Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Tin tức lan nhanh hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Ngay khi Diễm Thu vừa dứt lời, những chiếc điện thoại trong sảnh tiệc đồng loạt sáng lên, các nhóm chat nội bộ của giới doanh nhân thành phố bắt đầu rần rần chia sẻ những đoạn video quay lén từ khán phòng, dù ban tổ chức đã cố gắng ngăn chặn việc ghi hình ngay khi nhận ra tình huống vượt khỏi tầm kiểm soát. Chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi phút, một vài trang tin điện tử chuyên về kinh doanh đã đăng tải những bài viết nhanh với tiêu đề giật gân về "bí mật đánh tráo con mười tám năm" tại một trong những tập đoàn gia đình lớn nhất thành phố.

Khánh Thi đứng giữa sân khấu, cảm giác như hàng trăm cặp mắt đang xuyên thủng cơ thể mình. Cô nghe thấy tiếng của chính mình vang lên, nhỏ và run rẩy đến mức bản thân cô cũng không nhận ra: "Mẹ ơi, chuyện này là sao? Có phải... có phải con không phải con ruột của mẹ không?"

Câu hỏi ấy, được thốt ra giữa hàng trăm nhân chứng, giữa ánh đèn flash của những chiếc máy ảnh báo chí, khiến trái tim Bích Vân như bị ai đó bóp nghẹt. Đây chính là điều cô sợ hãi nhất suốt mười tám năm qua — khoảnh khắc con gái mình phải đối diện với câu hỏi về thân phận thật sự giữa một đám đông xa lạ, thay vì được nghe sự thật từ chính mẹ mình trong một không gian riêng tư, an toàn.

Bích Vân bước nhanh lên sân khấu, đến bên cạnh con gái, nắm chặt lấy đôi vai đang run rẩy của Khánh Thi. "Con nhìn mẹ này," cô nói, giọng đủ lớn để những người đứng gần nghe thấy nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng của một người mẹ. "Con là con gái ruột của mẹ. Điều đó chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ thay đổi. Mẹ sẽ giải thích mọi chuyện, nhưng con phải tin mẹ trước đã."

Khánh Thi nhìn mẹ, đôi mắt ngấn lệ, cả người run lên vì sốc và sợ hãi. Cô muốn tin mẹ, nhưng những lời tố cáo vừa rồi, cùng với tập hồ sơ xét nghiệm ADN mà Diễm Thu đang giơ cao trên tay, khiến niềm tin của cô lung lay dữ dội. Suốt mười tám năm qua, cô luôn nghĩ mình biết rõ mọi thứ về gia đình mình, về người mẹ mà cô ngưỡng mộ và yêu thương nhất. Giờ đây, chỉ trong tích tắc, tất cả những gì cô tin tưởng dường như đang sụp đổ ngay trước mắt.

Ở phía dưới sân khấu, Hân Nghi cũng đang trải qua một cơn chấn động không kém. Cô nắm chặt tay mẹ mình, giọng nghẹn ngào: "Mẹ, sao mẹ không nói với con trước? Sao mẹ lại làm chuyện này ngay tại đây, trước mặt tất cả mọi người như vậy?"

Diễm Thu nhìn con gái, ánh mắt vừa có sự áy náy vừa có một quyết tâm sắt đá không lay chuyển. "Mẹ xin lỗi vì đã giấu con, nhưng đây là cách duy nhất để đảm bảo sự thật không thể bị chối bỏ hay bị dàn xếp trong bóng tối. Con xứng đáng được công nhận, Hân Nghi à. Con xứng đáng có được những gì lẽ ra thuộc về con từ mười tám năm trước."

Những lời nói ấy, dù mang danh nghĩa tình mẫu tử, lại khiến Hân Nghi cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ, như thể cô chỉ vừa được biết đến với tư cách một quân bài trong một ván cờ mà cô chưa từng được hỏi ý kiến có muốn tham gia hay không.

Ở hàng ghế phía sau, một vài vị khách là bạn học cũ của Khánh Thi, được mời đến dự tiệc theo yêu cầu của chính cô, đứng túm tụm lại với nhau, thì thầm bàn tán không ngớt. Một cô gái trẻ đưa tay che miệng, mắt vẫn không rời khỏi sân khấu, thì thào với người bên cạnh rằng chưa bao giờ cô tưởng tượng nổi một bữa tiệc sinh nhật lại có thể biến thành một buổi họp báo chấn động như thế này. Một số vị khách lớn tuổi hơn, vốn là bạn làm ăn lâu năm của Bích Vân, lại giữ vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt dò xét nhìn về phía đoàn phóng viên đang tác nghiệp, rõ ràng lo ngại về những ảnh hưởng có thể xảy đến với các thương vụ hợp tác đang trong quá trình đàm phán với tập đoàn.

Người quản lý sự kiện, đứng nép ở cánh gà sân khấu, ra hiệu cuống cuồng cho đội ngũ kỹ thuật, không biết nên tiếp tục chương trình theo kịch bản đã định hay nên tìm cách hoãn lại, chờ chỉ đạo từ phía gia đình chủ tiệc. Nhưng không ai trong số họ dám bước lên can thiệp vào những gì đang diễn ra trên sân khấu, bởi tất cả đều nhận ra đây không còn là một sự cố nằm trong khả năng xử lý thông thường của một đơn vị tổ chức sự kiện nữa.

Giữa lúc hỗn loạn, một vài thành viên hội đồng quản trị bắt đầu tiến lại gần sân khấu, yêu cầu được xem xét kỹ lưỡng tập hồ sơ mà Diễm Thu đang cầm. Một người đàn ông lớn tuổi, giữ chức Phó Chủ tịch danh dự của tập đoàn — người đã đồng hành cùng ông Chương Bảo Long từ những ngày đầu gây dựng cơ nghiệp — lên tiếng với giọng đầy lo lắng: "Nếu đây là sự thật, chúng ta cần phải làm rõ ngay lập tức, vì điều này liên quan trực tiếp đến điều khoản thừa kế trong điều lệ sáng lập của tập đoàn. Chúng ta không thể để bất kỳ sự mơ hồ nào tồn tại khi liên quan đến quyền kiểm soát cổ phần chi phối."

Tôn Hoài Nam, vẫn đứng ở góc phòng, giờ đây bước tới gần sân khấu hơn, gương mặt mang vẻ nghiêm trọng phù hợp với hoàn cảnh. "Tôi nghĩ chúng ta nên bình tĩnh," anh nói, giọng điềm đạm như thường lệ, hướng về phía đám đông đang xôn xao. "Đây là chuyện gia đình nghiêm trọng, cần được xử lý một cách thận trọng và có trách nhiệm, không nên vội vàng kết luận khi chưa có đầy đủ bằng chứng được xác minh độc lập."

Câu nói của anh, nghe qua có vẻ hợp lý, thậm chí như một lời bênh vực cho vợ mình trước đám đông đang xôn xao bàn tán. Nhưng Bích Vân, đứng ngay bên cạnh, nhận ra ngay lập tức sự tinh vi trong cách anh lựa chọn từ ngữ — anh không hề phủ nhận khả năng câu chuyện là sự thật, không hề đứng về phía cô một cách dứt khoát, mà chỉ đang khéo léo câu giờ, tạo ra một khoảng không gian mơ hồ để tình huống có thể phát triển theo bất kỳ hướng nào có lợi nhất cho anh.

Cô quay sang nhìn chồng mình một thoáng, ánh mắt hai người giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Không có gì bất thường trong biểu cảm của anh — vẫn là gương mặt lo lắng, quan tâm của một người chồng, người cha đúng mực. Nhưng Bích Vân, với tất cả những gì đã âm thầm quan sát suốt mười tám năm, cảm nhận được một sự lạnh lẽo ẩn sâu phía sau lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy, một sự tính toán không hề nao núng trước cơn bão đang bùng lên giữa chính gia đình mình.

Cô quay lại nhìn đám đông đang chờ đợi, nhìn Diễm Thu vẫn đứng đó với tập hồ sơ trong tay, nhìn hai cô con gái đang đứng ở hai đầu sân khấu với hai tâm trạng hoảng loạn khác nhau nhưng cùng chung một nỗi đau bị đặt vào giữa một cuộc chiến mà các cô không hề lựa chọn tham gia.

Trong một góc tâm trí, Bích Vân bất giác nhớ lại từng đêm mất ngủ suốt mười tám năm qua, những lần cô ngồi một mình trong phòng làm việc, lật giở tập hồ sơ dày cộp lưu giữ mọi bằng chứng, tự hỏi liệu có ngày nào cô phải mang chúng ra ánh sáng theo cách này hay không — giữa hàng trăm nhân chứng, giữa ống kính báo chí, giữa chính bữa tiệc trưởng thành của con gái mình. Cô từng hy vọng, dù chỉ là một hy vọng mong manh, rằng mọi chuyện có thể được giải quyết êm đẹp hơn, rằng Diễm Thu có thể tự mình nhận ra sai lầm và tìm đến cô trong riêng tư trước khi mọi thứ đi quá xa. Nhưng hy vọng ấy giờ đây đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một quyết tâm sắt đá không gì lay chuyển nổi.

Trác Minh Thư, đứng ở hàng ghế đầu, lặng lẽ rút điện thoại, nhắn một tin ngắn cho trợ lý riêng đang chờ sẵn bên ngoài sảnh tiệc, ra hiệu chuẩn bị mang chiếc cặp da đen đựng toàn bộ hồ sơ từ xe đến ngay lập tức. Đây chính là tình huống mà cả hai người phụ nữ đã diễn tập không biết bao nhiêu lần trong đầu suốt những năm qua — không phải để mong nó xảy ra, mà để đảm bảo, nếu nó có xảy ra, họ sẽ không bị động dù chỉ một giây.

Đã đến lúc. Mười tám năm chờ đợi, mười tám năm âm thầm chuẩn bị, tất cả đều dẫn đến khoảnh khắc này. Bích Vân hít một hơi thật sâu, buông tay khỏi vai con gái, bước tới gần micro mà một nhân viên phục vụ vừa vội vàng mang tới theo yêu cầu của người quản lý sự kiện. Cả sảnh tiệc lập tức im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía người phụ nữ đang đứng giữa sân khấu với một vẻ bình tĩnh đến kỳ lạ, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn đang bao trùm khắp căn phòng.

"Tôi biết mọi người đang rất hoang mang trước những gì vừa được nghe," Bích Vân cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp sảnh tiệc, không một chút run rẩy. "Và tôi hiểu, bởi vì tôi cũng đã từng hoang mang như vậy, đúng mười tám năm về trước, vào chính đêm mà câu chuyện này bắt đầu."

Cả căn phòng nín thở chờ đợi câu tiếp theo, không một tiếng động nào vang lên ngoài tiếng thở dồn dập của hàng trăm con người đang tập trung mọi giác quan vào người phụ nữ đứng giữa sân khấu.

Đã sao chép liên kết chương