Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Thiên Kim Bị Tráo: Cuộc Chiến Giành Tài Sản

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Phiên tòa xét xử Sái Diễm Thu về hành vi đánh tráo trẻ sơ sinh mười tám năm trước diễn ra vào một buổi sáng cuối thu, tại một phòng xử án nhỏ, kín đáo, theo đề nghị của luật sư nhằm hạn chế tối đa sự chú ý của truyền thông đối với vụ việc đã quá đủ ồn ào suốt nhiều tháng qua. Diễm Thu đứng trước vành móng ngựa, dáng vẻ gầy gò, tiều tụy hơn nhiều so với hình ảnh người phụ nữ tự tin đứng trên sân khấu tại bữa tiệc sinh nhật vài tháng trước.

Luật sư bào chữa cho Diễm Thu trình bày trước hội đồng xét xử về hoàn cảnh đặc biệt dẫn đến hành vi phạm tội của bà — sự quẫn bách tài chính cùng cực, sự thao túng tâm lý tinh vi từ phía Tôn Hoài Nam, người đã lợi dụng khoản nợ khổng lồ của gia đình bà để ép buộc thực hiện hành vi phạm pháp. Đặc biệt, luật sư nhấn mạnh đến sự hợp tác tích cực, chủ động của Diễm Thu trong giai đoạn điều tra sau này — việc bà tự nguyện cung cấp toàn bộ bằng chứng, bao gồm nhật ký cá nhân, tin nhắn lưu trữ, và lời khai chi tiết, đóng vai trò quyết định trong việc làm sáng tỏ toàn bộ âm mưu quy mô lớn hơn nhiều mà Hoài Nam đã dàn dựng.

Bích Vân, với tư cách bị hại trực tiếp trong vụ án, cũng được mời phát biểu quan điểm trước tòa. Cô đứng lên, nhìn về phía Diễm Thu đang cúi đầu, giọng nói trầm nhưng rõ ràng vang khắp phòng xử án nhỏ. "Tôi không phủ nhận rằng hành vi của bà Diễm Thu mười tám năm trước đã gây ra tổn thương sâu sắc cho gia đình tôi, cho cả con gái tôi lẫn con gái của chính bà ấy. Nhưng tôi cũng nhận thức rõ ràng rằng, bà ấy đã bị lợi dụng, bị thao túng bởi một kẻ có quyền lực và mưu mô hơn nhiều, lợi dụng đúng lúc bà ấy tuyệt vọng nhất. Sự hợp tác của bà ấy trong giai đoạn sau này đã giúp phanh phui toàn bộ sự thật, ngăn chặn một âm mưu thâu tóm tài sản quy mô lớn hơn rất nhiều. Tôi mong tòa xem xét đầy đủ những tình tiết giảm nhẹ này khi đưa ra phán quyết."

Vị đại diện Viện Kiểm sát, sau khi lắng nghe toàn bộ phần trình bày của luật sư bào chữa cũng như phát biểu của Bích Vân, cũng thừa nhận trước tòa rằng vụ án này mang tính chất đặc thù hiếm gặp — nơi ranh giới giữa thủ phạm và nạn nhân không hoàn toàn rạch ròi, khi chính bị cáo cũng từng là đối tượng bị thao túng, lợi dụng bởi một kẻ có quyền lực và mưu mô tinh vi hơn nhiều. Đại diện Viện Kiểm sát cũng nhấn mạnh rằng, thái độ thành khẩn khai báo và tinh thần hợp tác chủ động của Diễm Thu trong suốt quá trình điều tra là một yếu tố cần được cân nhắc thỏa đáng, phù hợp với nguyên tắc khoan hồng của pháp luật đối với người phạm tội biết ăn năn, hối cải và tích cực khắc phục hậu quả.

Lời phát biểu ấy khiến cả phòng xử án lặng đi trong giây lát. Diễm Thu ngước lên nhìn Bích Vân, đôi mắt đỏ hoe, không thể tin rằng người bạn cũ mà bà đã phản bội, đã gây ra bao đau khổ, vẫn sẵn lòng đứng ra nói những lời có thể giúp giảm nhẹ hình phạt cho mình.

Sau khi cân nhắc đầy đủ các tình tiết tăng nặng và giảm nhẹ, hội đồng xét xử tuyên án Diễm Thu mức án hai năm tù treo, kèm theo nghĩa vụ thực hiện một số hoạt động công ích liên quan đến hỗ trợ các bà mẹ đơn thân có hoàn cảnh khó khăn trong vòng ba năm tiếp theo — một phán quyết được đánh giá là khoan hồng đáng kể so với mức độ nghiêm trọng của hành vi phạm tội, phần lớn nhờ vào sự hợp tác tích cực và những tình tiết giảm nhẹ đã được trình bày đầy đủ trước tòa.

Rời khỏi phòng xử án, Diễm Thu đứng chờ ở hành lang, thấy Bích Vân đang chuẩn bị rời đi cùng Minh Thư. Bà bước tới, giọng run run. "Bích Vân, tôi không biết phải nói gì để cảm ơn chị vì những gì chị vừa làm trong phòng xử án. Tôi không xứng đáng với sự khoan dung đó."

"Tôi không làm điều đó chỉ vì chị," Bích Vân đáp, giọng bình thản nhưng chân thành. "Tôi làm điều đó vì Hân Nghi, vì tôi hiểu con bé cần một người mẹ ở bên cạnh trong những năm tháng tiếp theo, không phải sau song sắt nhà tù. Và tôi cũng làm điều đó vì chính bản thân mình — tôi không muốn tiếp tục mang theo hận thù trong lòng suốt quãng đời còn lại. Mười tám năm giữ bí mật đã đủ nặng nề rồi, tôi không muốn cộng thêm gánh nặng của sự oán hận."

Diễm Thu lặng người trước những lời nói ấy, rồi bật khóc ngay giữa hành lang tòa án, không còn giữ được vẻ kiềm chế như lúc ở trong phòng xử. Minh Thư nhẹ nhàng đứng lùi lại một bước, để hai người phụ nữ từng là bạn thân thiết nhất của nhau, rồi trở thành kẻ thù không đội trời chung trong mắt dư luận suốt nhiều tháng qua, có một khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi.

"Tôi từng nghĩ, nếu có ngày chị biết được sự thật, chị sẽ căm ghét tôi đến hết đời," Diễm Thu nói, giọng nghẹn ngào giữa những tiếng nấc. "Tôi không dám mơ đến việc chị sẽ đứng ra nói những lời tốt đẹp cho tôi trước tòa."

"Tôi cũng từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể nhìn chị mà không thấy cơn giận dữ trào lên," Bích Vân thừa nhận, giọng cũng có phần run rẩy. "Nhưng mười tám năm quan sát, chờ đợi, tôi đã học được rằng, thù hận chỉ khiến người ta thêm kiệt quệ, chứ không hàn gắn được điều gì. Tôi muốn dùng phần đời còn lại của mình để xây dựng, chứ không phải để tiếp tục đắm chìm trong đau khổ của quá khứ."

Vài tuần sau, Bích Vân tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ, không chính thức, mời cả Hân Nghi và Diễm Thu đến nhà riêng, với sự có mặt của Khánh Thi. Đây là lần đầu tiên cả bốn người ngồi lại cùng nhau kể từ đêm bữa tiệc định mệnh, không còn trong tư thế đối đầu, tố cáo, mà trong một không khí thận trọng nhưng cởi mở hơn rất nhiều.

"Con biết con không thể xóa bỏ hoàn toàn những gì đã xảy ra," Hân Nghi nói, hướng về phía Khánh Thi, giọng chân thành. "Nhưng tớ mong chúng ta có thể tiếp tục là bạn, như những gì chúng ta đã bắt đầu xây dựng trong những tháng qua. Tớ không muốn vì lỗi lầm của mẹ tớ mà chúng ta phải xa cách nhau mãi mãi."

Khánh Thi nhìn Hân Nghi, rồi nhìn Diễm Thu đang ngồi im lặng, ánh mắt đầy hối lỗi. "Tớ đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này," Khánh Thi nói, giọng chậm rãi. "Ban đầu tớ rất giận, giận cả dì Thu lẫn hoàn cảnh trớ trêu đã đẩy tất cả chúng ta vào tình huống này. Nhưng tớ cũng nhận ra, nếu cứ mãi giữ sự oán trách trong lòng, tớ sẽ chỉ khiến chính mình mệt mỏi hơn mà thôi. Tớ không nói là tớ đã hoàn toàn tha thứ, vì điều đó cần thời gian. Nhưng tớ sẵn lòng cho chúng ta một cơ hội để bắt đầu lại, như những người bạn thật sự."

Diễm Thu, nghe những lời ấy từ cô gái mà mình từng đẩy vào vòng xoáy scandal chấn động, không kìm được nước mắt. "Cảm ơn con, Khánh Thi. Ta biết mình không có quyền đòi hỏi sự tha thứ từ con, nhưng những lời con vừa nói có ý nghĩa vô cùng lớn lao đối với ta."

Buổi gặp mặt kết thúc trong một bầu không khí ấm áp hơn nhiều so với những gì bốn người có thể tưởng tượng trước đó vài tháng. Dù vết thương từ những dối trá và phản bội của quá khứ chưa thể lành lặn hoàn toàn chỉ sau một buổi trò chuyện, nhưng ít nhất, một cây cầu mong manh đã bắt đầu được xây dựng, nối liền những con người từng bị chia cắt bởi một âm mưu tàn nhẫn kéo dài suốt mười tám năm.

Trước khi ra về, Bích Vân kéo Diễm Thu lại gần, nói nhỏ một điều mà chỉ hai người họ nghe thấy. "Tôi đã nhờ Việt Cường sắp xếp một vị trí công việc phù hợp cho chị tại một trong những công ty đối tác của tập đoàn, không liên quan trực tiếp đến Chương Phát để tránh điều tiếng, nhưng đủ ổn định để chị và Hân Nghi có thể bắt đầu lại cuộc sống. Đây không phải là sự thương hại, mà là một cơ hội tôi nghĩ chị xứng đáng có được, sau tất cả những gì chị đã làm để giúp chúng tôi tìm ra sự thật."

Diễm Thu nhìn bạn cũ, không nói nên lời trong giây lát, chỉ khẽ gật đầu, hai tay siết chặt lấy tay Bích Vân như một lời cảm ơn không cần diễn đạt thành câu chữ. Ngoài trời, những cơn gió cuối thu se lạnh thổi qua khu vườn nhỏ trước nhà, mang theo một cảm giác thanh thản hiếm hoi mà cả bốn người, mỗi người theo cách riêng của mình, đã phải trải qua bao nhiêu đau đớn mới có thể chạm tới được.

Khánh Thi và Hân Nghi tiễn nhau ra tận cổng, đứng nán lại trò chuyện thêm vài phút dưới ánh đèn đường vàng nhạt. "Cậu nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn chứ?" Hân Nghi hỏi, giọng vẫn còn chút lo lắng dù buổi tối đã diễn ra tốt đẹp hơn mong đợi rất nhiều.

"Tớ nghĩ không có gì có thể trở lại y như trước được nữa," Khánh Thi đáp, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những ánh đèn thành phố lấp lánh. "Nhưng có lẽ đó không hẳn là điều xấu. Ít nhất bây giờ, chúng ta biết mình đang đứng ở đâu, biết ai thật lòng ở bên mình. Đó là điều mà trước đây tớ chưa từng có được, ngay cả khi mọi thứ trông có vẻ hoàn hảo."

Hân Nghi mỉm cười, cái ôm tạm biệt giữa hai cô gái lần này không còn chút dè dặt nào như những lần gặp gỡ đầu tiên, mà là một cử chỉ ấm áp, chân thành của hai người bạn đã cùng nhau đi qua một chặng đường đầy giông bão để tìm đến được sự thấu hiểu lẫn nhau.

Đã sao chép liên kết chương