Sau Khi Mãn Kinh, Tôi Phát Hiện Mình Mang Thai
6 phút đọc

Chương 3

Chương 3

Động tác của anh ta khựng lại.
“Đêm qua anh gọi điện cho ai ngoài ban công?”
Tôi hỏi thẳng. Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi. Một tia hoảng loạn thoáng qua trong mắt, nhưng rất nhanh đã bị che giấu.
“Chuyện công ty thôi.” Anh ta đáp. “Có dự án gặp chút vấn đề.”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta.
“Dự án nào mà người phụ trách lại là ‘cô ấy’?”
Chu Chí Minh hoàn toàn cứng người. Môi anh ta khẽ động đậy nhưng rất lâu vẫn không nói nổi câu nào.
“Tần Tranh…”
Cuối cùng anh ta cũng mở miệng, giọng mang theo chút van nài.
“Em đừng hỏi nữa được không?”
“Anh xin em đấy.”
“Có vài chuyện… em không biết sẽ tốt hơn.”
Câu nói ấy đã hoàn toàn xác nhận suy đoán trong lòng tôi. Anh ta có người bên ngoài.
“Cô ấy” kia… chính là nhân tình của anh ta.
Cơ thể tôi xảy ra vấn đề, có thể còn mắc bệnh nặng, nên anh ta vội vàng muốn cắt đứt với người phụ nữ kia? Hay là… bệnh của tôi có liên quan đến cô ta? Trong khoảnh khắc, vô số tình tiết máu chó lao vụt qua đầu tôi. Trái tim như bị ngâm trong nước đá, vừa lạnh vừa đau.
“Chu Chí Minh.”
Tôi nhìn anh ta, chậm rãi nói từng chữ:
“Chúng ta kết thúc rồi.”
Nói xong, tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa, xoay người đi thẳng vào phòng ngủ rồi đóng sầm cửa lại. Tôi nghe thấy anh ta đứng ngoài cửa một lúc rất lâu. Sau đó là một tiếng thở dài nặng nề, rồi tiếng cửa đóng lại. Trong nhà… lại chỉ còn một mình tôi. Lần này, tôi không khóc nữa. Nước mắt chẳng giải quyết được vấn đề gì. Tôi cần bằng chứng. Tôi cần biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Ánh mắt tôi chậm rãi dừng lại trên chiếc tủ đầu giường. Ở đó đặt một chiếc điện thoại dự phòng của Chu Chí Minh. Anh ta có hai chiếc điện thoại, một cái dùng cho công việc, một cái dùng riêng. Điện thoại công việc anh ta chưa từng rời tay, nhưng chiếc điện thoại cá nhân này thì không dùng nhiều, đôi lúc còn quên ở nhà. Tim tôi bắt đầu đập nhanh. Đây là cơ hội. Tôi cầm điện thoại lên. Có mật khẩu. Là mật khẩu hình vẽ bốn số. Tôi hít sâu một hơi rồi bắt đầu thử. Ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi? Sai. Sinh nhật anh ta? Sai. Sinh nhật tôi? Cũng sai. Sinh nhật con trai? Tôi run tay vẽ bốn con số quen thuộc. Điện thoại mở khóa. Tim tôi gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Tôi mở lịch sử cuộc gọi. Những cuộc gọi gần đây đều là người thân và bạn bè bình thường. Cuộc điện thoại tối qua… chắc chắn anh ta dùng máy công việc để gọi. Tôi tiếp tục mở WeChat. WeChat của anh ta sạch sẽ đến kỳ lạ, lịch sử trò chuyện không nhiều. Không ghim ai lên đầu, cũng chẳng có avatar phụ nữ nào đáng nghi. Lẽ nào… tôi đoán sai? Tôi không cam lòng, lại mở trình duyệt. Lịch sử tìm kiếm hiện ra trước mắt. Khoảnh khắc nhìn rõ những dòng chữ kia, hô hấp của tôi gần như ngừng lại. Ngón tay bắt đầu run không kiểm soát. Trên màn hình rõ ràng hiện lên từng mục tìm kiếm.
“Đàn ông đã thắt ống dẫn tinh còn có thể khiến phụ nữ mang thai không?”
“Tỷ lệ thành công của phẫu thuật nối lại sau thắt ống dẫn tinh có cao không?”
“Sau khi thắt ống dẫn tinh, vợ mang thai thì đứa bé là của ai?”
“Xét nghiệm quan hệ huyết thống cần chuẩn bị những gì?”
“Con ngoài giá thú sẽ được pháp luật xử lý thế nào?”
Từng dòng, từng chữ như dao nhọn đâm thẳng vào mắt tôi. Thắt ống dẫn tinh… Xét nghiệm huyết thống… Mười mấy năm trước, sau khi con trai chào đời, Chu Chí Minh đã đi làm thủ thuật thắt ống dẫn tinh. Đó là quyết định chung của cả hai chúng tôi. Anh ta nói thương tôi, không muốn tôi phải chịu khổ sinh con thêm lần nữa. Khi ấy tôi còn cảm động đến mức nghĩ mình đã lấy được người đàn ông tốt nhất thế gian. Bao năm nay, chúng tôi vẫn luôn tránh thai rất kỹ. Nhưng bây giờ… Bàn tay tôi vô thức đặt lên bụng mình. Xuất huyết sau mãn kinh… Biểu cảm nặng nề của bác sĩ Vương… Câu nói “tình trạng rất đặc biệt”… Gương mặt trắng bệch cùng ánh mắt oán hận của Chu Chí Minh… Một suy nghĩ hoang đường đến mức chính tôi cũng không dám tin, bắt đầu bén rễ trong đầu tôi rồi điên cuồng lớn lên. Có thai rồi sao? Trong khi Chu Chí Minh đã làm thắt ống dẫn tinh từ nhiều năm trước… tôi lại mang thai? Cho nên bác sĩ Vương mới cảm thấy chuyện này quá đặc biệt, mới gọi riêng anh ta vào trong? Cho nên Chu Chí Minh mới nhìn tôi bằng ánh mắt đó? Anh ta nghi ngờ tôi. Nghi ngờ tôi ngoại tình. Nghi ngờ đứa bé trong bụng tôi không phải con anh ta. Cửa phòng ngủ đột ngột bị đẩy bật ra bằng một lực cực mạnh. Chu Chí Minh đứng ở cửa, hai mắt đỏ ngầu như một con thú dữ bị chọc giận. Anh ta từng bước tiến về phía tôi, ánh mắt ghim chặt vào chiếc điện thoại trên tay tôi.
“Ai cho cô động vào điện thoại của tôi?”
Giọng anh ta khàn đặc, trầm thấp, đầy nguy hiểm. Tôi hoảng hốt lùi lại một bước, điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống thảm. Nhưng anh ta không cúi xuống nhặt. Anh ta đi thẳng tới trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống.
“Tần Tranh.”
“Nói cho tôi biết.”
“Cái thứ nghiệt chủng trong bụng cô… rốt cuộc là của thằng nào?”
Nghiệt chủng. Hai chữ ấy giống như hai cây đinh nung đỏ đóng thẳng vào tim tôi. Máu me be bét. Hơn hai mươi năm vợ chồng, mười tám năm cùng nuôi con trưởng thành… tất cả trong khoảnh khắc này bị anh ta nghiền nát thành tro bụi. Cơ thể tôi run dữ dội vì phẫn nộ và nhục nhã.
“Chu Chí Minh.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tơ máu của anh ta.
“Anh nói lại lần nữa xem?”
Giọng tôi rất nhẹ. Lạnh như vừa được vớt lên từ hầm băng. Có lẽ phản ứng của tôi khiến anh ta khựng lại trong chớp mắt, sự điên cuồng trong mắt cũng thoáng dịu xuống. Nhưng rất nhanh, những nghi ngờ kia lại nuốt chửng anh ta.
“Tôi nói sai à?”
Anh ta bật cười lạnh.
“Tần Tranh, cô giải thích cho tôi nghe thử xem!”
“Tôi đã thắt ống dẫn tinh rồi, tôi làm cô mang thai kiểu gì?”
“Rốt cuộc cô đã lên giường với thằng đàn ông nào sau lưng tôi?”
Mỗi một câu anh ta nói ra đều như một cái tát giáng mạnh lên mặt tôi. Tôi bật cười. Cười đến mức nước mắt cũng chảy xuống.
“Giải thích?”
“Chu Chí Minh, trong mắt anh, Tần Tranh tôi là loại phụ nữ lẳng lơ như vậy sao?”
“Sau khi nhìn thấy mấy dòng tìm kiếm đó, suy nghĩ đầu tiên của anh không phải là ca phẫu thuật có thể thất bại, cũng không phải bác sĩ chẩn đoán nhầm…”
“Mà là tôi đã cắm sừng anh?”
“Trong lòng anh, nhân phẩm của tôi rẻ mạt đến thế à?”
Những câu chất vấn của tôi khiến anh ta cứng họng. Lồng ngực anh ta phập phồng dữ dội, rõ ràng đang đấu tranh dữ dội trong lòng. Nhưng cuối cùng, chút lý trí đáng thương ấy vẫn bị lòng tự tôn và sự đa nghi của đàn ông nuốt chửng.
“Phẫu thuật thất bại?”