, gương mặt không giấu được sự sửng sốt trước những gì vừa nghe được, nhưng rồi cô gật đầu, giọng nói đầy quyết tâm. "Tôi sẽ giúp chị. Nhưng chị phải hiểu, đây sẽ là một cuộc chơi dài hơi, có thể kéo dài rất nhiều năm, và trong suốt thời gian đó chị sẽ phải sống với một bí mật nặng nề mà không được chia sẻ cùng ai, kể cả người thân thiết nhất."
"Tôi biết," Bích Vân đáp, giọng trầm xuống. "Nhưng tôi cần biết ai đứng sau chuyện này, và tại sao. Nếu tôi vạch trần ngay bây giờ, tôi sẽ chỉ có được một lời xin lỗi và một tình bạn tan vỡ. Tôi cần nhiều hơn thế. Tôi cần sự thật."
Từ ngày hôm đó, Bích Vân bắt đầu một hành trình âm thầm kéo dài mười tám năm — nuôi dạy con gái ruột của mình trong vòng tay yêu thương trọn vẹn, nhưng đồng thời gọi con bé là "con nuôi" trong những cuộc trò chuyện với Diễm Thu và trong một số hồ sơ nội bộ không chính thức, để duy trì ảo giác rằng âm mưu tráo đổi năm xưa đã thành công. Cô giữ mối quan hệ bạn bè với Diễm Thu như chưa từng có gì xảy ra, thậm chí còn thân thiết hơn trước, bởi cô biết rằng chỉ khi ở gần, cô mới có thể quan sát, mới có thể tìm ra manh mối dẫn đến sự thật.
Đó là một quyết định mà sau này, khi nhìn lại, Bích Vân vẫn không chắc liệu mình đã đúng hay sai. Nhưng vào đêm hè mười tám năm trước ấy, khi cô đứng bên nôi con gái mình, nhìn ánh bình minh đầu tiên của cuộc đời con bé từ từ ló rạng qua khung cửa sổ bệnh viện, cô chỉ biết một điều chắc chắn duy nhất: cô sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để bảo vệ con mình, dù điều đó có nghĩa là phải sống với một bí mật động trời trong suốt phần đời còn lại.
Cô đặt tên con gái là Tôn Khánh Thi, ghép từ họ cha và một chữ lót mà bà nội từng dặn phải giữ trong gia phả, mong con lớn lên minh mẫn và ngay thẳng như chính cái tên ấy. Mỗi lần gọi con bằng cái tên đó, Bích Vân lại tự nhắc mình về lời hứa đêm hôm ấy — dù phải diễn một vai kéo dài bao lâu, dù phải nuốt vào lòng bao nhiêu lời nói dối với người ngoài, con gái cô, trong chính ngôi nhà của mình, sẽ luôn được lớn lên trong sự thật và tình yêu thương trọn vẹn nhất mà một người mẹ có thể trao cho con.