Trạm Dừng Cuối Cùng Của Hôn Nhân
4 phút đọc

Chương 11

Chương 11

Đạo lý cũng vô dụng. Thứ duy nhất khiến các người biết đau... Chỉ có một. Để các người mất đi thứ mình coi trọng nhất. Và thật trùng hợp. Tôi biết rất rõ... Thứ đó là gì. Hiệu suất làm việc của thám tử rất cao. Ba ngày sau, lô tài liệu đầu tiên đã được gửi vào hộp thư mã hóa của tôi. Tôi khóa cửa phòng, mở tập tin ra. Những gì hiện lên trước mắt... Còn bẩn thỉu hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng. Người chồng của tôi. Người đàn ông trước mặt tôi lúc nào cũng tỏ ra chất phác, luôn nói rằng toàn bộ tiền lương đều đã giao cho vợ quản lý. Anh ta còn có một thẻ ngân hàng khác. Một chiếc thẻ mà suốt bao năm qua tôi hoàn toàn không hề biết đến. Lịch sử giao dịch trong đó... Khiến người ta rùng mình. Mỗi tháng, toàn bộ tiền thưởng và các khoản phụ cấp công ty phát đều được chuyển thẳng vào chiếc thẻ này. Có khoản vài nghìn. Có khoản hơn một vạn tệ. Nhưng chưa bao giờ... Anh ta nói với tôi dù chỉ một câu. Điều khiến tôi lạnh người hơn cả... Là dòng tiền sau đó. Phần lớn... Đều được chuyển cho một người phụ nữ tên Vương Lệ. Tuần nào cũng có giao dịch. Toàn những con số đầy ẩn ý. Kèm theo đó là vô số hóa đơn chi tiêu. Nhà hàng cao cấp. Khách sạn năm sao. Cửa hàng hàng hiệu. Trong những bức ảnh do thám tử gửi. Người phụ nữ tên Vương Lệ khoác trên mình quần áo hàng hiệu, đeo chiếc túi xách mới, cười ngọt ngào đầy mãn nguyện. Phía sau cô ta... Chính là chiếc Passat màu đen mà năm xưa tôi và Trần Huy cùng nhau chọn mua. Không phải anh ta không có chính kiến. Anh ta chưa từng dùng nó vì tôi. Cũng không phải anh ta không có tiền. Anh ta không nỡ tiêu tiền cho tôi. Lại càng không phải anh ta không biết lãng mạn. Anh ta cho rằng tôi không xứng đáng. Tôi lặng lẽ lật từng bức ảnh. Lồng ngực như bị nhét vào một khối băng khổng lồ. Lạnh đến nghẹt thở. Suốt mười năm... Tôi tần tảo vì gia đình này. Tiết kiệm từng đồng. Điều tốt nhất đều dành cho con trai và nhà chồng. Còn bản thân... Đã rất lâu rồi... Tôi chưa từng mua nổi một bộ quần áo quá năm trăm tệ. Thế mà anh ta... Lại cầm tiền chung của hai vợ chồng... Nuôi người phụ nữ khác. Sống cuộc sống xa hoa mà ngay cả tôi cũng chưa từng dám nghĩ đến. Điều buồn cười nhất là gì? Là mẹ chồng tôi. Một mặt luôn tính kế chiếc thẻ lương trong tay tôi. Một mặt lại không ngừng than nghèo kể khổ. Nói gia đình khó khăn. Nói bố chồng bệnh tật, cần rất nhiều tiền. Nhưng theo kết quả điều tra... Chỉ riêng tháng trước... Bà đã rút năm mươi nghìn tệ từ chiếc thẻ bí mật của Trần Huy. Để đi đặt một bộ trang sức vàng. Trong bức ảnh... Bà đeo đầy vòng vàng, dây chuyền vàng sáng chói. Đứng trước gương trong tiệm vàng cười đến không khép nổi miệng. Cũng đúng khoảng thời gian ấy... Bà còn gọi điện cho tôi. Khóc lóc bảo trong nhà sắp hết tiền. Thật đúng là... Một trò cười lớn. Cả gia đình họ... Đồng lòng xem tôi như một kẻ ngốc từ đầu đến cuối. Tôi tắt máy tính. Đi đến bên cửa sổ. Nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài đường. Bỗng nhiên... Rất muốn khóc. Không rơi nổi một giọt nước mắt. Đau lòng nhất... Là khi trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh. Trước đây tôi chỉ nghĩ... Họ quá phụ thuộc vào bố mẹ. Họ mang tư tưởng gia trưởng. Tôi chưa từng nghĩ... Bản chất của họ là xấu. Là kiểu mục ruỗng từ tận xương tủy. Tôi cầm điện thoại. Nhắn lại cho thám tử.
"Tiếp tục điều tra."
"Tôi cần toàn bộ thông tin về người phụ nữ đó."
"Đồng thời điều tra tất cả chứng cứ chuyển dịch tài sản của Trần Huy và bố mẹ anh ta trong nhiều năm qua."
Đối phương trả lời rất nhanh. Tôi sao lưu toàn bộ tài liệu trong máy tính vào một chiếc USB được mã hóa. Xóa sạch toàn bộ dữ liệu gốc. Làm xong tất cả. Tôi bước ra khỏi phòng. Mẹ đang bận rộn trong bếp. Chuẩn bị món thịt kho tàu mà tôi thích nhất. Bố đứng ngoài ban công. Chăm sóc mấy chậu hoa. Thấy tôi bước ra. Mẹ mỉm cười.
"Nhiên Nhiên, chờ thêm chút nữa nhé."
"Sắp xong rồi."
Nhìn bóng lưng tất bật của bố mẹ... Khóe mắt tôi bỗng cay xè. Đây mới là gia đình. Dù tôi đi đến đâu. Dù gặp chuyện gì. Cũng luôn có thể trở về. Tôi bước tới. Ôm mẹ từ phía sau.
"Sao thế con gái?"
Mẹ lau tay. Quay lại vuốt nhẹ gương mặt tôi.
"Không có gì."
Tôi lắc đầu.
"Con chỉ..."
"Muốn ôm mẹ một lúc thôi."
Ngay khoảnh khắc ấy... Tôi đã hoàn toàn quyết định. Cuộc hôn nhân này... Nhất định phải kết thúc. Chưa phải bây giờ. Tôi sẽ chờ. Chờ đến thời điểm thích hợp nhất.