Sau Khi Tôi Thoát Khỏi Cái Bẫy 4,8 Triệu Tệ
5 phút đọc

Chương 16

Chương 16

Cuộc điện thoại của Chu Hạo giống như một tảng đá khổng lồ ném vào mặt hồ chết lặng. Khuấy tung toàn bộ bất an và sợ hãi trong tôi. Cậu ta gặp chuyện rồi. Ở nước ngoài. Ở một nơi mà tôi hoàn toàn không thể với tới. Mà kẻ muốn giết người diệt khẩu kia… Không nghi ngờ gì nữa, chính là kẻ đứng sau tất cả. Tôi lập tức kể toàn bộ cho Trần Vũ. Phản ứng đầu tiên của anh ấy là báo cảnh sát. Nhưng rất nhanh chúng tôi đều nhận ra… Án xuyên quốc gia, thủ tục phức tạp, thời gian kéo dài. Đợi bên này bắt đầu điều tra… Có khi Chu Hạo đã chẳng còn lại gì nữa.
“Phải làm sao đây?” Tôi lần đầu tiên cảm thấy đầu óc hỗn loạn.
Đây là lần đầu tiên tôi nhận ra… Mọi chuyện đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
“Tĩnh Tĩnh, cô bình tĩnh trước đã.” Trần Vũ cố ép bản thân giữ tỉnh táo.
“Tại sao Chu Hạo lại gọi cho cô?”
“Bởi vì… cậu ta nghĩ chỉ có cô mới cứu được mình.”
“Bởi vì trong mắt cậu ta, bây giờ cô là người duy nhất có thể đối đầu với kẻ đứng sau kia.”
Tôi hiểu rồi. Đứa em họ luôn coi thường tôi từ nhỏ tới lớn. Đến thời khắc sinh tử… Lại chọn gọi cho tôi cầu cứu. Điều đó chứng minh cậu ta biết những chuyện mà tôi chưa biết.
“Trước tiếng hét cuối cùng, hình như cậu ta có nhắc tới một cái tên.” Tôi nói.
“Nhưng lúc đó quá hỗn loạn, tôi không nghe rõ.”
“Cô có ghi âm cuộc gọi không?”
“Có ghi.” Điện thoại tôi có chức năng tự động ghi âm cuộc gọi.
Tôi lập tức gửi đoạn ghi âm chỉ hơn mười giây đó cho Trần Vũ.
“Tôi sẽ nhờ bạn bên kỹ thuật xử lý.” Anh ấy nói. “Giảm tiếng ồn nền xuống thấp nhất.”
“Hy vọng có thể moi ra chút manh mối.”
Tôi ngồi trên chiếc ghế dài lạnh buốt ngoài hành lang bệnh viện. Lần đầu tiên cảm thấy… Mình như bị cả thế giới bỏ lại. Chú tôi còn đang cấp cứu, sống chết chưa rõ. Thím khóc ngất rồi được đưa vào phòng bệnh. Chu Hạo mất tích ở nước ngoài. Phải đối mặt với một kẻ địch trốn trong bóng tối, ngay cả mặt mũi cũng không nhìn rõ. Đây là lần đầu tiên… Tôi cảm thấy cô độc đến vậy. Đúng lúc ấy. Điện thoại tôi lại reo lên. Vẫn là số của người phụ nữ bí ẩn kia.
“Chu Hạo xảy ra chuyện rồi.” Cô ta nói, giọng bình tĩnh đến lạnh người.
“Là cô làm?” Tôi hỏi.
“Không phải tôi.” Cô ta đáp. “Là hắn.”
“Hắn bắt đầu dọn dẹp quân cờ rồi.”
“Chu Hạo biết quá nhiều, cho nên hắn phải chết.”
“Người tiếp theo… có thể là chú hai cô.”
“Thậm chí… là cô.”
Tim tôi chìm thẳng xuống đáy vực.
“Rốt cuộc cô là ai?” Tôi hỏi. “Tại sao cứ giúp tôi?”
Người phụ nữ bên kia im lặng rất lâu.
“Tôi không giúp cô.”
“Tôi đang giúp chính mình.”
“Tôi cũng chỉ là một quân cờ.”
“Một quân cờ… muốn thoát khỏi bàn cờ.”
“Bây giờ cô lập tức tới một nơi.”
Cô ta đọc cho tôi một địa chỉ. Một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô.
“Tới đó làm gì?”
“Khoản 500.000 tệ Chu Hạo để lại đang ở đó.”
“Còn có một bức thư cậu ta để lại cho cô.”
“Trong thư có toàn bộ đáp án cô muốn biết.”
“Hắn cũng sắp tìm tới đó rồi.”
“Cô phải nhanh hơn hắn.”
Nói xong cô ta lại cúp máy. Tôi nhìn địa chỉ trên màn hình. Trong lòng hiểu rất rõ… Đây rất có thể là cái bẫy. Kẻ đứng sau có khi đang ở đó chờ tôi. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Bức thư Chu Hạo để lại… Là chìa khóa duy nhất mở ra toàn bộ bí mật. Tôi nhất định phải lấy được nó. Tôi nhắn cho Trần Vũ.
“Tôi phải tới một nơi, có thể sẽ gặp nguy hiểm.”
“Nếu hai tiếng nữa tôi chưa liên lạc lại, lập tức báo cảnh sát.”
Tôi cũng gửi luôn địa chỉ cho anh ấy. Sau đó đứng dậy rời khỏi bệnh viện. Tôi không lái xe. Mà gọi taxi. Tới cách nhà kho khoảng một cây số, tôi xuống xe. Trời đã tối hẳn. Xung quanh hoang vu đến đáng sợ. Chỉ có vài ngọn đèn đường leo lét chiếu lên những xưởng bỏ hoang đổ nát. Giống từng con quái vật khổng lồ đang ngủ trong bóng tối. Tôi lần theo trực giác cùng ánh sáng yếu ớt từ điện thoại, cuối cùng tìm được nhà kho kia. Cửa không khóa. Chỉ khép hờ. Tôi đẩy cửa bước vào, một mùi ẩm mốc pha lẫn mùi gỉ sắt và bụi bặm lập tức ập tới. Bên trong tối đen như mực. Tôi bật đèn pin điện thoại. Nơi ánh sáng chiếu tới chỉ toàn đống hàng cũ chất cao như núi. Cùng mạng nhện phủ kín. Làm theo lời chỉ dẫn của người phụ nữ kia. Tôi tìm được ở góc tây nam một chiếc tủ sắt cũ kỹ không mấy nổi bật. Tủ bị khóa. Một ổ khóa mật mã rất bình thường. Tôi thử nhập ngày sinh của Chu Hạo. Khóa mở ra. Tôi kéo cửa tủ. Bên trong là một túi du lịch màu đen. Và một phong bì giấy màu vàng nâu. Tôi cầm phong bì lên. Trên đó là nét chữ xiêu vẹo của Chu Hạo. Viết ba chữ:

Đã sao chép liên kết chương