Chương 16

Chương 16

Bên trong, là một đoạn móng tay, đã sớm khô quắt chuyển sang màu đen. Còn có, một mảnh giấy đã ngả vàng. Trên đó, là nét chữ cứng cáp của Trương thái y.
“Đây là vật mà phu nhân trước lúc lâm chung, đã liều mạng cào lấy, rồi giấu trong lòng bàn tay.”
“Không phải là vật của người có quan hệ huyết thống.”
“Lão phu vô năng, không thể giữ được tính mạng của phu nhân, chỉ dám, lưu lại vật chứng này.”
“Mong tiểu thư, tự bảo trọng.”
Ta nhìn đoạn móng tay ấy. Mẫu thân của ta, khi còn sống vốn yêu sạch sẽ nhất. Móng tay của người, lúc nào cũng được cắt tỉa tròn trịa, sạch sẽ. Đoạn móng tay này, vừa dài vừa nhọn, thậm chí còn được nhuộm đan khấu
“Quận… quận chúa…”
Ta không cho bà ta đứng dậy. Ta chỉ bước tới trước mặt bà ta, từ trên cao nhìn xuống.
“Ngô ma ma, nhà con trai bà đêm qua xảy ra hỏa hoạn, bà biết không?”
Cơ thể của Ngô ma ma, đột nhiên run mạnh một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Nô tỳ… nô tỳ không biết…”